Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Cảnh sát Cao không vội từ chối, mà hỏi thẳng:
“Có yêu cầu cụ thể gì không? Đãi ngộ thế nào?”
Tô Tầm đáp:
“Tôi hy vọng người đó có nhân phẩm ngay thẳng như đồng chí cảnh sát, đủ năng lực đảm bảo an toàn cho tôi. Làm một tuần nghỉ một ngày. Thời gian làm việc khá dài, cơ bản là 24 giờ chờ lệnh. Công việc chắc chắn không ổn định như đơn vị quốc doanh, có thể chỉ làm một thời gian, tùy tình hình mà quyết định. Nhưng trong thời gian làm việc, đãi ngộ sẽ không kém. Lương tạm thời là 300 một tháng. Cuối năm tùy biểu hiện sẽ có thưởng. Trong thời gian làm việc, ăn ở tôi lo toàn bộ.”
Cảnh sát Cao: …
Trong đầu ông thoáng lóe lên một ý nghĩ… hình như mình cũng phù hợp đấy chứ.
Khụ khụ.
Không được. Ông là người có lý tưởng.
“Được, tôi giúp cô hỏi thử.”
“Vậy làm phiền ông. Nếu có thể sớm một chút thì càng tốt.”
Cảnh sát Cao sảng khoái đồng ý.
Đãi ngộ như vậy, thật sự chẳng có gì phải do dự. Chỉ bảo vệ một người bình thường, có thể khó đến mức nào? Hơn nữa đồng chí Tô nhìn qua tính cách dễ ở chung.
Cúp điện thoại, Tô Tầm nhờ lễ tân ghi lại thời lượng cuộc gọi, chờ khi trả phòng sẽ thanh toán chung.
Hai nhân viên lễ tân bị con số “300 một tháng” làm cho sững sờ.
Ba trăm…
Họ mỗi tháng chỉ có ba mươi nghe mà như đang mơ.
“Đồng chí?” Tô Tầm đã bắt đầu học cách xưng hô nơi này.
Hai người giật mình hoàn hồn, vội gật đầu:
“Vâng, chúng tôi ghi lại ngay. Khi trả phòng sẽ tính chung.”
“Cảm ơn.” Cô mỉm cười rồi lên lầu.
Hai người nhìn theo bóng lưng cô, chỉ cảm thấy sau lưng cô như đang phát sáng.
“Ra ngoài còn mang vệ sĩ, mà vệ sĩ một tháng ba trăm… Giàu thật đấy.”
Tô Tầm nghe được tiếng bàn tán phía sau, khóe môi khẽ cong.
Cô cố ý nói ở quầy lễ tân.
Vừa để xây dựng hình tượng, vừa là thả mồi.
Cô còn muốn đào người từ khách sạn này cơ mà, không lương cao thì đào kiểu gì? Nhất là đào người đang ôm “bát sắt”.
Ba trăm với cô thật ra không cao.
Giám đốc như Lý Ngọc Lập một tháng 98 đồng, cuối năm còn có thưởng. Vệ sĩ tư nhân là nhân tài đặc thù, không có biên chế, phải đảm bảo an toàn tính mạng cho cô, thời gian làm việc nhiều, tính chất nguy hiểm cho nên mức đó không hề quá đáng. Nếu năng lực tốt, sau này còn phải tăng nữa.
Đương nhiên phải có thực lực.
Vì thế cô mới nói “làm một thời gian trước”. Nếu không hợp, thay người cũng tiện.
Tìm vệ sĩ không phải bốc đồng.
Muốn hoàn thành nhiệm vụ, cô không thể sống quá kín đáo. Tiền sớm muộn cũng lộ. Người sớm muộn cũng phải đắc tội. Nhận người thân là phụ, quậy đục chỗ đó mới là mục đích chính thế nên an toàn phải đặt lên hàng đầu.
Trước kia chưa thuê là vì tiền chưa chắc chắn. Giờ thu nhập đã có, lại còn tăng đều.
Vừa lên đến tầng, hệ thống lại vang lên:
“Giá trị ghét bỏ +2, thưởng 200 đô la.”
Tô Tầm khẽ cười: “Lương tháng đầu của vệ sĩ có rồi.”
Hệ thống “Vạn Người Ghét”: …
“Ký chủ, cô còn định nhận thân không?”
Trước đó, Tô Tầm vẫn nghĩ “pháo hôi” chỉ là loại cực phẩm ở quê, sống mờ nhạt, suốt ngày ghen tị với nam nữ chính, không có đất diễn.
Nhưng hôm nay dễ dàng thu về hơn chục điểm ghét bỏ, cô bắt đầu thấy không đơn giản.
Tô Tầm hỏi: “Kết cục của nhà họ Tô rốt cuộc thế nào?”
Hệ thống đáp:
“Tô Phán Phán rơi xuống nước, sốt cao đến ngốc. Vì chữa bệnh cho con, Tô Hướng Đông đi áp tải hàng rồi mất tích, cùng tài xế và cả xe hàng biến mất. Có người nghi anh ta giết người cướp tiền bỏ trốn.”
“Cuối cùng có thoát không?”
Hệ thống tiếp:
“Người ta đồn Tô Hướng Đông chán con gái ngốc nên giết tài xế bỏ trốn. Khi nhà tài xế tới gây sự, Cát Hồng Hoa chơi xấu không được, tức đến chết.”
“Vô lý.” Tô Tầm bật cười lạnh.
Người chuyên chơi xấu mà lại tức chết vì người khác?
“Tô Tiến Sơn trúng gió.”
Cái này còn tạm hợp lý nhưng bi kịch chưa kết thúc.
“Tô Hướng Nam vào Nam làm việc, vì tham tiền nên trộm cắp, bị người ta đánh chết.”
Tô Tầm im lặng.
Thập niên 80, cơ hội kiếm tiền đầy ra, cần gì phải trộm?
“Tô Bảo Linh chê nhà sa sút, vội lấy một người đàn ông tái hôn, bị bạo hành đến chết.”
“…”
Còn chưa hết nữa hả?
“Tô Tiến Sơn sau đó tự sát. Cuối cùng chỉ còn Lý Xuân Lan và Tô Phán Phán. Một lần không trông kỹ, Tô Phán Phán lại rơi xuống nước chết đuối. Lý Xuân Lan phát điên rồi mất tích.”
Đoàn diệt, diệt thảm!
Tô Tầm đứng chết lặng.
Câu chuyện này… rõ ràng là cố tình viết cho thảm mà.
Không logic.
Không chi tiết.
Chỉ cần kết cục đúng với “pháo hôi phải thảm” là được.
Hệ thống nói:
“Chỗ nào không hợp lý, thế giới sẽ tự hợp lý hóa. Chỉ cần kết quả khớp cốt truyện.”
Tô Tầm đã hiểu, nếu cô không xen vào, kết cục đó vẫn xảy ra. Chi tiết có thể thay đổi, nhưng kết quả phải đúng.
Người ta chỉ cần tin Tô Hướng Đông bỏ trốn, Tô Tiến Sơn tự sát,…
Sự thật thế nào không quan trọng.
Cô trầm ngâm.
Nhà họ Tô thật ra không hư đến mức đáng bị đoàn diệt.
Chỉ là không đủ tàn nhẫn.
Nếu Tô Tiến Sơn năm xưa mạnh tay hơn, không bị thanh niên trí thức tố cáo.
Nếu Tô Hướng Đông biết đánh người mà che mặt.
Nếu Tô Hướng Nam tố cáo thành công nữ chính.
Chỉ cần một bước đi khác, vận mệnh đã rẽ sang hướng khác.
Cô rút ra một bài học: Không được xem thường bất kỳ đối thủ nào.
Có thể đó chính là bước ngoặt sinh tử.
Hệ thống hỏi lại: “Vậy cô còn nhận thân không?”
Tô Tầm thở dài: “Họ đáng thương quá. Tôi càng phải nhận.”
Nói xong chính cô cũng bật cười.
Đáng thương?
Chuyện còn chưa xảy ra.
Cô không có nhiều lòng thương hại đến vậy.
Ngược lại, nếu đã biết kết cục gốc thảm đến thế, cô dùng họ làm công cụ cũng chẳng cần áy náy.
Ít nhất có cô xen vào, họ sẽ không thảm như nguyên tác.
Dù có đắc tội nhiều người hơn, danh tiếng xấu hơn, kẻ thù nhiều hơn nhưng tiền thì không thiếu.
Nghe cũng khá hạnh phúc.
⸻
Nhà họ Tô hoàn toàn không biết kết cục gốc của mình.
Cả nhà chìm trong vui mừng, đêm ngủ cũng không yên. Một gia đình rách nát, đột nhiên có bà con từ nước ngoài trở về nhận thân cứ như nằm mơ vậy.
Dù giàu hay không, cũng là một con đường mới.
Chỉ cần nghĩ đến câu “nhà tôi có thân thích ở nước ngoài”, Cát Hồng Hoa ngủ cũng cười.
Sáng ra bà còn kéo Tô Tiến Sơn hỏi:
“Ông nói xem, bao giờ chú hai mới về? Hay mình mua trước ít pháo?”
Tô Tiến Sơn: …
Trong nhà, ông là người vui nhất. Không chỉ vì thêm một mối quan hệ.
Mà vì biết chú hai năm đó không chết trong chiến loạn.
Sau này ra mộ cha thắp hương, nói chuyện này, chắc cha ông sẽ mừng lắm nhưng sau một đêm suy nghĩ, ông lại thấy mình có lẽ đã nghĩ quá đơn giản.
“Chú hai chưa chắc còn sống, người về nước là cháu gái. Nó lớn lên ở nước ngoài, chưa từng gặp nhà mình lấy đâu ra tình cảm? Có thể chỉ về thay chú hai nhìn quê hương và thân nhân một lần rồi đi. Tôi cũng đâu thể giữ người lại.”
Cát Hồng Hoa sững lại.
Chẳng lẽ… vui mừng uổng công?
Thấy vợ thất vọng, Tô Tiến Sơn không nỡ nhưng nói trước còn hơn để hy vọng quá nhiều rồi thất vọng càng lớn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







