Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thời Niên Đại: Pháo Hôi Bỗng Nhận Người Thân Từ Nước Ngoài Trở Về Chương 10

Cài Đặt

Chương 10

Cửa văn phòng mở ra.

Đám người đứng ngoài hóng chuyện lập tức rướn cổ nhìn vào, nhưng cảnh tượng bên trong hoàn toàn không giống như họ tưởng tượng.

Đồng chí cảnh sát không hề bắt Tô Tiến Sơn. Trái lại, còn đứng nói chuyện với ông, vừa nói vừa cười. Hai người trao đổi thêm mấy câu, đồng chí cảnh sát mới đạp xe rời đi.

Có người thất vọng ra mặt. Có người tiếc nuối vì “không đủ kịch tính”.

Sao lại không ầm ĩ chút nào chứ?

Người nhà họ Tô thì ngược lại, ai nấy đều thở phào nhẹ nhõm. Cát Hồng Hoa vội vàng chen lên:

“Cha bọn nhỏ, rốt cuộc là chuyện gì?”

Tô Tiến Sơn đáp: “Không có chuyện gì…”

“Không có chuyện gì là tốt rồi!” Cả nhà đồng loạt thở ra.

Ông lại nói tiếp:

“Chỉ là chú ha bên đó quay về nhận thân... từ nước ngoài trở về.”

Ban đầu Cát Hồng Hoa còn chưa kịp phản ứng, chỉ cố tình nói to:

“Mọi người nghe rõ chưa! Đồng chí cảnh sát tới nhà chúng tôi là để tìm thân! Chú hai nhà tôi quay về nhận họ hàng, từ nước ngoài trở về đấy!”

Bà nói to như vậy là để chặn miệng đám người thích đoán mò, khỏi để họ bịa đặt lung tung nhưng vừa dứt lời, chính bà cũng khựng lại:

“Cái gì? Chú hai… từ nước ngoài?”

Nhà họ Tô từ bao giờ lại có người ra nước ngoài vậy?

Đám người hóng chuyện lập tức xúm lại.

“Gì cơ? Nhà các người có người ra nước ngoài à?”

“Sao trước giờ chưa từng nghe nói? Hay là bịa chuyện đấy?”

“Nhà các người mà cũng có người ra nước ngoài?”

“Nghe radio nói người nước ngoài giàu lắm đấy.”

Dạo này tin tức tuyên truyền cũng thường nhắc đến chuyện bên ngoài, để người dân mở mang tầm mắt. Thỉnh thoảng có đoàn nào ra nước ngoài học tập cũng được phát sóng.

Vì thế dù không đi đâu xa, mọi người vẫn có chút khái niệm, người ra nước ngoài là người có tiền, có bản lĩnh!

Cát Hồng Hoa ngẩng mặt, giọng đầy kiêu hãnh:

“Đồng chí cảnh sát đích thân tới báo, còn có thể nhầm sao? Tôi cũng không quan tâm chú hai có tiền hay không, người trở về là được rồi.”

Đúng lúc đó, Lưu Tam Căn từ trong đám đông bước ra, nhìn Tô Tiến Sơn, cười nhạt:

“Tô Tiến Sơn, anh kín tiếng thật đấy. Có bà con ở nước ngoài mà giấu kỹ mấy năm nay, còn từng làm đội trưởng nữa cơ mà.”

“Liên quan gì tới ông?” Tô Hướng Đông quát.

Lưu Tam Căn nghiến răng:

“Có gì mà đắc ý? Ai biết sau này chính sách thay đổi thế nào.”

Tô Hướng Nam lạnh lùng:

“Đợi đến khi thay đổi rồi nói.”

Cát Hồng Hoa cười mỉa:

“Đồng chí cảnh sát còn chưa nói gì, ông lấy tư cách gì mà lên tiếng?”

Mặt Lưu Tam Căn đen như đít nồi.

Nhưng Tô Tiến Sơn chẳng còn tâm trí đôi co.

“Thôi, đi về!”

Chuyện này quá đột ngột, quá khó tin. Ông cần về nhà bình tĩnh lại.

Mấy chục năm qua, ông chưa từng nghĩ chú hai còn sống. Thậm chí còn ra nước ngoài…

Trước kia, ông còn lập mộ chôn di vật cho chú hai bên cạnh mộ cha mình.

Giờ… có phải đào lên không?

Người nhà họ Tô về nhà, nhưng câu chuyện thì không dừng lại.

Vốn dĩ họ đã là trung tâm đề tài trong thôn. Lần này lại thêm “bà con từ nước ngoài về nhận thân”. Đề tài nóng hổi như vậy, sao không lan truyền cho được?

Chẳng mấy chốc, cả thôn xôn xao.

Nhà họ Tô có họ hàng ở nước ngoài, lại còn quay về nhận thân.

“Nước ngoài chắc chắn giàu rồi. Hôm trước radio còn nói gì mà đầu tư… quên mất rồi, nhưng là rất nhiều tiền.”

“Các người nói xem, lần này thân thích quay về, có kéo cả nhà họ Tô ra nước ngoài không?”

“Nếu thật thế thì đúng là bất công. Sao loại người như nhà họ Tô mà cũng có ngày ngóc đầu lên?”

Thời buổi này, tiền đồ của một người có thể kéo cả nhà đi lên.

Nhà nào có thân thích trong thành, ít nhiều cũng được thơm lây.

Như con trai bí thư Lưu — Lưu Tiểu Cường làm công nhân trong thành, còn gả em gái vào thành phố. Nhà họ Lưu giờ phong quang biết bao.

Trong nhà mình, Lưu Tam Căn nhổ toẹt một bãi nước bọt:

“Đúng là trúng vận c*t chó! Bà con ở nước ngoài sớm không xuất hiện, muộn không xuất hiện, lại đúng lúc này chui ra. Sao chuyện tốt gì cũng rơi vào nhà họ Tô? Cái nhà đó mà cũng có số hưởng thế à?”

“Thân thích của họ chắc cũng chẳng ra gì!”

Không chỉ mình Lưu Tam Căn nghĩ vậy.

Những nhà từng xích mích với họ Tô cũng đang lẩm bẩm:

“Chắc chắn chẳng phải người tốt lành gì!”

“Đinh… Giá trị ghét bỏ +19. Thưởng 1900 đô la.”

Tô Tầm đang đi trên phố khảo sát thị trường thì nghe hệ thống thông báo.

Hệ thống “Vạn Người Ghét” nhảy dựng lên:

“A a a, xảy ra chuyện gì thế?”

Nó vẫn theo sát ký chủ, rõ ràng cô chẳng làm gì cả. Chỉ đi bộ trên đường mà thôi. Sao giá trị ghét bỏ lại tăng?

Tô Tầm hơi khựng lại, rồi bật cười.

“Không có gì.”

Chỉ là món khai vị nhỏ thôi.

Hào quang “pháo hôi” này đúng là dùng quá tốt. Cô còn chưa lộ mặt, chưa làm gì, đã có người ghét thay cô.

Quyết định nhận thân đúng là quá sáng suốt.

Hệ thống vẫn tò mò:

“Rốt cuộc là chuyện gì?”

“Có thể là mặt mày tôi trông đáng ghét quá, người ta nhìn là muốn đánh chăng?” Cô nhún vai.

“Được rồi nghĩ nhiều sẽ già đấy, về nghỉ thôi!”

“Cô không tiếp tục dạo phố à? Không phải cô nói phải nhanh chóng hiểu thời đại này sao?”

“Để lần sau.”

Cô đang chờ điện thoại.

Vừa về đến khách sạn, lễ tân nói:

“Nữ sĩ Tô, Cục Công An có gọi cho cô. Nhờ cô khi về thì gọi lại.”

Tô Tầm mỉm cười:

“Cảm ơn. Tôi gọi lại ngay.”

Cô lập tức dùng điện thoại ở quầy lễ tân gọi đến Cục Công An.

Cảnh sát Cao nhận điện thoại, giọng đầy phấn khởi:

“Đồng chí Tô, chúc mừng cô! Đã tìm được người thân rồi! Đồng chí ở đồn công an địa phương đã xuống thôn xác minh. Tô Kim Sơn hiện đổi tên thành Tô Tiến Sơn. Chúng tôi đã đối chiếu — cha ông ấy là Tô Phúc Điền, có một người chú hai tên Tô Phúc Sinh rời nhà từ nhỏ. Thông tin hoàn toàn trùng khớp. Bí thư chi bộ trong thôn cũng xác nhận, chắc chắn không sai.”

Tô Tầm vui mừng:

“Không ngờ nhanh như vậy đã tìm được người thân. Cảnh sát Cao thật sự cảm ơn các anh! Nhờ sự giúp đỡ của các anh tôi mới có thể sớm đoàn tụ thế này.”

Cảnh sát Cao cười lớn:

“Chủ yếu là thông tin cô cung cấp quá chính xác, nhà họ Tô cũng không chuyển đi đâu nên rất dễ tìm. Chúng tôi đã báo với gia đình cô rồi. Cô xem khi nào sắp xếp được thời gian về? Gần đây họ đang mùa thu hoạch, sợ lúc cô đến lại không có ai ở nhà.”

“Tôi càng sớm càng tốt nhưng lần đầu gặp mặt, không thể tay không về. Tôi muốn chuẩn bị chút quà. Ba ngày nữa tôi sẽ về nhà. Phiền anh báo trước giúp, để họ khỏi lo.”

Cô cố ý dùng từ “về nhà”.

Cảnh sát Cao nghe mà cảm khái.

Một người trẻ lớn lên ở nước ngoài, vậy mà vẫn nhớ quê hương như thế.

Tình cảm này thật hiếm có.

Ông chợt nghĩ, nên tuyên truyền câu chuyện này, để những người chỉ muốn chạy ra ngoài kia nhìn xem, dù đi đến xứ khác xa xôi cũng không được quên đi cội nguồn của mình.

Nghĩ xong, ông vẫn nhớ chính sự:

“À đúng rồi, đồng chí Tô Lần này cô về quê, có thể để đồng chí bên phòng tuyên truyền đi cùng không? Sau khi nghe câu chuyện của cô, họ thấy rất có ý nghĩa, muốn tuyên truyền một chút. Tất nhiên vẫn tôn trọng ý kiến của cô.”

Tô Tầm nghe vậy, trong lòng vui như mở cờ.

“Đương nhiên được. Các anh vất vả giúp tôi tìm người thân, tôi cũng sẵn sàng phối hợp.”

Cô vốn đã tính tự mình tạo tiếng vang.

Ái quốc trở về nhận thân, sau đó xây dựng quê hương, đề tài này quá đẹp.

Có phòng tuyên truyền hỗ trợ, lại càng thuận lợi.

Cảnh sát Cao nói:

“Vậy tôi sẽ báo với địa phương.”

“Xin chờ một chút.”

“Còn việc gì sao?”

“Là thế này, tôi muốn hỏi giúp… có ai đang tìm việc không? Trước kia tôi luôn có vệ sĩ đi theo. Lần này về nước không tiện mang theo, nên muốn tìm một người bảo vệ đảm nhiệm an toàn cho tôi. Đừng hiểu lầm, tôi không nghi ngờ an ninh trong nước. Chỉ là sau này tôi dự định phát triển sự nghiệp ở đây, thường xuyên đi lại một mình, phòng ngừa vạn nhất.”

Nhân viên lễ tân đứng bên cạnh: …

Nhà nào thế này? Đi đâu cũng có người bảo vệ?

Cảnh sát Cao hơi sững lại, nhưng cũng hiểu.

Hai năm gần đây tình hình an ninh đúng là… Còn chuyện giới thiệu người làm bảo vệ hình như… cũng có một người.

Chỉ là chưa chắc người ta chịu nhận. Người có bản lĩnh thường cũng có chút tính khí.

Huống hồ đây lại là công việc tạm thời.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc