Nhật ký của bà chủ Thời: Tương lai mày nhất định là con cơ giáp rực rỡ nhất chiến trường!
Lão chủ tiệm nhận được tiền chuyển khoản xong thì viện cớ có việc bận, vội vàng chuồn thẳng. Có lẽ vì "mắt không thấy thì tim không đau" chăng.
Nhìn cái bóng chạy trối chết của ông ta, Tô Nhạc không khỏi cười trên nỗi đau của người khác. Anh giơ ngón tay cái với Thời Liệt: "Đúng là thánh chém giá thời đại mới."
Thời Liệt chắp tay đáp lễ: "Quá khen, quá khen." Nhưng mặt mũi thì chẳng có lấy một chút khiêm tốn nào.
"Đối với một kỹ thuật viên dữ liệu như tôi, quan trọng nhất là bộ nhớ còn nguyên vẹn. Nhưng tôi không hiểu cách nhìn đồ của dân cơ khí các cậu lắm, hư hỏng đến mức này thực sự không vấn đề gì chứ? Trông nó đáng sợ thật đấy." Tô Nhạc đưa mắt lướt qua đống linh kiện nát bét của con cơ giáp, hỏi.
"Hoàn toàn không vấn đề gì! Kể cả có là thương tích đầy mình thì nó vẫn đẹp tuyệt vời."
Thời Liệt đắm đuối nhìn con cơ giáp không rời mắt, "Mọi chuyện phải nghĩ theo hướng tích cực chứ. Cậu xem, lớp giáp trước của nó hỏng rồi, hệ thống dây dẫn lộ hết ra ngoài, giúp tôi tiết kiệm được bao nhiêu công đoạn 'mổ bụng' em nó, tiện lợi biết bao."
Cô đã nóng lòng muốn bắt tay vào cải tạo nó ngay lập tức! Trong đầu bắt đầu tự động phác thảo bản thiết kế cơ giáp mới. Mọi thứ đã sẵn sàng, chỉ còn thiếu một cánh tay máy nữa thôi. Thời Liệt vô cùng hài lòng với món hời này.
Chứng kiến ánh mắt si mê của cô, khóe môi Tô Nhạc giật giật. Được rồi, mạch não của dân cơ khí đúng là thứ mà một dân dữ liệu như anh không tài nào hiểu nổi.
"Bốn mươi lăm ngàn, bán tống bán tháo, kim loại không nung chảy được, lại còn cái bản mặt hóng hớt của lão gian thương kia nữa." Anh chỉ tay về hướng lão chủ vừa đi, rồi đưa đốt ngón tay máy đã lau sạch bụi bẩn đến trước mặt Thời Liệt: "Không ngoài dự đoán, lai lịch của con cơ giáp này có vấn đề."
Thời Liệt chạm vào một vị trí gồ lên trên đốt ngón tay: "Vỏ ngoài tuy bị hủy hoại gần hết, không nhìn rõ đặc điểm nhận dạng, nhưng một số linh kiện có khắc ký hiệu đặc cấp độc quyền của xưởng quân sự Đế quốc. Kỹ thuật điêu khắc này là độc nhất vô nhị, không thể làm giả và cực khó xóa bỏ. Có vẻ chủ cũ là một sĩ quan chức vụ không thấp. Rất có thể họ sẽ muốn tìm lại con cơ giáp này để tránh rò rỉ dữ liệu cốt lõi."
Tô Nhạc nhún vai, đây chính là điều anh muốn nói: "Cướp bóc vốn là truyền thống của Đế quốc mà. Đám quý tộc đạo mạo tầng lớp trên thực chất đứa nào cũng dã man như nhau, chúng muốn lấy đồ của ai thì chẳng bao giờ cần lý do." Giọng anh bình thản, không khen cũng chẳng chê, chỉ đơn thuần thuật lại một sự thật hiển nhiên về việc Đế quốc phất lên nhờ vơ vét tài nguyên.
"Tôi thì chẳng muốn dây dưa gì với bọn họ." Thời Liệt cau mày. Làm ăn bảy năm nay, cô không ít lần tiếp xúc với đủ loại người từ khắp nơi, nhưng phiền phức nhất vẫn là người của Đế quốc, vừa ngạo mạn vừa lề mề.
"Nhưng mà có điểm không đúng." Cô đột ngột chuyển tông.
"Hửm?" Tô Nhạc chưa hiểu ý.
"Đám giấy vụn của tôi báo cáo rằng thiết bị cảm biến trong khoang chứa vẫn còn nguyên vẹn, thậm chí không có dấu vết đã qua sử dụng." Cô nhìn quét con cơ giáp từ trên xuống dưới, "Loại cơ giáp nào lại phải chịu sự tấn công hủy diệt khi không có người điều khiển bên trong?"
Tô Nhạc nắm bắt ngay điểm mấu chốt: "Hoặc là tiêu hủy, hoặc là cơ mật. Cơ giáp bị thải loại của Đế quốc đều được tiêu hủy đồng bộ theo quy định, không thể có chuyện trôi dạt vào vũ trụ rồi bị bão cuốn đi được. Vậy nên chỉ có thể là hàng cơ mật."
Sắc mặt Thời Liệt trở nên nghiêm trọng: "Hơn nữa còn là hàng cơ mật bị phục kích trong quá trình vận chuyển. Cú đòn chí mạng này đến từ tên lửa XT-2003, kích cỡ mới nhất của Liên bang."
Tô Nhạc híp mắt: "Thứ mà Liên bang muốn tiêu diệt, chắc chắn đám dã man Đế quốc kia cực kỳ coi trọng. Nói cách khác, độ nguy hiểm của nó rất cao. Vậy thì..."
Hai người liếc nhìn nhau một cái đầy ẩn ý.
"Rất đáng đồng tiền bát gạo!"
"Hời to rồi!"
Cả hai cùng nhìn thấy sự phấn phấn khích rực cháy trong mắt đối phương.
"Cậu định xử lý thế nào?" Tô Nhạc nhìn vẻ bình tĩnh của cô là biết ngay cô đã có phương án đối phó.
Thời Liệt vân vê ký hiệu trên linh kiện, mắt híp lại: "Vốn dĩ tôi cũng chẳng trông mong gì mua được một con cơ giáp bình thường với giá bốn mươi lăm ngàn cả. Việc xóa dấu vết giao cho cậu đấy."
"Đống rác vũ trụ cỡ lớn này chắc chắn có hồ sơ lưu trữ, có cần đánh sập luôn tin tức trên mạng ngầm không?" Tô Nhạc vừa nói vừa mở quang não.
"Lão gian thương kia sẽ tự lo liệu thôi, lão cũng sợ rước họa vào thân mà."
Tô Nhạc kiểm tra một lượt, quả nhiên mọi thông tin về con cơ giáp trên mạng ngầm tinh cầu Hỗn Độn đã bốc hơi đúng như lời Thời Liệt nói. Tuy nhiên, để cẩn thận tối đa, anh vẫn tự mình thao tác thêm một lần nữa.
Vô số ký tự màu xanh lam nhảy múa trên giao diện trong suốt. Sau khi lướt nhanh qua các mã số với tốc độ chóng mặt, anh khẽ nhíu mày: "Làm ăn cẩu thả thật."
"So với kỹ thuật của cậu thì ai mà chẳng cẩu thả?" Thời Liệt liếc anh ta một cái.
"Cũng đúng, thôi thì tôi đành hạ mình dọn dẹp bãi chiến trường này cho họ vậy." Ngón tay anh lướt trên bàn phím nhanh đến mức tạo thành tàn ảnh, cuối cùng gõ mạnh một cái: "Xong xuôi." Tô Nhạc ngẩng đầu đầy tự tin.
Thời Liệt bắt đầu vận dụng dị năng, lòng bàn tay cô lướt qua đến đâu, bề mặt kim loại dần trở nên trơn nhẵn đến đó, những ký hiệu đặc cấp biến mất không còn dấu vết.
Cô mỉm cười mãn nguyện: "Đúng là con cơ giáp định mệnh của tôi, nhìn qua đã thấy hợp gu rồi." Ký hiệu đặc cấp vốn cực khó xóa bỏ, nếu đổi lại là người khác, chưa chắc đã đảm bảo mọi linh kiện từ trong ra ngoài đều được "thay tên đổi họ" hoàn hảo như thế này.
"Bà chủ Thời anh minh thần võ." Tô Nhạc vỗ tay hưởng ứng đầy lấy lệ, "Vậy tiếp theo là..."
Anh kéo dài tông giọng, ý tứ ám chỉ cực kỳ rõ ràng.
"Yên tâm, không quên bộ dữ liệu của cậu đâu." Thời Liệt đáp.
Có được câu trả lời mong muốn, tâm trạng Tô Nhạc vui vẻ hẳn lên. Anh chủ động tiến lên sắp xếp công việc cho đội vận chuyển, không quên dặn dò họ đừng để rơi mất dù chỉ là một mảnh vụn nhỏ.
"Cơ giáp trông vui quá đi mất!"
"Chờ Liệt Liệt sửa xong, chúng mình cũng được ngồi cơ giáp rồi!"
"Tuyệt vời ông mặt trời, cái cầu trượt cao tận 20 mét luôn kìa!"
Đám giấy vụn ríu rít chạy về phía Thời Liệt.
Thấy vậy, cô ngồi xổm xuống, mở rộng lòng bàn tay. Đám giấy nhỏ tung tăng nhảy vào tay cô, chớp mắt đã ghép lại thành một tờ giấy trắng hoàn chỉnh.
Chiều cao 1m73 không hề thấp, nhưng khi đứng trước một cỗ máy khổng lồ thế này, vóc dáng con người bỗng trở nên nhỏ bé lạ thường. Giây phút này, Thời Liệt không khỏi cảm thán: Số tiền này bỏ ra thật quá đáng giá!
Cảm thán xong, cô nhắm mắt lại, tập trung tinh thần điều động dị năng, thử tìm kiếm ý thức của cơ giáp.
Luồng sức mạnh bàng bạc tràn vào bộ khung sắt vụn, cô cảm nhận rõ ràng dị năng của mình đang từng chút một thấm sâu vào mọi kẽ hở bên trong. Trong tâm thức, cô "nhìn" thấy những đốm năng lượng li ti đang phác họa nên những đường nét cứng cáp, cho đến khi chúng khép kín lại thành hình. Hình dáng nguyên bản của con cơ giáp dần hiện lên trong đầu cô.
Đó là một chiến giáp màu xanh bạc, tay cầm cự kiếm, cao lớn uy phong như một mãnh thú đang chờ thời cơ vồ mồi. Hình ảnh ấy vừa lóe lên đã tan biến vào hư không.
Thời Liệt mở mắt.
Vô số điểm sáng từ thân xác cơ giáp rơi rụng ra, chậm rãi hội tụ quanh cô rồi ngưng tụ lại thành một khối quang thể to bằng bàn tay.
Đây là lần đầu tiên Thời Liệt nhìn thấy hình thái cụ thể của một ý thức vật thể vô tri: một cái "cục bông" trắng tuyết, tròn vo nhìn cực kỳ đáng yêu.
Khối quang thể ấy vào khoảnh khắc cận kề cái chết đã cảm nhận được một luồng lực lượng hiệu triệu, giây tiếp theo liền thấy mình tái tạo lại được ý thức. Nó ngơ ngác tại chỗ một lát, nhìn quanh quất rồi cuối cùng khóa chặt ánh mắt vào người vừa đánh thức mình.
Vì đã tách khỏi cơ thể, ý thức thể không thể nói chuyện, nó chỉ có thể vươn ra một cái tay nhỏ xíu, chỉ trỏ về phía đối phương đầy vẻ bất mãn.
Thời Liệt chưa hiểu chuyện gì thì Quang não đã nhỏ giọng nhắc nhở: "Liệt Liệt ơi, lúc nãy chị bảo nó 'động cơ báo hỏng, kho năng lượng nát bét, kho vũ khí trống không, mua về chỉ là đống sắt vụn'... chị cũng chỉ trỏ y hệt thế này này."
Thời Liệt bừng tỉnh đại ngộ. Hóa ra là nó đang thù dai!
Nhìn kỹ lại, cô thực sự cảm nhận được cơn giận dỗi phát ra từ khối quang thể mượt mà kia. Xem ra kỹ năng diễn xuất của cô đã đạt tới tầm cao mới, đến mức tiểu cơ giáp này chẳng nhận ra chút sơ hở nào. Thời Liệt đắc ý, thầm tự khen mình một câu trong lòng.
Nếu đã vậy thì...
"Khụ khụ."
Thời Liệt đưa nắm tay lên môi, giả vờ ho một tiếng.
Tô Nhạc đang đứng bên cạnh bẻ khớp ngón tay máy chơi cho đỡ buồn liền nhận được tín hiệu, anh quay lại nhìn cô. Dù mắt thường chẳng thấy gì, nhưng điều đó không ngăn cản được sự ăn ý đến từng kẽ tóc giữa hai người.
"Nhạc Nhạc này, cậu bảo nếu cải tạo con cơ giáp này, trên vai có nên lắp một khẩu đại pháo không nhỉ?" Thời Liệt ném cho anh một ánh mắt đầy ẩn ý.
Tô Nhạc lập tức hiểu ngay cô đang dùng đòn tâm lý để "thuyết phục" con cơ giáp hợp tác.
"Tôi thấy được đấy." Anh gật đầu cái rụp, còn bồi thêm ý tưởng của mình: "Lúc làm lại cánh tay trái, có thể cải trang phần cẳng tay thành ống phóng pháo cỡ nhỏ, bất thình lình nã một phát vào mặt kẻ địch thì ngầu khỏi bàn. Lắp thêm một con dao răng cưa cũng không tồi, vừa tấn công tầm xa vừa cận chiến, vẹn cả đôi đường."
Thời Liệt vừa đánh giá lại đống xác cơ giáp, vừa dùng dư quang quan sát biểu cảm của khối ý thức thể kia.
Khối quang thể nhìn Thời Liệt, rồi lại nhìn cái thân xác nát bét của mình, đưa cái tay ngắn ngủn lên xoa cái cằm không hề tồn tại, rơi vào trầm tư.
"Hay là lúc làm lại cái đầu mới, mình lắp thêm một khẩu pháo ngay mặt nhỉ?"
Thời Liệt nhớ lại hình ảnh những con robot biến hình ở kiếp trước, khoảnh khắc khuôn mặt biến thành họng pháo khổng lồ đầy ngạo nghễ đã thỏa mãn mọi ảo tưởng cực hạn của cô về máy móc tương lai.
Tô Nhạc bị ý tưởng này làm cho kinh ngạc: "Ý hay đấy, biến toàn thân nó thành một kho vũ khí bí mật luôn."
Đám vật thể vô tri cũng phấn khích hẳn lên, đứa nào đứa nấy nhảy vào góp vui:
"Nếu biến hình pháo mặt thì thời gian nạp đạn hơi lâu, hợp để bắn tỉa hơn. Hay là lắp thêm khẩu pháo đồng tử phát hỏa tức thì đi!"
"Tuyệt vời! Cái kiểu trợn trắng mắt rồi bắn người ta trông phê cực kỳ luôn ấy."
"Đúng đúng, tích hợp luôn với bộ phận ngắm bắn, chỉ đâu đánh đó."
"Nghĩ ra được cả pháo đồng tử cơ à, dây buộc tóc cậu giỏi thật đấy!"
"Hì hì, tớ ở cạnh Liệt Liệt mỗi ngày nên cũng học lỏm được chút đỉnh, nhưng vẫn chưa bằng đám giấy vụn với bao tay đâu, chúng nó vì phò tá Liệt Liệt mà ngày nào cũng đọc bao nhiêu là sách chuyên môn đấy."
"Rất có lý." Thời Liệt lên tiếng khẳng định những đề xuất đó.
Cô nhìn chằm chằm vào bộ đẩy khổng lồ của cơ giáp một hồi rồi phán: "Dựa vào con mắt nghề nghiệp nhạy bén của tôi, bộ đẩy nguyên bản của nó hơi bị yếu."
Bị nghi ngờ năng lực, khối quang thể đột ngột quay phắt lại, trừng mắt nhìn cô đầy vẻ không tin nổi.
Nó mà lại có điểm yếu à? Ai cũng bảo nó là mạnh nhất! Mạnh! Nhất! Cơ mà!!
Nhưng vì không nói được, nó chỉ biết vươn cái tay nhỏ xíu ra chỉ trỏ vào Thời Liệt đầy uất ức.
Thời Liệt khựng lại một nhịp, rồi bỗng dưng cao giọng: "Trong tương lai, tôi sẽ trang bị cho cơ giáp của mình bộ đẩy mạnh nhất, tích hợp kho vũ khí tiên tiến nhất! Hai bên vai sẽ là pháo cơ tụ năng với lượng đạn không dưới 2000 viên, tốc độ phóng tên lửa khống chế trong vòng 0,02 giây, gần như tức thời, độ chính xác đến từng milimet. Một kỹ sư máy móc vĩ đại nhất định sẽ tạo ra con cơ giáp ngầu nhất, mạnh mẽ nhất thế gian!"
Cái tay nhỏ đang chỉ trỏ của khối quang thể bỗng khựng lại giữa không trung.
Đám công nhân đang khuân vác linh kiện đồng loạt khựng lại, họ ăn ý nhìn về phía Thời Liệt với ánh mắt như đang xem một kẻ dở hơi chuyên đi "vẽ bánh" tự huyễn hoặc bản thân.
Tô Nhạc khẽ ho một tiếng, da mặt dày như anh cũng có lúc biết ngượng. Anh thúc nhẹ vào tay Thời Liệt, nhắc nhở cô nên biết tiết chế lại một chút.
Thời Liệt khinh khỉnh phớt lờ, làm người làm đại sự thì việc gì phải để tâm đến ánh mắt của thế tục.
Cô thản nhiên hỏi: "Nếu cậu có được dữ liệu cốt lõi của con cơ giáp này, cậu định sẽ làm gì?"
Vẻ mặt Tô Nhạc lập tức trở nên nghiêm nghị, anh dõng dạc tuyên bố: "Tất nhiên là nâng cấp hệ thống nhận diện mục tiêu, tối ưu hóa các thiết bị cảm biến, trang bị thêm bộ định vị không bao giờ lạc lối kể cả khi rơi vào hố đen, cùng với cơ sở dữ liệu vũ trụ đầy đủ nhất! Chỉ cần có được dữ liệu cốt lõi, tôi nhất định sẽ cải tạo cho nó một hệ thống mạnh mẽ nhất!"
Khối quang thể hoàn toàn bị lay động, nó vội vàng bay đến ngay trước mặt Thời Liệt. Cái tay ngắn ngủn của nó chỉ trỏ từ thân xác cơ giáp sang chính mình, múa máy liên hồi trong không trung.
Nó muốn khẩu pháo mặt ngầu nhất! Nó muốn đôi pháo đồng tử huyễn hoặc nhất! Nó muốn tốc độ khai hỏa tức thì chính xác đến từng milimet! Nó còn muốn bộ đẩy mạnh nhất, kho vũ khí tiên tiến nhất, bộ định vị không bao giờ lạc và cơ sở dữ liệu đầy đủ nhất vũ trụ! Nó muốn trở thành con cơ giáp "màu mè" nhất nhưng cũng hùng mạnh nhất thế gian!!!
Luồng cảm xúc mãnh liệt này thậm chí đã phá tan rào cản ngôn ngữ. Thời Liệt tiếp nhận trọn vẹn khao khát của con cơ giáp, cô khẳng định chắc nịch: "Tương lai, mày nhất định sẽ là con cơ giáp rực rỡ nhất trên chiến trường."
Ngay sau đó, cô hóa thân thành "cò mồi" chuyên nghiệp, kéo tay Tô Nhạc nhiệt tình giới thiệu: "Năm đó, tao cũng đã gặp được vị kỹ thuật viên dữ liệu kiệt xuất nhất thế kỷ này — ngài Tô Nhạc đây — tại chính địa điểm thần thánh và trang trọng này. Đều là 'người quen' cả, giờ lại tụ họp một nhà, tao tin rằng hai người sẽ có rất nhiều tiếng nói chung trong việc cải tiến cơ sở dữ liệu đấy."
Tô Nhạc hoàn toàn chẳng màng đến việc mình bị "nhặt" ở trạm rác, anh kiêu ngạo ngẩng cao đầu, không chút do dự nhận lấy danh hiệu "kỹ thuật viên dữ liệu kiệt xuất nhất thế kỷ".
Khối quang thể bay đến trước mặt Tô Nhạc, vui vẻ vẫy tay chào người đồng hương — người sẽ chế tạo cho nó hệ thống mạnh nhất tương lai.
"Còn về dữ liệu cốt lõi..." Thời Liệt đi thẳng vào trọng tâm.
Khối quang thể vỗ vỗ vào bộ ngực tròn vo, ra hiệu rằng việc phá giải cứ để nó lo.
Thời Liệt mỉm cười mãn nguyện. Dữ liệu cốt lõi đã xong xuôi, nhà bếp tạm thời được an toàn rồi.
Đám công nhân thấy hai người họ cứ tự biên tự diễn với không khí thì rùng mình một cái, đồng loạt tăng tốc độ khuân vác.
Làm việc mau lẹ còn chuồn sớm, tránh xa mấy kẻ điên này mới được!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-150561.jpg&w=256&q=75)