Khoảnh khắc cái tên này xuất hiện là ngày Du Nghiên chuẩn bị rời đi, anh có chút bi ai phát hiện, cho dù xác suất lớn chỉ là trùng tên, bản thân dường như cũng không đi nổi nữa rồi.
Chuyến bay đó cuối cùng vẫn bị lỡ, Phùng Đình Hiên mua sắm về, nhìn thấy anh ngồi trên sofa, biểu cảm giống như nhìn thấy quỷ: "Tầm này anh không phải nên ở trên máy bay sao?"
Ngón tay Du Nghiên gõ nhịp được nhịp chăng lên mặt bàn: "Gặp một người quen, tò mò cô ấy sống thế nào, ở lại xem xem."
Anh hiện tại nhận được câu trả lời rồi, bao nhiêu năm không gặp, Ninh Tri Hựu dường như sống không tốt lắm.
Cho dù đã nỗ lực che giấu rồi, anh vẫn có thể phát giác ra sự buồn bã trong ánh mắt cô, dường như trải qua rất nhiều chuyện tồi tệ, không thể vui vẻ nổi nữa.
Sau đó thì sao?
Sau đó Du Nghiên nhận ra, bản thân không hề may mắn, cũng không hề vui mừng.
Ngược lại, anh dường như khoảnh khắc tiếp nhận cảm xúc của Ninh Tri Hựu, cũng tương tự bắt đầu mất mát.
_
Vì lệch múi giờ, Ninh Tri Hựu ngủ một giấc rất lâu.
Lúc ngủ dậy lần nữa, đã đến chiều.
Cô ngủ đến mức đầu óc trái lại có chút mơ hồ, cộng thêm rèm cửa đóng chặt, che khuất hoàn toàn ánh sáng, cho nên căn bản không phán đoán nổi thời gian. Ninh Tri Hựu thậm chí có một khoảnh khắc nảy ra ý nghĩ: bản thân không phải hôn mê mấy ngày rồi chứ?
May mà bấm điện thoại xem thời gian, việc lo lắng không hề xảy ra.
Trái lại cô bạn thân Trình Vũ Tình gọi cho cô mấy cuộc điện thoại, thấy thực sự không có ai trả lời, chỉ đành để lại lời nhắn hỏi cô có gặp người trên ảnh không, có phải Du Nghiên không, lại hỏi cô vừa đến Hạ Môn cảm giác thế nào.
Ninh Tri Hựu xoay người xuống giường, tự rót cho mình cốc nước lạnh, mưu đồ mượn cái này tỉnh táo một chút, cô bấm bàn phím bắt đầu trả lời tin nhắn, trực tiếp lướt qua hai câu hỏi trên: Rất tốt, tớ vừa tỉnh.
【Trình Vũ Tình】: Mẹ ơi, cậu cuối cùng cũng trả lời tớ rồi, dọa chết người ta mà.
Ninh Tri Hựu mím môi khẽ cười một tiếng, đặt cốc nước sang một bên, móng tay gõ màn hình cộc cộc: Tớ có đáng lo như vậy sao?
Mùa này của Hạ Môn không lạnh, khoảnh khắc rèm cửa được mở ra, một con mòng biển vừa vặn bay qua trước lớp kính.
Ninh Tri Hựu nhìn trời xanh biển biếc bên ngoài, đã lâu lắm rồi mới nảy ra ý nghĩ muốn ra ngoài hít thở không khí.
Phản ứng lại thì người đã đến sảnh tầng một rồi.
Ninh Tri Hựu lập tức hối hận rồi.
Hoàn toàn quên mất hôm qua cậu em nói, hôm nay Du Nghiên sẽ trực lễ tân, quả nhiên, cô vừa bước ra khỏi thang máy, liền nhìn thấy người sau quầy bar.
Cũng không phải cái gì khác, chính là chuyện tối qua có chút không mấy vui vẻ, luồng oán khí kia vẫn chưa tiêu tán, Ninh Tri Hựu tạm thời không muốn nhìn thấy anh.
Có lẽ vì người này lớn lên quá mức bắt mắt, rõ ràng cố ý né tránh rồi, nhưng tầm mắt vẫn không nhịn được muốn rơi về hướng đó.
Du Nghiên hôm nay mặc một chiếc sơ mi màu xanh nhạt, hai chiếc cúc trên cùng được tùy ý cởi ra, ống tay áo xắn đến khuỷu tay, để lộ đường nét cánh tay săn chắc.
Anh cúi đầu, trông có vẻ đang nghiêm túc xử lý chiếc cốc cà phê trên tay.
Vòi nước đang mở, tiếng nước chảy quẹt cọ màng nhĩ.
Nhịp tim đột nhiên lỡ nhịp, Ninh Tri Hựu cảm thấy tay chân mình tê rần.
Cô nhận ra cứ tiếp tục ở lại thế này sẽ hỏng việc chính, muốn quay người liền đi, nhưng xui xẻo thay Du Nghiên lúc này vừa vặn ngẩng đầu, một bên lau khô nước trên cốc, một bên đem tầm mắt rơi trên người cô.
Anh đang nhìn cô.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)