Màn đêm buông xuống, tinh cầu bị bao phủ bởi lớp sương khói đầy nguy hiểm. Cửa hàng trên phố đều đóng cửa cài then, thi thoảng mới có vài chiếc phi hành khí lướt ngang qua.
Trong bóng tối, một bóng dáng cao gầy, thanh mảnh xuất hiện. Thiếu nữ có dung mạo kiều diễm, đôi mắt hẹp dài khẽ nheo lại, thong dong xoay chiếc ô đen trong tay.
"Chào buổi tối nhé."
"Ừ, tôi mới mua một bộ cơ giáp, đêm nay qua làm thí nghiệm đây."
"Cửa hàng mới à? Để hôm nào tôi qua thử, cảm ơn nhóc đáng yêu đã giới thiệu nhé."
Thời Liệt bước đi thong thả, chẳng chút sợ hãi con quái thú mang tên "bóng đêm" này, thậm chí tâm trạng còn tốt đến mức ngân nga một giai điệu không thành lời.
Chiếc đèn đường phía trên có vẻ bị hỏng, cứ chớp tắt liên hồi, tạo ra khung cảnh y hệt phim kinh dị giữa màn đêm đen kịt.
Cô bỗng dừng bước, ngẩng đầu lên: "Đừng lo, để tôi giúp cho."
Thời Liệt nhẹ nhàng tựa vào cột đèn. Chỉ mình cô thấy được những tia sáng trắng từ kẽ tay mình tràn ra, quấn quanh cột đèn như hình xoắn ốc rồi phủ kín mặt kính. Trong tâm thức, cô tỉ mỉ phác họa từng mạch điện bên trong, chẳng mấy chốc đã tìm ra chỗ hỏng.
"Bị nứt một khe nhỏ, nước mưa ngấm vào gây đoản mạch thôi, không vấn đề gì lớn. Lớp cách điện dùng lâu nên lão hóa, mòn khá nghiêm trọng rồi, để tôi sửa luôn cho nhé." Cô giống như một vị danh y đang bắt mạch, tay đặt lên "mạch đập" của bệnh nhân để cẩn thận tìm ra căn nguyên.
Ngọn đèn đang chớp tắt bỗng vụt tắt hẳn trong giây lát, rồi bùng lên thứ ánh sáng rạng rỡ, ổn định.
Xong việc, Thời Liệt lùi lại giữa đường: "Không có gì đâu, đừng khách sáo."
Như để cảm ơn người đã chữa lành cho mình, ngọn đèn nỗ lực tỏa sáng hết mức, soi rọi con đường phía trước cho cô.
Thời Liệt vẫy tay tiếp tục bước đi. Chốc chốc, cô lại dừng lại trước một thiết bị hỏng hóc khác và lặp lại hành động vừa rồi. Làm xong, cô khẽ lẩm bẩm: "Hư hại nặng quá rồi, nếu không thay mới linh kiện bên trong thì vẫn sẽ hỏng thường xuyên thôi. Xem ra mấy tiện ích công cộng ở khu dân nghèo này đều đến tuổi 'nghỉ hưu' cả rồi."
Ở khu dân nghèo này, ai có chút năng lực đều tìm mọi cách rời đi, người ở lại thì mải miết mưu sinh, chẳng ai còn tâm hơi đâu mà đi sửa mấy đồ công cộng. Những chiếc đèn đường ở đây có thâm niên ít nhất cũng 50 năm, chúng đã chứng kiến sự phồn vinh lẫn suy tàn của tinh cầu này suốt mấy thập kỷ qua, tích tụ đủ loại hỏng hóc theo năm tháng.
Mọi chuyện chỉ bắt đầu thay đổi từ bảy năm trước, khi cô xuyên tới thế giới tinh tế, tìm hiểu về ngành kỹ sư máy móc, bắt đầu học sửa chữa và chế tạo đủ thứ, rồi tiện tay mở luôn một xưởng bảo trì nhỏ.
Tiếc rằng dù có sửa khéo đến đâu, đa số các vật thể vô tri vẫn có hạn sử dụng của riêng mình. Nhẩm tính thử chi phí để thay mới toàn bộ tiện ích ở khu dân nghèo này... Thời Liệt khẽ rùng mình, đúng là một con số trên trời.
"Đáng ghét thật, thế giới này mà có thêm mình là một kẻ giàu có thì có thể làm mất cân bằng sinh thái chắc?" Cô hậm hực lầm bầm.
Một con robot dọn dẹp bên cạnh vội vàng buông việc đang làm, chạy lại an ủi: "Liệt Liệt đừng giận, đừng giận mà. Để tôi kể cho cô nghe chuyện bát quái này, một lão đại thế lực ở khu Đông vừa mua được khối khoáng thạch cực hiếm, định lén lút giấu đi thì bị lộ tin rồi bị chém tơi bời. Cô đoán xem ai làm? Chính là vợ lão tiết lộ đấy! Tại sao bà vợ lại làm thế ư? Chuyện này phải ngược dòng về mười năm trước, cái cốt truyện kiểu 'ta diệt cả nhà ngươi nhưng ta yêu ngươi, ta đã xin lỗi rồi ngươi còn muốn ta phải thế nào nữa' ấy..."
Con robot dọn dẹp này có khiếu kể chuyện cực tốt, nói năng vô cùng sinh động. Thời Liệt quả nhiên bị thu hút, cứ thế vừa nghe kể chuyện vừa bước về tới đích.
Ban đêm ở tinh cầu Hỗn Độn rất yên tĩnh. Cô có thói quen tản bộ từ nhà đến phòng làm việc vào lúc chạng vạng, khoác lên mình ánh sao và lắng nghe các vật thể vô tri kể về những điều mới mẻ chúng thấy trong ngày. Cô cũng đặc biệt thích bầu trời đêm lung linh, tiếc là hôm nay ngẩng đầu lên chỉ thấy những đám mây xám xịt đang ủ một cơn giông.
Vừa đẩy cửa phòng làm việc, bên ngoài chợt lóe lên một tia chớp dài, tiếng sấm đinh tai nhức óc theo sát ngay sau đó. Thời Liệt quay người lại, nhìn những tầng mây đen kịt đang cuồn cuộn tích tụ nơi chân trời, biết chắc sắp có một trận mưa rào.
Cô nhìn chiếc ô đen vẫn còn cầm trên tay, lẩm bẩm: "Cứ mang ô thì trời không mưa, mà hễ không mang là ướt như chuột lột. Đúng là cái định luật quái đản."
"Chắc chắn là vì thể chất may mắn của em đã dọa mây đen chạy mất dép rồi!" Chiếc ô đen đắc ý.
Thời Liệt tán thành: "Thể chất của cưng đúng là hòn đá tảng vững chắc minh chứng cho cái định luật này đấy." Cô dừng một chút rồi bồi thêm: "Sự xui xẻo của chị cũng thế."
"Hì hì," Chiếc ô thẹn thùng, "Có em ở đây, không một giọt nước mưa nào có thể chạm vào chị đâu." Nó khẽ đung đưa cán ô, một ý nghĩ chợt lóe lên: "Liệt Liệt này!"
"Hửm?"
"Chị khắc bốn chữ 'Ô nhỏ may mắn' lên người em được không? Em muốn mang lại vận may cho người cầm mình."
"Được thôi." Thời Liệt tôn trọng ý tưởng của nó.
Cô rút cán ô ra. Theo động tác của cô, thứ lộ ra không phải thanh kim loại bình thường mà là một lưỡi kiếm tỏa ra hàn quang lạnh lẽo. Trường kiếm ra khỏi vỏ, mũi kiếm sắc lẹm mang theo từng đợt khí lạnh run người.
Ô kiếm đen là tác phẩm vũ khí lạnh đắc ý nhất mà cô từng rèn. Vẻ ngoài khiêm tốn của chiếc ô che giấu đi lưỡi kiếm sắc bén, một sự kết hợp hoàn mỹ giữa vẻ đẹp và sự nguy hiểm, khiến cô đôi khi có cảm giác như đang mơ về kiếp trước.
"Lần nào em cũng bị chính mình làm cho phát cuồng vì độ ngầu hết ý," Chiếc ô tự luyến, "Tiếc là em vẫn chưa có chủ nhân, chỉ có thể làm một món đồ mỹ nghệ xinh đẹp thế này thôi."
Thời Liệt: "Chừng nào gặp được người mà cưng muốn đi theo thì cứ bảo chị."
Bất kỳ người sáng tạo nào cũng hy vọng tác phẩm do chính tay mình nhào nặn tìm được một chủ nhân xứng đáng.
Những ngón tay thon dài lướt dọc thân kiếm đến gần vị trí tay cầm, Thời Liệt khẽ điểm nhẹ đầu ngón tay.
"Khắc vào chỗ này nhé?"
"Duyệt luôn!"
"Hay là cưng nghĩ lại chút đi?" Quang não đứng bên cạnh vẻ muốn nói lại thôi, "Cái tên 'Ô nhỏ may mắn' nghe chẳng ngầu tí nào."
Chiếc ô đen kiên định đáp trả: "Vẫn ngầu chán so với cái tên 'Não não bảo bối độc quyền của Liệt Liệt' nhé."
Quang não nhìn dòng chữ khắc siêu to khổng lồ trên đỉnh đầu mình, câm nín không thèm cãi nữa.
Đôi bao tay từ trong túi thò ra, giọng điệu đầy vẻ chua chát: "Ấu trĩ, phí cả một thanh kiếm soái khí thế này." Nếu không phải vì chất liệu không cho phép, nó hận không thể hóa thân thành kiếm ngay lập tức.
Khắc chữ xong, Thời Liệt vừa xỏ bao tay vừa rảo bước lên lầu.
Gọi đây là phòng làm việc thì hơi khiêm tốn, đúng hơn thì nó giống một tòa lâu đài cổ kính. Tòa lâu đài này đã có tuổi đời rất lâu rồi, bức bích họa ở hành lang kể rằng nó đã ở đây hơn hai trăm năm. Chủ nhân trước đó vì trốn chạy chiến tranh mà rời bỏ tinh cầu Hỗn Độn, nơi này từ đó bị bỏ hoang. Bảy năm trước, khi Thời Liệt nhờ các vật thể vô tri tìm giúp một nơi hẻo lánh, yên tĩnh và đủ rộng để làm xưởng máy, bức bích họa vì cô đơn quá lâu nên đã tự mình tiến cử.
Sau vài năm, tòa lâu đài đổ nát đã lấy lại được vẻ cổ xưa và thần bí vốn có. Thời Liệt rất tâm đắc với lựa chọn năm xưa. Khoảng không thông tầng ở giữa lâu đài cực kỳ cao, vừa vặn để đặt đống xác cơ giáp khổng lồ cô mới mua về. Đi dọc theo cầu thang xoắn ốc bao quanh, cô có thể quan sát tỉ mỉ mọi chi tiết của cơ giáp từ bất kỳ góc độ nào. Cô thầm nghĩ, biết đâu ngày xưa nơi này cũng từng là nơi trú ngụ của một chiến giáp oai hùng.
Thân xác cơ giáp tuy hư hại, nhưng ý thức vẫn duy trì hình thái khối quang thể, vừa thấy Thời Liệt là nó đã nhảy tót lên đầy sức sống.
"Đừng vội, trước tiên phải kiểm tra tổng thể mức độ hư hại đã." Thời Liệt thông báo nội dung công việc hôm nay.
Cục bông quang thể gật đầu lia lịa, ngoan ngoãn bay lơ lửng trên không xem cô thao tác. Thời Liệt hiệu chỉnh thiết bị, nhấn nút khởi động máy quét. Từ các góc tường, những tia hồng quang đồng loạt bắn ra, bao phủ lấy bề mặt cơ giáp, lướt từ trên xuống dưới vòng quanh cái xác thép.
Trong lúc chờ máy quét vận hành, Thời Liệt tựa lưng vào ghế, tùy tay cầm lấy một cuốn sách dày cộm trên bàn. Trên bìa sách in một dòng chữ lớn đập vào mắt: "Học cơ giáp: Từ nhập môn đến... xuống mồ". Cuốn sách dày đúng như cái tên của nó, hơn vạn trang giấy kèm hình ảnh minh họa sinh động.
Một cái tên vừa chuyên nghiệp vừa đầy tính "truyền cảm hứng"! Ngay từ lần đầu thấy nó, Thời Liệt đã muốn mang theo bên mình mọi lúc mọi nơi để nghiền ngẫm.
Dù đã ở thế giới tinh tế, cô vẫn cực kỳ tận hưởng cảm giác thư thái khi đọc sách giấy. Những cuốn sách còn sót lại từ thời trước chiến tranh ở tinh cầu Hỗn Độn không hề ít, chỉ cần bỏ ra một số tiền rất rẻ là có thể mua được từ tay dân bản địa. Chính chúng là nhịp cầu dẫn lối cô chập chững bước vào con đường kỹ sư máy móc. Cô miệt mài thực hiện vòng lặp: mua vào – đọc – quyên tặng; cứ xem xong một đống là lại đem tặng cho trung học Spos.
Đang định lật sách, dư quang của cô bỗng bắt gặp một vật thể.
Thời Liệt nhặt chiếc vòng tay cơ khí đặt trên đỉnh chồng sách cao ngất ngưởng lên, khẽ lau chùi phần khóa cài.
"Cái tên Tô Nhạc này thật là..." Cô cười bất đắc dĩ.
Tô Nhạc nôn nóng muốn xem dữ liệu cốt lõi của cơ giáp nên đã đến sớm hơn cô một tiếng. Dù không thấy bóng dáng đâu nhưng anh lại để lại chiếc vòng tay trên bàn làm việc, rõ ràng là một lời ám chỉ đầy lộ liễu dành cho cô.
Kể từ tuần trước, khi thấy cô chế tạo bộ bấm móng tay tích hợp vào kho vũ khí nén mini, tên này bắt đầu chê bai thiết kế vòng tay của mình không đủ "nhân văn", không đủ toàn năng. Anh ta năm lần bảy lượt đưa ra yêu cầu mãnh liệt, muốn cô lắp thêm một cái bấm móng tay vào chiếc vòng tay cơ khí của mình bằng được.
Lúc đầu cô định ậm ừ vài câu cho qua chuyện, ai ngờ anh ta lại nhanh tay nâng cấp, cải tạo luôn quang não cho cô. Thế này thì đúng là "há miệng mắc quai", cô không thể lờ đi được nữa.
Đôi bao tay theo sát Thời Liệt bấy lâu nên rất am hiểu kết cấu đặc thù của chiếc vòng tay, nó do dự nói: "Chất liệu kim loại của vòng tay này rất đặc biệt, loại bấm móng tay thông thường không lắp vào nổi đâu."
"Cưng nói đúng đấy." Thời Liệt thuận tay lật cuốn 《Học cơ giáp: Từ nhập môn đến xuống mồ》, trang sách lật phầm phập rồi dừng lại ở mục "Nghiên cứu tính khả thi của việc phối hợp kim loại".
Dù đã thuộc lòng mọi kiến thức trong sách, cô vẫn thích lật ra xem lại như một nghi thức kỳ lạ.
"Ít nhất phải là loại kim loại đặc chủng của xưởng quân sự Đế quốc hoặc Liên bang, nếu không với kỹ thuật nén hiện tại, nó rất dễ bị gãy trong quá trình sử dụng, mảnh vụn bắn ra còn làm hỏng các bộ phận khác của vòng tay nữa." Cô nói, "Để khi nào gặp được hàng chất lượng thì mua một khối về lắp cho cậu ta sau."
Theo thói quen, khi suy nghĩ cô thường hay xoay nhẹ đồ vật trong tay, kết quả là ngón trỏ vừa mới cử động, chiếc vòng tay đã rơi xuống bàn phát ra một tiếng "rầm" khô khốc.
Thời Liệt cầm lên ước lượng lại: "Suýt thì quên mất cái thứ này nặng tới tận 30kg."
Dị năng của Tô Nhạc rất đặc thù, bình thường anh cần một chút vật cản để nhắc nhở bản thân đừng có để dị năng "bay nhảy" lung tung.
Đôi bao tay nhảy lên mặt bàn: "Hay là cứ chừa sẵn một ngăn chứa cho cái bấm móng tay trước đi."
Thời Liệt gật đầu: "Được thôi."
Cô đeo bao tay vào, nâng chiếc vòng tay cơ khí lên, lòng bàn tay tỏa ra vầng sáng nhạt.
Phân tích, tách rời, tái cấu trúc.
Chiếc vòng tay vẫn giữ nguyên vẻ ngoài, nhưng bên trong đã xảy ra những thay đổi long trời lở đất.
Khi ánh sáng tan đi, Thời Liệt gắng sức vung vẩy cánh tay một chút.
"Dụng cụ càng tinh vi thì tiêu hao năng lượng càng lớn, xem ra việc mua cánh tay máy vẫn phải sớm đưa vào lịch trình thôi." Nếu không, với khối lượng công việc khổng lồ như lắp ráp cơ giáp, chẳng biết đến năm nào tháng nào mới xong.
Đặt chiếc vòng tay mới tinh xuống, cô chuẩn bị tiếp tục công việc với con cơ giáp thì bỗng nhiên nghe thấy một tiếng động nhỏ phát ra từ phòng trong.
"Tô Nhạc?" Cô quay đầu nhìn về phía cửa phòng nghỉ.
Nhưng người đến sớm kia vẫn chẳng hề đáp lại.
"Tô Song Hỉ?" Cô cao giọng gọi thêm lần nữa.
Đôi bao tay lên tiếng: "Liệt Liệt, chị vào xem thử đi, mấy việc chuẩn bị cứ để em lo."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-328046.png&w=256&q=75)