Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
“Hệ thống, tuy họ không phải người tốt, nhưng tôi vẫn phải nhận thân. Trên đời này tôi cũng chỉ còn lại mấy người đó là thân nhân. Dù thân phận cậu sắp đặt cho tôi là giả, nhưng sau này tôi chỉ có thể sống với thân phận đó. Thật hay giả thì có gì khác nhau? Với tôi, họ chính là người thân còn sót lại. Có ai lại ghét bỏ chính người thân của mình chứ?”
Hệ thống “Vạn Người Ghét” nghe xong suýt “chết máy”.
Giọng điệu này… sao quen thế nhỉ?
Chủ nhân của nó – người từng là “Vạn Nhân Mê” chẳng phải cũng như vậy sao? Lúc nào cũng mang một trái tim quá mức lương thiện.
Hệ thống không có cảm xúc con người, nhưng nó biết phân tích. Nó nghĩ: nếu ký chủ cũng “thiện lương” như vậy mà vẫn hoàn thành được nhiệm vụ, thì quá trình ấy sẽ càng có giá trị tham khảo.
Vì thế, nó không phản đối.
Thấy hệ thống im lặng, Tô Tầm biết mình cược đúng.
Thật ra cô hoàn toàn có thể nói thẳng với hệ thống về tính toán của mình. Nhưng cô nhớ hệ thống này do một người rất “tam quan chính” tạo ra.
Nếu mình tỏ ra quá toan tính, quá lạnh lùng… liệu có bị đá khỏi nhiệm vụ không?
Cô không chắc.
Tô Tầm vốn thiếu cảm giác an toàn. Cô biết ơn hệ thống đã cứu mạng mình, nhưng cũng hiểu rõ quyền chủ động không nằm trong tay cô.
Với một tồn tại chưa hiểu rõ như vậy, cô không thể hoàn toàn bộc lộ thật lòng.
Cô nghĩ, bất kể hoàn cảnh nào, một người “thiện lương” vẫn dễ khiến người khác có thiện cảm hơn.
Dù đã quyết định nhận thân, Tô Tầm cũng không vội. Vali của cô còn trống không, cần mua sắm trước để “hoàn thiện thân phận”.
Nghỉ ngơi một lát, cô xuống lầu.
Vừa bước ra, vị quản lý hôm qua đưa cô lên phòng – Lý Ngọc Lập đã tươi cười bước tới:
“Nữ sĩ Tô muốn ra ngoài sao?”
“Tôi đi mua ít đồ. Ở đây có thể giúp khách đặt taxi trước không? Ngoài đường khó gọi xe quá.”
“Đương nhiên có thể. Chúng tôi hợp tác lâu dài với công ty taxi, đều là đơn vị anh em.”
Bà lập tức gọi điện đặt xe, còn mời Tô Tầm ngồi nghỉ, rót trà chu đáo.
Sự nhiệt tình này khiến Tô Tầm có chút cảnh giác.
Từ thái độ của nhân viên nhà hàng hôm qua, cô đã hiểu: thời đại này không có khái niệm “dịch vụ khách hàng” như sau này. Nhân viên đều là biên chế “bát sắt”, làm tốt hay không cũng không dễ bị sa thải.
Vậy thì cần gì phải nhiệt tình đến mức này?
Cô còn để ý thấy khi có khách khác đến làm thủ tục, Lý Ngọc Lập chỉ liếc qua rồi tiếp tục nói chuyện với cô.
Trong lòng Tô Tầm hiểu rõ.
Đây là có việc muốn nhờ.
Xe taxi đến.
Lý Ngọc Lập tiễn cô ra tận cửa, cười rất niềm nở.
Đợi xe đi khuất, bà mới quay vào văn phòng.
Ở quầy lễ tân, hai nhân viên thì thầm:
“Quản lý Lý hôm nay làm sao vậy? Có cần phải ân cần thế không?”
Người kia ghé sát tai nói nhỏ vài câu.
Nghe xong, người còn lại bừng tỉnh:
“Thảo nào… nhưng liệu có được không?”
“Được hay không cũng phải thử. Không thử thì sau này biết làm sao? Cuộc sống này còn kéo dài thế nào nữa.”
Trung tâm thương mại khá đông người.
Tô Tầm không ngạc nhiên. Mấy năm gần đây kinh tế khá hơn, hàng hóa dần phong phú, cũng có không ít hàng nhập khẩu. Nhưng so với mấy chục năm sau thì vẫn kém xa.
Nghĩ đến tương lai phát triển mạnh mẽ, cô không khỏi xúc động.
Nếu sống đến hơn sáu mươi tuổi, cô vừa kịp chứng kiến toàn bộ thời kỳ đổi thay ấy, rồi nghỉ hưu hưởng thụ cuộc sống.
Muốn vậy, nhất định phải kiếm tiền thật nhiều.
Cô bắt đầu mua sắm, đi thẳng tới quầy tốt nhất. Chọn đồ đắt nhất. Chọn những thứ sáng lấp lánh nhất.
Từ xưa đến nay, “trông mặt mà bắt hình dong” rất khó thay đổi. Thứ bạn thể hiện ra bên ngoài quyết định người khác đối xử với bạn thế nào.
Trong thời đại chưa có internet, điều đó càng rõ ràng, nghe thì giả tạo nhưng lại rất thực tế.
Tô Tầm từng trải qua đủ lạnh ấm, hiểu điều đó hơn ai hết. Cô cần dùng những món đồ bên ngoài để thể hiện “thực lực”, để nắm thế chủ động.
Tô Tầm chỉ liếc qua, mỉm cười lắc đầu:
“Mẫu đó tôi có rồi nhưng quá phô trương, chỉ hợp dịp trang trọng. Tôi cần một chiếc đeo hằng ngày.”
Cô chọn một mẫu đơn giản của Patek Philippe.
“Kiểu này được, đủ kín đáo.”
Trong lòng cô thì đau ví.
Chiếc toàn kim cương kia cô thật sự thích, nhưng mua không nổi.
Sau này có tiền nhất định phải mua. Đồng hồ kiểu đó còn tăng giá theo thời gian. Không đeo thì tối ngắm chơi cũng vui.
Một vòng mua sắm xong, tiền của cô đã tiêu mất một nửa.
Còn lại hai nghìn tệ.
Có lúc cô muốn làm một “vụ lớn” ngay tại trung tâm thương mại này để kiếm thêm điểm nhiệm vụ nhưng nghĩ lại, đông người quá. Lỡ bị vây thì chạy không thoát. Hơn nữa sau này còn phải đến đây mua sắm. Gây ấn tượng xấu thì bất tiện, nhỡ họ cấm cửa cô thì xấu hổ lắm.
Thôi, đi nhận thân trước đã.
Tối muộn, cô về khách sạn.
Không muốn ra ngoài ăn, cô nhờ lễ tân mang bữa tối lên phòng. Nhân viên lễ tân nghĩ một lúc rồi vào gọi Lý Ngọc Lập.
Trên phòng, Tô Tầm thử toàn bộ đồ lên người. Khí chất lập tức khác hẳn, ít nhất nhìn vào đã thấy “phú quý”.
Nhờ kiếp trước từng làm nhiều việc làm thêm, lại thích học hỏi, cô biết cách phối đồ sao cho vừa sang vừa không quá lố.
Đi nhận thân với diện mạo này là đủ, đảm bảo không ai nghi ngờ thân phận giả của cô.
Tô Tầm vừa định tháo đồng hồ và trang sức xuống thì có tiếng gõ cửa.
Mở cửa, thấy Lý Ngọc Lập, cô không quá bất ngờ.
“Quản lý Lý, mời vào. Còn phiền chị tự mình mang bữa tối lên, thật ngại quá.”
Lý Ngọc Lập đặt khay xuống bàn.
“Đây là việc nên làm. Nữ sĩ Tô vừa từ nước ngoài về, chúng tôi mong cô cảm thấy như ở nhà.”
“Tôi đã cảm nhận được rồi. Thật ra chị nhiệt tình như vậy, tôi cũng thấy ngại. Không biết tôi có thể giúp gì cho chị không?”
Tô Tầm quyết định nói thẳng.
Cô không thích người khác âm thầm dò xét, rồi bị tính kế. Nhiều lúc cô nghi ngờ mình đang bị theo dõi.
Lý Ngọc Lập hơi lúng túng vài giây rồi bình tĩnh lại.
“Thật ra… tôi muốn hỏi cô về chuyện ra nước ngoài.”
“Ra nước ngoài?” Tô Tầm hơi ngạc nhiên, nhưng nghĩ lại cũng hợp lý. Thời gian này đúng là có làn sóng xuất ngoại.
Cô uyển chuyển nói:
“Theo tôi thấy, trong nước đang phát triển rất mạnh, cơ hội chưa chắc đã ít hơn bên ngoài.”
“Tôi không phải muốn ra nước ngoài làm việc, tôi không đủ năng lực, cũng không có ý định đó. Tôi… muốn ra nước ngoài chữa bệnh.”
Tô Tầm nhìn bà, không thấy dấu hiệu bệnh nặng.
Lý Ngọc Lập cúi đầu, giọng khẽ lại:
“Tôi… không có con được.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)