Du Nghiên không nói chuyện, tầm mắt tương tự cũng không có ý định thu hồi.
Cứ như vậy nhìn chằm chằm.
Ninh Tri Hựu khựng lại một chút, một khoảnh khắc, về việc hít thở không khí và cuộc tranh cãi không khói súng tối qua bị cô quăng hết ra sau đầu.
Cô bỗng nhiên không muốn trốn nữa, nhướng mi mắt, tương tự quang minh chính đại nhìn lại.
Giống như phân cao thấp vậy, ai dời mắt trước người đó thua.
Cực kỳ giống một trò chơi mở mắt trẻ con và vô vị từng chơi với anh bao nhiêu năm trước.
Chỉ có điều lúc này hoàn toàn thay đổi tâm cảnh.
Hồi đó bọn họ kiên trì không nổi vài giây liền sẽ phá công, sau đó không nhịn được hôn nhau, bây giờ thì sao?
Ninh Tri Hựu lòng dạ biết rõ, bây giờ xác suất lớn vẫn kiên trì không nổi vài giây, mà kết cục không giống nhau là, có một người liền sẽ đi trước nhận ra loại hành vi này hoàn toàn không có ý nghĩa, sau đó không báo trước tự ý chấm dứt trò chơi, lại tỏ ra như không có chuyện gì, quay người rời đi.
Nhưng dù vậy, Ninh Tri Hựu vẫn cố chấp nhìn chằm chằm anh.
Ít nhất lúc này, cô không muốn thua lắm.
Có điều trò chơi cuối cùng không kết thúc bằng hình thức cô dự đoán.
"Chiến tranh" dừng lại ở khoảnh khắc cậu em từ trong bếp đi ra.
Cậu ta nhìn thấy Ninh Tri Hựu, khá là tự lai quen chào hỏi: "Chị!"
Ninh Tri Hựu để biểu thị lịch sự, đáp một tiếng.
Du Nghiên quét hai người một cái, không mặn không nhạt mở miệng: "Quen nhau lúc nào thế?"
"Hôm qua mà, chị ấy nhận phòng, đúng lúc tôi có mặt, liền nói chuyện vài câu." Phùng Đình Hiên nói xong, nghĩ đến cái gì, kéo lấy Du Nghiên.
"À đúng rồi, chị không phải muốn gặp sư huynh tôi sao, đây nè, người thật có phải còn đẹp hơn trên ảnh đúng không?"
Anh giống như đặt mình ngoài cuộc nghe một câu chuyện không liên quan đến mình, rửa tai lắng nghe Ninh Tri Hựu chuẩn bị nói lý do cô đưa ra.
Ninh Tri Hựu không định để anh đắc ý, lờ đi ánh mắt của Du Nghiên, mỉm cười nhìn cậu em: "Chị không muốn gặp anh ấy, cậu hiểu lầm rồi."
Có điều, lời giải thích không tính là giải thích này chính cô đều cảm thấy đứng không vững chân. Quả nhiên, Du Nghiên lười nhác giọng điệu mở miệng: "Quan tâm tôi như vậy sao, Ninh Tri Hựu?"
Nghe thấy anh gọi tên mình, Ninh Tri Hựu một khoảnh khắc cảm thấy quen thuộc lại xa lạ, trái tim giống như bị cái gì đó cào một cái.
Nên là bản năng sinh lý tác quái, rõ ràng đều chia tay rồi, nghe thấy anh gọi tên mình vẫn sẽ dâng lên một sợi cảm xúc vượt qua khoảng cách nam nữ bình thường.
Có điều cô rất nhanh liền tỉnh táo lại, phủ nhận phủ sạch trơn: "Chỉ là đúng lúc gặp anh ở đây mà thôi, không có nguyên nhân khác, anh quá tự luyến rồi."
Ninh Tri Hựu tự nhận câu nói này không hề có tính sát thương gì, nhưng cô vẫn từ ánh mắt Du Nghiên bắt gặp một sợi mất mát.
Cô không hiểu cái này có gì đáng mất mát, thế là chỉ coi bản thân nghĩ nhiều rồi.
Phùng Đình Hiên nhìn hai người, bỗng nhiên hiểu ra điều gì đó: "Hai người thực sự quen nhau à?"
Nói xong lại "Chậc" một tiếng: "Tôi liền nói hôm qua nhìn thấy chị Ninh sao cảm thấy quen mắt thế, chị ấy đi sau đó tôi mới nghĩ ra, trước đây hình như nhìn thấy ảnh của chị ấy trong điện thoại anh rồi."
Tâm tư bị vạch trần, đổi lại là Du Nghiên chân tay luống cuống.
Ninh Tri Hựu mỉm cười trêu chọc: "Hóa ra là suy bụng ta ra bụng người, cảm ơn đã quan tâm."
Du Nghiên không đáp lời, chỉ là muốn che giấu quay đầu đi, hỏi Phùng Đình Hiên: "Cậu không phải nói muốn đi hoạt động ở quán bar sao? Còn không đi?"
"Đi đi đi, vội cái gì chứ." Phùng Đình Hiên nói xong, hỏi Ninh Tri Hựu một câ.
"Chị Ninh, hôm nay có quán rượu của người bạn khai trương, mời chúng tôi đến chơi nè, đông người náo nhiệt, đi cùng đi."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)