Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Người thân ở nước ngoài đã qua đời, chỉ còn là một cái “phông nền” để hợp thức hóa thân phận, cơ bản không cần tốn nhiều tâm sức nhưng người thân trong nước thì khác.
Dù sao lần này Tô Tầm về nước là để nhận họ hàng. Nếu vượt ngàn dặm trở về mà lại không đi nhận thân, rất dễ khiến người ta nghi ngờ. Vì vậy, màn “diễn cho tròn vai” này vẫn phải làm.
Người thân trong nước của cô là gia đình đại đường bá.
Đại đường bá tên là Tô Tiến Sơn con trai của Tô Phúc Điền – anh trai của ông nội Tô Phúc Sinh.
Theo tư liệu hệ thống, năm xưa cả nhà cụ Tô Phúc Điền từng bán mình vào nhà địa chủ họ Hoắc làm nô. Khi còn ở đó, Tô Tiến Sơn được học vài chữ. Sau khi đất nước thành lập chính quyền mới, ông ta nhờ biết chữ nên trở thành cán bộ đội sản xuất, rồi dựa vào năng lực leo lên làm đội trưởng thôn.
Sau này, Tô Tiến Sơn kết hôn với vợ là Cát Hồng Hoa – một người phụ nữ chạy nạn đến đây. Hai người sinh hai con trai và một con gái: Tô Hướng Đông, Tô Hướng Nam và Tô Bảo Linh.
Tô Hướng Đông đã kết hôn với Lý Xuân Lan – con gái bí thư chi bộ thôn bên cạnh. Hai người có một con gái tên Tô Phán Phán.
Thông tin chỉ đến đó là hết.
Tô Tầm nhíu mày:
“Thế là xong? Tính cách đâu? Đặc điểm nhân vật đâu? Sau này còn phải qua lại, phải biết người biết ta chứ. Tôi phải biết nên dùng cách nào để ở chung với họ.”
Hệ thống “Vạn Người Ghét” lạnh lùng đáp:
“Ký chủ, tôi phải nhắc cô rằng họ chỉ là công cụ xác minh thân phận. Cô không cần tiếp xúc quá nhiều.”
“Vì sao?”
“Vì cả nhà đó không phải người tốt. Theo cách gọi trong truyện, họ thuộc loại ‘cực phẩm’, là nhân vật pháo hôi thôi!”
Tô Tầm: …
Im lặng một lúc, cô thử hỏi:
“Vậy… chúng ta đang ở trong một câu chuyện à?”
“Không phải. Một câu chuyện không đủ để chống đỡ một thế giới. Đây là thế giới do nhiều câu chuyện hợp thành. Gia đình đường đại bá của cô chỉ là vai phản diện cực phẩm trong một trong số đó. Xét theo cốt truyện, họ đều không phải người tốt.
“Ông ta dùng người không công bằng, quá nuông chiều con gái, dung túng cô ta lấy công việc tốt trong đội sản xuất làm mồi dụ thanh niên trí thức ở thành phố.”
Tô Tầm: …
Ừ thì… quả thật không được đạo đức lắm.
Nhưng nếu dùng một công việc đổi lấy người mình thích…
Cô thầm nghĩ, nếu sau này mình có tiền làm tổng tài bá đạo chắc cũng khó mà không lộng quyền.
Hệ thống tiếp lời:
“Đại bá nương của cô tính tình chanh chua, thích gây sự, mắng khắp thôn không ai cãi lại.”
Tô Tầm nghĩ thầm, không quá đồng ý với từ “chanh chua” của hệ thống, mắng người còn hơn bị người mắng. Là trẻ mồ côi, cô quá hiểu “người hiền bị bắt nạt” nghĩa là gì.
“Đại đường ca Tô Hướng Đông là người nóng nảy bạo lực. Ai trong thôn chọc đến là anh ta đánh trước nói sau. Chỉ vì một thanh niên trí thức chia tay em gái anh ta mà đã bị đánh đến mức phải nhập viện. Bản thân anh ta cũng vì thế bị đưa đi lao động cải tạo.”
Tô Tầm: …
Sử dụng bạo lực đánh người là sai, cô không thể phản bác.
Nhưng trước đó không phải nói dùng công việc dụ dỗ sao? Vậy chia tay rồi, công việc có giữ không?
“Nhị ca Tô Hướng Nam lười biếng, hay mưu mẹo vặt, có thù tất báo. Từng lén theo dõi thanh niên trí thức kia, vô tình phát hiện nữ chính đầu cơ buôn bán trái phép, định đi tố cáo. Kết quả bị nữ chính vu cho tội quấy rối, đưa đi lao động cải tạo.”
Tô Tầm: …
Cái này rõ ràng là vấn đề lập trường. Ai ra tay trước, đủ nhanh, đủ tàn nhẫn thì thắng. Chỉ là vị nhị đường ca này đạo hạnh chưa đủ, có lẽ… hào quang nhân vật cũng không đủ mới bị phản phệ thôi.
“Đại đường tẩu ăn cây táo rào cây sung. Suốt ngày lấy đồ từ nhà mẹ đẻ mang về. Là kiểu ‘máu hút’ của nhà mẹ đẻ.”
Tô Tầm nghĩ: Cái này cũng là vấn đề lập trường. Đứng từ phía nhà mẹ đẻ, cô ta đúng là người không biết nghĩ, lấy của nhà này nuôi nhà khác.
Nhưng đứng từ phía nhà chồng, cô ta lại là người biết vun vén gia đình riêng của mình.
Giờ Tô Tầm đã tính nhận thân với nhà họ Tô, coi như cũng là người một nhà, việc có lợi cho người nhà mình cũng tốt mà.
Nói cho cùng, Tô Tầm cũng đâu phải vì tình thân gì, tất cả đều là vì tính toán riêng cho bản thân. Đã vậy thì có tư cách gì đi trách người khác cũng vì lợi ích của họ?
Cho nên Tô Tâm không thấy chuyện này nghiêm trọng đến mức phải lên án.
“Đường muội Tô Bảo Linh ghen tị nặng, đứng núi này trông núi nọ. Vốn từ nhỏ đã có hôn ước với nam chính Hoắc Triều Dương, nhưng lớn lên lại thay lòng đổi dạ khi gặp thanh niên trí thức thành phố, chủ động bỏ rơi nam chính. Sau khi biết nam chính và nữ chính quen nhau, cô ta tức tối, bảo cha gây khó dễ cho hai người, cố tình sắp xếp việc nặng việc bẩn cho họ.”
Tô Tầm nghĩ: Xét ở góc độ khác, họ làm việc nặng thì người khác đỡ phải làm. Chẳng phải cũng “tạo phúc” cho người khác sao?
Hệ thống kết luận:
“Tổng lại, họ đều không phải người tốt. Khuyên cô đừng tiếp xúc.”
Tô Tầm thở dài.
Xem ra mình còn xấu hơn họ nhưng chuyện nhận thân này vẫn phải tính kỹ, tránh gây phiền phức không cần thiết.
Cô vốn không coi trọng tình thân. Là một đứa trẻ mồ côi, cô chưa từng thực sự cảm nhận thứ tình cảm đó. Lâu dần, cô thấy cảm tình chỉ là thứ rắc rối. Làm việc dựa trên lợi ích ngược lại còn đơn giản và thuần túy hơn.
Vậy có nhận thân hay không không liên quan đến việc họ có chính trực hay không, mà là liệu mối quan hệ này có mang lại lợi ích cho cô hay không.
Nếu không có lợi, tốt nhất tránh xa.
Hệ thống nói thêm:
“Theo miêu tả trong truyện, chó trong thôn đi ngang qua cửa nhà họ cũng phải nhe răng.”
Tô Tầm nhướng mày: “Bị ghét đến mức đó à?”
“Đúng vậy. Hiện giờ họ đã là đối tượng bị cả thôn chỉ trích.”
“Vậy nếu tôi đi lại gần họ, tôi có bị dính số phận pháo hôi không?”
“Không. Cô vốn không phải người của thế giới này.”
Nghe vậy, Tô Tầm thấy yên tâm hẳn.
Không bị hào quang pháo hôi ảnh hưởng, nhưng có thể hưởng ké “ánh sáng pháo hôi”, bị người ghét lây.
Bị cả ngàn người chỉ trích… Còn con đường tắt nào thuận tiện hơn thế không?
Cô không quên mình đang có nhiệm vụ trong người.
Ba năm phải hoàn thành nhiệm vụ mới được tự do. Hoàn thành sớm, sớm có một triệu trong tay, chẳng phải hơn hẳn tự mình vất vả khởi nghiệp sao?
Có một triệu vốn, đứng đúng đầu gió, làm gì mà chẳng bay cao?
Tính tới tính lui, đây là một vụ đầu tư không lỗ. Dù sao cô cũng không muốn tự mình đi gây thù chuốc oán. Cô là người thực tế, sau khi hoàn thành nhiệm vụ, cô vẫn phải làm ăn, giao thiệp.
Nếu ba năm này vì nhiệm vụ mà ngày nào cũng làm mấy chuyện khiến người ta ghét như ở tiệm cơm trước đó, thì dù có không bị đánh, đến khi nhiệm vụ xong, hình tượng cũng sụp đổ hoàn toàn.
Muốn bị ghét mà không làm hại người khác, ngoài việc tự hủy hình tượng, gần như không còn cách nào khác.
Nhưng một người thật sự bị ghét bỏ đến mức chó cũng chê, thì làm sao đứng vững trong xã hội?
Chỉ trong chốc lát, Tô Tầm đã tính xong được mất.
Không chỉ phải nhận thân, mà còn phải tiếp xúc sâu hơn.
Ví dụ như “buff bẩn” họ, khiến họ càng kiêu ngạo hơn, càng dễ đắc tội người khác hơn, phát huy tối đa bản lĩnh cực phẩm và hào quang pháo hôi.
Còn cô, kẻ tiếp tay này cũng sẽ bị giận lây, bị ghét lây. Ngồi không cũng hoàn thành nhiệm vụ.
Sau khi hoàn thành, cô chỉ cần diễn một màn: nói rằng mình quá coi trọng tình cảm nên mới bị che mắt.
Rút lui hoàn hảo.
Ai có thể từ chối hợp tác với một người “quá coi trọng tình cảm” chứ?
Tìm bạn làm ăn sau này cũng dễ hơn.
Tô Tầm ho khẽ.
Cô phát hiện tim mình thật đen nhưng cô không hề áy náy. Cô chưa từng cho rằng mình là người tốt.
Từ nhỏ đến lớn, cuộc sống dạy cô một đạo lý, phải cố gắng để bản thân sống tốt.
Trong quá trình đó, dùng chút thủ đoạn nhỏ cũng không sao.
Chỉ cần không phạm pháp là được.
Bonus: Giải thích gia phả nhà họ Tô
Ông cố có hai người con trai:
—> Anh trai Tô Phúc Điền (ông) —> Tô Tiến Sơn (cha) x Cát Hồng Hoa (mẹ)
+ Tô Hướng Đông (con trai cả) + Lý Xuân Hoa (con dâu) —> Tô Phán Phán (cháu gái)
+ Tô Hướng Nam (con trai thứ)
+ Tô Bảo Linh (con gái út)
—> Em trai Tô Phúc Sinh (ông nội) —> Cha Tô Tầm (con nuôi) —> Tô Tầm (con gái giả)
Tô Tầm có thiết lập giả là họ hàng xa của nhà họ Tô
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


