Nơi đi nói xa không xa, nói gần không gần.
Nhưng đúng lúc homestay có xe, liền trực tiếp lái đi luôn.
Ninh Tri Hựu cũng không phải cố ý muốn góp vui, chỉ là vẫn đắm chìm trong cuộc chiến chưa kịp phân thắng bại kia, muốn theo bản năng chọc Du Nghiên một câu.
Trò đùa dai tác quái, cô có chút tò mò, nếu mình thực sự đi cùng rồi, người yêu cũ chia tay hòa bình này của cô, sẽ có phản ứng gì.
Dù sao dựa theo hiện tại mà nhìn, đáng lẽ sẽ rất có ý nghĩa.
Có điều lý do Ninh Tri Hựu đưa ra cũng không hoàn toàn giả, tầm này ngủ dậy, một mình đến Hạ Môn lại đất khách quê người, thực sự không biết nên đi đâu, cho nên cuối cùng trái lại cũng không đổi ý.
Ngoài Du Nghiên và Phùng Đình Hiên, còn có một thanh niên tên Ngô Đăng đi cùng, đáng lẽ đều là nhân viên của homestay.
Du Nghiên cầm chìa khóa lái xe, không vội vào ghế lái, trái lại đem cửa ghế phụ mở ra, đứng bên cạnh, trả lời tin nhắn trong điện thoại.
Ninh Tri Hựu nhìn sang hướng anh một cái, thẳng thừng lướt qua, vươn tay về phía hàng ghế sau.
Kết quả cửa còn chưa kịp kéo ra, liền bị cắt đứt.
"Ghế sau đầy rồi." Du Nghiên đầu cũng không ngẩng, vừa vuốt điện thoại vừa mở miệng:"Ngồi phía trước đi."
Ninh Tri Hựu khựng lại một chút, câu nói này của anh không có chủ ngữ, lúc nói chuyện cũng không có ý định nhìn đối tượng cụ thể. Một khoảnh khắc thực sự không định vị nổi nói là ai.
Nhưng lúc này ở ngoài xe chỉ có cô, cho nên cũng chỉ có thể là cô.
Ninh Tri Hựu nhìn vào trong cửa xe một cái, đầy hứng thú mở miệng: "Đây chẳng phải còn một chỗ trống sao?"
Du Nghiên cuối cùng cũng chịu cất điện thoại đi, không mặn không nhạt mở miệng: "Hai người họ béo."
Hai người ghế sau:?
Ninh Tri Hựu một mắt nhìn thấu lời nói nhảm của anh, không chút lưu tình vạch trần: "Tôi thấy vẫn ổn mà."
Du Nghiên mím mím môi, khoanh tay đứng trước ghế phụ, một bộ dạng cô không đến, anh liền không đi.
Ninh Tri Hựu không muốn chiều hư anh, hai tay đút túi áo gió.
Nụ cười không tiêu tan của cô rất lạnh, tương tự không có ý định tiến thêm bước nào.
Mắt thấy cứ tiếp tục thế này ai cũng không đi nổi, Phùng Đình Hiên vội vàng mở miệng giải vây: "Chị Ninh, sư huynh nói đúng đó, hàng ghế sau của chúng tôi hơi chật một chút, vẫn là ngồi phía trước đi, rộng rãi hơn."
Ninh Tri Hựu nhướng mày một cái, không định ở đây liên lụy người khác: "Đã như vậy, thế thì được thôi."
Cô đi về phía trước hai bước, Du Nghiên vẫn chắn trước cửa xe.
Ninh Tri Hựu nghiêng đầu, cằm hất về hướng anh đứng: "Ý gì đây?"
Dứt lời, Du Nghiên nghiêng người ra, nhường ra chỗ trống, phản xạ tự nhiên nâng tay che mui xe giúp cô một cái.
Động tác của anh rất nhanh, Ninh Tri Hựu còn chưa ngồi định vị đã thu tay lại, như không có chuyện gì vòng về ghế lái.
Đám người này lúc áp lực lớn thích hút thuốc, lâu dần nhiễm chút nghiện thuốc lá. Xe vừa khởi động, hàng ghế sau liền truyền đến tiếng bật lửa.
Du Nghiên nhíu mày "Chậc" một tiếng, lười quay đầu: "Dập thuốc đi."
Nói xong thuận tay đem bốn phía cửa sổ xe mở ra, gió đêm thổi vào.
Ngô Đăng không hiểu ra sao: "Hôm qua không phải còn..."
Phùng Đình Hiên tự nhận nhìn ra cái gì, vội vàng nói: "Sư huynh gần đây cai thuốc đó, ngửi không nổi cái này."
"Cai thuốc?" Ninh Tri Hựu bắt lấy từ khóa, tò mò lại buồn cười nghiêng người hỏi:"Anh còn hút thuốc cơ à?"
Phùng Đình Hiên nhận ra bản thân hình như vẫn nói sai rồi, im lặng ngậm miệng, rụt ở hàng ghế sau làm chim cút.
Du Nghiên chằm chằm nhìn dòng xe phía trước, không tình nguyện "Ừ" một tiếng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)