Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Hai vợ chồng trước đó vốn chẳng thấy có gì không ổn. Nhà họ Lý tự nguyện cho, thỉnh thoảng còn chủ động mang đồ sang nữa. Có phải họ mở miệng xin đâu? Thân thích qua lại, cho nhau chút lương thực, chẳng phải chuyện thường tình sao?
Thế mà qua miệng Lý Xuân Lan một lượt, nghe như thể họ là hạng người chuyên rình rập chiếm tiện nghi.
Nhà họ thiếu vài cân gạo ấy chắc?
Lý Hữu Đức cũng không vui. Ông ta rất coi trọng người con rể làm công nhân trong thành kia.
Cả nhà con rể đều là công nhân thành phố, có được mối thông gia như vậy, với ông ta là chuyện nở mày nở mặt. Ông trầm giọng:
“Xuân Lan, con bớt nói lại. Không có việc gì thì về sớm đi.”
Lý Xuân Lan cầm hộp bánh quy, bẻ cho con gái một miếng, mình cũng vừa nhai vừa nói:
“Cha, con không vội. Con chỉ muốn hỏi chút chuyện thôi. Nghe nói sắp xây trường tiểu học, phải mời công nhân đúng không? Nhà con Hướng Đông khỏe lắm, cha xem có thể cho anh ấy tham gia làm việc không?”
Khóe miệng Lý Hữu Đức giật giật.
“Người đủ rồi.”
“Thế còn công trình làm đường ở huyện? Cả làng đều đang tìm người mà Lưu Tam Căn cái lão già kia không cho nhà con đăng ký. Cha phải để lại cho nhà con một suất chứ. Em chồng con làm việc chăm chỉ lắm, đảm bảo không kéo chân sau.”
Lý Xuân Hà bật cười khẽ.
Lý Xuân Lan trừng mắt:
“Cười cái gì?”
“Cười em đấy đồ không hiểu chuyện.”
Lý Xuân Hà nói chậm rãi, giọng văn vẻ: “Cha đã nể mặt em rồi mà em không biết giữ. Tô Hướng Đông tình trạng thế nào em không rõ sao? Người từng đi lao động cải tạo, sao có thể tham gia công trình của nhà nước? Nếu nó tham gia được, vậy cả làng đều tham gia được, lúc đó cha sắp xếp thế nào? Suất đó vốn đã có tính toán cả rồi. Xuân Lan à, em giúp nhà chồng thì thôi nhưng cũng đừng hại nhà đẻ chứ?”
Từ Tú Lệ nghe vậy, trong lòng thầm phục. Đúng là chị chồng cả có học có khác, biết lo đại cục, nói năng đâu ra đấy. Chị chồng hai “cực phẩm” thế này, phải để người có học trị mới được.
Lý Hữu Đức nói thêm:
“Xuân Lan, lời chị con nói có lý. Cha tuy là bí thư chi bộ thôn, nhưng cũng không thể làm việc thiên vị quá đáng. Chuyện này trong nhà không giúp được. Con quên trước kia cha chồng con vì sao mất việc rồi sao?”
“Đúng đấy, đó là vết xe đổ!” Lý Xuân Hà tiếp lời, giọng vẫn đầy vẻ đạo mạo.
Lý Xuân Lan không phục, chỉ thẳng vào Từ Tú Lệ:
“Cha còn nói mình không thiện vị quá đáng? Em trai nó là cái loại lêu lổng đầu đường xá chợ mà cha còn sắp xếp cho vào làm việc ở chi bộ thôn. Đến lượt con thì quy củ này quy củ kia?”
Mặt Từ Tú Lệ đỏ bừng:
“Em tôi không phải là hạng người như thế.”
“Lần trước đánh bạc bị người ta bắt không phải ‘thành phần không ra gì’ thì là gì?”
Lý Hữu Đức nhíu mày:
“Nó chỉ bị giáo dục mấy ngày, không ảnh hưởng gì. Hướng Đông nhà con là ngồi đủ ba năm đó!”
Không giúp sao được? Đó là cậu ruột của đứa cháu đích tôn. Nếu cậu ruột mang tiếng nhị du thủ du thực, sau này cháu đích tôn chẳng bị liên lụy sao?
Lý Xuân Lan tức đến đỏ mắt. Cha vợ ghét bỏ con rể, đúng là chẳng còn thiên lý!
Cha cô vốn là người nhìn lợi thế mà làm. Quý con trai út nên cả nhà con dâu cũng được hưởng lợi. Nể nhà thành phố cũng nâng chị cả lên tận mây xanh.
Chỉ có nhà cô, trước kia cũng coi như môn đăng hộ đối giờ sa sút một cái là bị coi như cỏ rác.
Cô moi móc nhà mẹ đẻ sao? Con trai dùng được, con gái dùng được, sao đến lượt cô thì không?
Hừ! Càng thế cô càng phải dùng!
Cô chẳng buồn cãi nữa, xoay người đi thẳng vào bếp, tiện tay múc thêm một bát thịt đầy ắp cho vào rổ.
Mẹ Lý lén lút theo vào, nhét vào tay con gái ít tiền.
“Đừng oán cha con ông ấy cũng khó xử, bao nhiêu người đang nhìn vào. Thật sự để người ta bắt được sơ hở, ông ấy cũng chẳng yên thân. Với lại, trong làng toàn họ Lý, giúp ai cũng không ổn.”
Lý Xuân Lan nói:
“Con chỉ ghét cái bộ dạng khoe khoang của chị cả với con dâu út. Con thèm chút lợi này sao?”
Miệng nói thế, tay vẫn thành thật nhét tiền vào túi. Giận ai cũng được, chứ không thể giận tiền.
Mẹ Lý thở dài. Bà thực ra thương nhất là cô con gái thứ hai này. Con gái lớn và con trai út đều sống khá giả, bà lại càng nhớ đứa sống chật vật nhất.
Nhưng bà không có tiếng nói trong nhà. Tiền nằm trong tay chồng và con trai, bà chỉ có thể lén lút moi móc chút ít, tích cóp từng đồng.
Ai…
Bao giờ mới có ngày khá hơn đây?
Lý Xuân Lan cầm tiền, dắt con gái hậm hực rời đi.
Ra đến đầu làng, Tô Phán Phán nói:
“Mẹ đừng giận nữa, con có bánh quy.”
Nói rồi thò tay vào túi, móc ra mấy miếng.
Lý Xuân Lan bật cười:
“Con còn lấy được à?”
“Lúc người lớn nói chuyện thì con đã tranh thủ lấy. Mợ trừng con mà con kệ.” Tô Phán Phán cười hì hì.
Trong suy nghĩ của cô bé, chuyện đó chẳng có gì sai. Mẹ bảo rồi, đừng để mình chịu thiệt. Họ còn hợp nhau bắt nạt, khinh thường mẹ bé, vậy càng phải ăn nhiều, lấy nhiều!
“Con gái mẹ đúng là lanh lợi.” Lý Xuân Lan vui vẻ hôn con một cái.
Tô Phán Phán hỏi nhỏ:
“Mẹ, ông ngoại có phải ghét con không?”
Lý Xuân Lan hừ một tiếng:
“Mẹ còn ghét ông ấy đây. Cả nhà thấy tiền là sáng mắt. Con cứ đợi đi, sau này nhà mình phát tài, họ tự khắc chạy đến.”
Tô Phán Phán cắn bánh quy:
“Mẹ, làm sao phát tài?”
“…”
Lý Xuân Lan chính mình cũng mơ hồ. Theo cô phải có nghề trong tay cộng thêm việc có chút quan hệ mới vào được xí nghiệp làm công nhân, mới kiếm được tiền.
Nhưng chồng cô và em chồng đều có “án tích”, người ta tránh còn không kịp, muốn vào nhà máy cũng khó như lên trời.
Muốn phát tài…
Chắc chỉ có tổ tiên phù hộ, hoặc trời rơi bánh nhân xuống đầu.
“Tổ tông phù hộ cho con với…” Cô lẩm bẩm.
Cảnh sát Lý đang hì hục đạp xe từ trấn về thôn Tiểu Hoắc. Con đường đất gồ ghề xóc nảy đến mức cả người anh ta như muốn rã ra từng mảnh nhưng tâm trạng lại vô cùng phấn chấn.
Giúp đồng bào từ nước ngoài trở về tìm thân nhân – chuyện này nghe thôi đã thấy kịch tính!
Ở cái trấn nhỏ này, đó là tin tức đủ khiến người ta bàn tán cả tháng.
Tiểu Lý làm cảnh sát chưa lâu, cũng là lần đầu gặp chuyện hiếm như vậy. Không có án lớn, lại được giao việc “đặc biệt”, đúng là vừa lạ vừa kích thích.
Có lẽ vì mặc đồng phục, lại cưỡi chiếc xe đạp hiếm hoi, còn chưa vào làng đã thu hút ánh nhìn của bao người đang làm ruộng.
“Nhìn giống đồng chí cảnh sát kìa?”
“Chẳng lẽ làng ta lại có người phạm tội?”
“Có khi lại nhà họ Tô? Lão nhị nhà họ dạo này cứ chạy lên trấn suốt, ai biết lại làm chuyện gì mờ ám.”
“Chắc đúng rồi, cả làng cũng chỉ nhà họ từng đi lao động cải tạo…”
Với dân thôn Tiểu Hoắc, chuyện “lao động cải tạo” vốn xa vời, cho đến khi nhà họ Tô mở mang tầm mắt cho cả làng.
Bởi vậy, hễ nhắc tới “phạm pháp”, người ta lập tức nghĩ tới họ.
Mọi người vừa làm việc vừa lén lút nhìn về phía ruộng nhà họ Tô. Ruộng ấy nằm khá xa, cách đường lớn, nên phía đó chưa biết tin gì.
Cát Hồng Hoa dẫn theo con gái ra ruộng đưa nước cho đàn ông trong nhà, tiện tay phụ giúp.
Thật ra bà không muốn con gái vất vả nhưng Tô Bảo Linh suốt ngày ru rú trong nhà, không ra ngoài, lâu dần càng thêm u uất, nên bà đành kéo ra cho khuây khỏa.
Tô Bảo Linh quấn kín mít từ đầu đến chân, dáng vẻ sợ người khác nhìn thấy.
Cát Hồng Hoa nhìn mà đau lòng.
Con bé từng hoạt bát, lanh lợi. Chỉ vì chuyện mất mặt năm đó mà bị người ta chỉ trỏ. Bạn cùng lứa không chơi cùng, còn lén bàn tán sau lưng. Đám bà lắm chuyện trong làng thì càng khỏi nói.
Lại nhìn con gái sao?
Bà nổi giận quát:
“Nhìn cái gì mà nhìn!”
Mọi người bĩu môi, cúi đầu làm việc tiếp, trong bụng thầm nghĩ: kiêu cái gì chứ, đồng chí cảnh sát tới rồi! Lát nữa mà bắt người thật, xem Cát Hồng Hoa còn oai được không!
Bí thư chi bộ thôn – Lưu Tam Căn đã từ đầu bờ bên kia chạy tắt ra cổng làng đón người.
“Đồng chí cảnh sát anh tới phá án à? Nhà ai trong thôn phạm tội vậy?”
Ông ta sốt sắng hỏi: “Thôn chúng tôi toàn người thật thà cả… chẳng lẽ lại nhà họ Tô?”
Cảnh sát Lý ngạc nhiên:
“Sao anh biết tôi tìm nhà họ Tô?”
Nói xong mới nhận ra câu này dễ gây hiểu lầm, vội giải thích:
“À không, không phải vì án. Là tìm người.”
Anh uống ừng ực một ngụm nước trong ấm, nói:
“Tôi tìm Tô Tiến Sơn.”
Lưu Tam Căn giật mình:
“Tìm ông ta… tìm làm gì?”
“Có việc, hỏi chút chuyện.”
Tiểu Lý nói cẩn trọng.
Là cảnh sát mới vào nghề, anh luôn nhắc mình phải thận trọng, không được sơ suất. Chưa hỏi rõ tình hình đã lộ hết đầu đuôi, sao gọi là làm việc nghiêm túc?
Bao nhiêu đồng chí kỳ cựu trong sở không đi, lại cử anh đi. Rõ ràng sở trưởng coi trọng anh!
Nhất định không được làm hỏng việc.
Anh đâu biết rằng, sở trưởng Chu chỉ là ngại tới. Tra hộ tịch xong mới phát hiện, ở thôn Tiểu Hoắc chẳng có ai trùng tên, thậm chí họ Tô cũng chỉ có đúng một nhà.
Chỉ cần xác nhận thêm một lần nữa là xong.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)