Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thời Niên Đại: Pháo Hôi Bỗng Nhận Người Thân Từ Nước Ngoài Trở Về Chương 2

Cài Đặt

Chương 2

Thành phố Đông Châu tuy không sánh được Hải Thành hay thủ đô phồn hoa, nhưng tốt xấu cũng là tỉnh lị đứng đầu một phương. Mấy năm gần đây chính sách nới lỏng, thành phố bắt đầu mở vài nhà tiệm cơm cấp bậc cao hơn trước, không còn cảnh chỉ có quán quốc doanh treo biển cũ kỹ, vào ăn phải nhìn tem phiếu mà thở dài.

Lần này cầm tiền trong tay, Tô Tầm quyết định ăn một bữa ra trò.

Phải nói thật, đầu thập niên 80 nấu ăn còn rất “thật thà”. Chủ tiệm bỏ không tiếc tay, thịt là thịt, cá là cá, không có kiểu bày một mâm to đùng mà gắp mãi mới thấy miếng chính. Ăn xong một bữa no nê, tính ra chưa đến mười đồng ngoại hối quyên*

*Ngoại hối quyên: loại tiền phiếu dùng song song với nhân dân tệ trong cuối năm 70 đến giữa năm 90. Dành cho Hoa kiều, người ngoại quốc dùng để mua hàng ở cửa hàng, khách sạn, tiệm ăn cao cấp chuyên phục vụ khách quốc tế.

So với con số bốn nghìn mấy đang nằm yên trong túi, khoản này quả thực… nhẹ như gió xuân.

Tô Tầm thở ra một hơi khoan khoái.

Ra khỏi tiệm cơm, cô không định đi bộ mà trực tiếp vẫy taxi.

Trong trí nhớ của cô, có giai đoạn taxi không phải muốn gọi là dừng. Sau cải cách, người qua lại đông, nhu cầu tăng, xe mới bắt đầu chịu “tùy tay chiêu đình”. Mà tài xế có khi còn lựa khách.

Hôm nay vận khí không tệ. Một chiếc xe dừng lại.

Vừa lên xe, Tô Tầm nói ngay:

“Cho tôi đến khách sạn tốt nhất ở đây.”

Tài xế liếc đồng hồ:

“Đồng chí, khách sạn tốt nhất ở Thành Nam. Nhưng tôi đang vội ra sân bay đón người…”

“Tôi trả bằng ngoại hối quyên. Không đủ thì gấp đôi.”

Tài xế: “……”

Được. Khỏi cần bàn nữa.

Dù sao ra sân bay cũng chỉ để thử vận may xem có đón được mấy vị kiều bào hay bạn bè quốc tế, kiếm chút ngoại hối quyên hoàn thành chỉ tiêu. Thời buổi này, cái gì cũng có “nhiệm vụ”.

Trên đường đi, tài xế bắt đầu bắt chuyện:

“Đồng chí, cô từ nước ngoài về à? Hay có người nhà ở nước ngoài?”

“Tôi từ nước ngoài quay lại tìm người thân. Gia đình tôi ở trong nước.”

“Ài da, tôi nhìn là biết ngay mà. Cô có cái khí chất khác người.”

Tô Tầm hỏi lại:

“Khác chỗ nào?”

Chẳng lẽ thật sự là khí chất xuất chúng?

“Phong cách Tây. Tháng Mười trời đã se lạnh, ai cũng mặc áo khoác. Cô mặc mỗi áo ngắn tay. Không sợ lạnh. Người nước ngoài tôi chở qua cũng vậy.”

Tô Tầm: “……”

Không phải cô không sợ lạnh.

Là vì trước đó bán bớt quần áo lấy tiền ăn.

Cô mỉm cười lịch sự:

“Anh nhìn người thật tinh.”

“Chứ còn gì nữa. Tôi lái xe bao năm, gặp đủ loại người rồi.” Tài xế đắc ý.

Lần này ông ta không vòng đường. Xe nhanh chóng dừng trước nơi ông gọi là khu xa hoa nhất — Khách sạn Quốc tế Đông Châu.

Nghe nói xây hai năm trước, cổng lớn bề thế, trang hoàng thuộc hàng “mở mang tầm mắt” của thành phố.

“Người có tiền mới ở đây. Một đêm mười đồng.”

“Mười đồng là một phần ba lương tháng công nhân bình thường. Cô nói xem, mấy ai ở nổi?” Tài xế cảm khái.

Tô Tầm nghĩ thầm:

Nếu là trước kia, cô cũng chẳng ở nổi.

Xuống xe trả tiền, tài xế vui vẻ rời đi, còn kiên quyết từ chối tiền gấp đôi.

“Tôi người Hoa Quốc, không như lão M chỉ nhìn tiền! Tôi coi trọng nhân tình vị!”

Nói xong, phóng xe đi, để lại một câu hùng hồn giữa gió.

Tô Tầm: “……”

Cô đứng trước cổng khách sạn, ngẩng đầu nhìn tòa nhà. Quả thật khá khí phái.

Thực ra Tô Tầm không phải người hưởng thụ. Cô thích tiết kiệm, thích nhìn con số trong tài khoản tăng dần nhưng bây giờ cô phải “lập nhân thiết”.

Theo nhiệm vụ của hệ thống, nếu đạt thành tựu “vạn người ghét”, sau này tối thiểu cũng phải là phú ông trăm vạn. Tiền không thể tự nhiên từ trên trời rơi xuống mà không ai nghi ngờ.

“Cảm ơn, không cần.”

Có mỗi cái túi nhỏ, xách lên lộ ngay bản chất “không hành lý”.

Tới quầy lễ tân, cô liếc bảng giá treo tường. Phòng suite khách quý cao nhất chỉ mười lăm đồng một đêm.

Với người trong túi có bốn nghìn mấy, chữ “chỉ” dùng rất tự tin.

“Cho tôi một phòng suite khách quý. Ở trước một tuần.”

Ánh mắt lễ tân lập tức sáng lên.

Khi Tô Tầm lấy ngoại hối quyên ra, nữ đồng chí vest xám tiến lại:

“Đồng chí… à không, nữ sĩ*, cô từ nước ngoài về?”

*Nữ sĩ: Chỉ những người phụ nữ trưởng thành có địa vị.

“Tôi về thăm người thân.”

“Hoan nghênh cô. Hai năm nay cũng có nhiều đồng bào trở về. Nếu cần gì cứ nói. Tôi là quản lý bộ phận hành khách, Lý Ngọc Lập.”

Cô ấy cười rất thân thiện.

Thủ tục làm nhanh chóng. Lý Ngọc Lập còn đích thân đưa Tô Tầm lên thang máy, giới thiệu ưu điểm của phòng tầng cao nhất.

Trang hoàng dĩ nhiên không thể so khách sạn tương lai, nhưng trong bối cảnh này đã thuộc hàng “có mặt mũi”. Cửa suite hai cánh, bên trong có phòng khách riêng, sofa bọc da, phòng ngủ giường lớn.

Ánh sáng chan hòa. Đứng bên cửa sổ có thể nhìn phong cảnh Đông Châu, xa xa còn thấy núi và nước.

“Không tệ.”

“Chúng tôi xây nơi này cũng để khách thưởng ngoạn cảnh đẹp Đông Châu.”

Lý Ngọc Lập cười: “Trong phòng có điện thoại ở phòng khách và tủ đầu giường, cô cần gì cứ gọi.”

“Tôi biết rồi.”

Tô Tầm mỉm cười rụt rè. Sự nhiệt tình quá mức khiến cô cảnh giác vài phần.

Đợi cửa đóng lại, cô lập tức chạy khắp phòng nhìn ngó, sờ sofa, rồi thả mình xuống lớp da mềm mại.

“Không ngờ có ngày mình cũng ở được chỗ thế này.”

Trước kia cô từng mơ, nhưng nghĩ chắc phải nửa đời sau mới chạm tới.

“Thế này có tính là kiếp sau không nhỉ?”

Cô thở dài khoan khoái.

Có tiền đúng là tốt.

Chỉ tiếc… hiện tại là “giả có tiền”.

Phải kiếm tiền thật.

Đầu thập niên 80, làm gì kiếm tiền nhanh?

Cô học chuyên ngành ngoại ngữ. Hồi đại học, một chị từ cô nhi viện ra ngoài học ngoại ngữ rồi vào công ty ngoại mậu, nhờ làm ngoại thương mà đổi đời. Cô cũng từng dạy kèm, nhận dịch thuật, làm phiên dịch bán thời gian, kiếm được chút vốn.

Nhưng ngoài lĩnh vực đó, cô biết không nhiều.

Thời đại này chẳng lẽ tiếp tục làm theo ngành ngoại ngữ?

“Ký chủ, hãy cố hoàn thành nhiệm vụ, đừng trầm mê hưởng thụ.” Hệ thống “Vạn Người Ghét” lên tiếng.

“Tôi đang tính đây.”

Cô ngồi xuống kiểm kê tài sản. Hơn bốn nghìn, đủ tiêu tạm thời.

“Hệ thống, số tiền này tôi tiêu có gây ảnh hưởng gì không? Tài khoản tự nhiên tăng lên, lỡ bị ai để ý thì phiền. Nguồn tiền có sạch không?”

“Nguồn tiền hợp pháp. Là tài sản của thế giới này, thông qua giao dịch mà có.”

Tô Tầm thở phào. Cô không tự nhận mình tuyệt đối tốt, nhưng vẫn có giới hạn.

Sinh hoạt phí tạm đủ. Vấn đề là làm sao cắm rễ ở đây và hoàn thành nhiệm vụ.

Cô bắt đầu xem lại thân phận hệ thống tạo.

Tên vẫn là Tô Tầm.

Họ do cô nhi viện đặt. Tên “Tầm” vì lúc nhỏ trên người có miếng gỗ khắc chữ ấy. Không ý nghĩa sâu xa gì, nhưng quen rồi, giữ nguyên cũng tốt.

Trong thế giới này, cô có ông nội và cha.

Ông nội nhận nuôi cha, sau đó cha nhận nuôi cô, một chuỗi quan hệ nhận nuôi để tránh rắc rối xã hội phức tạp.

Thực ra, cha cô không tồn tại. Hệ thống chỉnh sửa dữ liệu bên Mỹ, tạo nên cả một lý lịch để khiến xuất thân cô “thật” hơn.

Ông nội Tô Phúc Sinh thì từng tồn tại thật. Mười lăm tuổi bị lừa sang Nam Dương làm người ở, sau chuyển sang Mỹ làm công nhân đường sắt, vừa đến nơi đã bệnh chết.

Hệ thống dựa trên người này, bịa tiếp lên câu chuyện ông cứu một nhà giàu, được trao tài sản, đầu tư sinh lời. Ông sống kín tiếng, chỉ hưởng thu nhập, còn “cha” cô thì thân thể yếu, không giao thiệp. Hiện tại cả hai đều đã qua đời, chưa công bố tin. Cô về nước là vì di ngôn trước lúc lâm chung.

“Những khoản đầu tư kia có tồn tại thật không? Tôi có được thừa kế không?”

“Tồn tại, có thể tra nhưng tiền chỉ dùng làm phần thưởng nhiệm vụ sao khi hoàn thành sẽ được ‘giải ngân’, còn hiện tại cô không thể rút.”

Tô Tầm tiếc một chút rồi thôi.

Ít nhất hệ thống làm việc khá kín kẽ.

Cô tiếp tục xem xuống dưới.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc