Nói ngắn gọn thì: Hình thái thứ hai tạm thời dùng để "làm màu" là chính.
"Nói chút về hiệu năng đi." Tô Nhạc đề nghị.
Thời Liệt bắt đầu thao thao bất tuyệt.
Tô Nhạc hiểu rằng về mặt máy móc cô không hề nói khoác, thế là anh gật đầu: "Vậy để tôi lái." Anh cũng thấy khá tò mò.
Sẵn tiện trong người đang không khỏe, Thời Liệt nhường lại quyền điều khiển, dồn hết tâm trí để cảm nhận ý thức mới hình thành của chiếc xe.
Chiếc xe kart đang dần sinh ra ý thức và đã có thể truyền đạt cảm xúc đến Thời Liệt. Lần đầu tiên được ra ngoài, nó tỏ ra rất phấn khích.
Sau khi xe khởi động, Thời Liệt nhận ra tốc độ hình thành ý thức của nó nhanh hơn hẳn. Cô thầm ghi nhớ: Những cảm xúc tích cực sẽ giúp thúc đẩy quá trình sinh ra ý thức ở các vật thể vô tri.
"Sắp có ý thức rồi đấy!" Thời Liệt thông báo.
"Tuyệt quá!" Các vật thể vô tri trên người cô đồng thanh reo hò.
Vừa cầm lái, Tô Nhạc đã bị chinh phục hoàn toàn: "Không tệ, vừa nhanh vừa đầm." Anh liếc nhìn biểu tượng trạng thái lốp xe cạnh bảng tiêu thụ năng lượng, "Hóa ra cậu thích phong cách cổ điển à?"
Trong thời đại xe bay (huyền phù) phổ biến như hiện nay, rất hiếm người thiết kế lốp xe, nếu có thì đa số cũng chỉ để trang trí cho đẹp.
Thời Liệt vừa phóng to hình ảnh cơ giáp, vừa đáp: "Xe bay chiếc nào cũng như chiếc nấy, nhàm chán lắm."
Tô Nhạc tranh thủ liếc nhìn một cái. Lúc trước anh chỉ mải xem cơ giáp mà không chú ý đến lời nhắn của người bán, giờ mới nhớ ra để hỏi: "Một con cơ giáp chiến đấu cơ đấy, hắn nhặt được món hời này ở đâu vậy?"
Một đài cơ giáp chiến đấu dù có nát thành từng mảnh vẫn cực kỳ giá trị, thông thường sau mỗi trận chiến, các thế lực đều sẽ tiến hành thu hồi đồng bộ.
Thời Liệt trả lời: "Người bán nói họ nhặt được khi đang xử lý rác thải vũ trụ ở tầng không lưu của tinh cầu Hỗn Độn. Trên đó có dấu vết bị bão tàn phá, phỏng đoán là sau trận chiến chưa kịp thu hồi đã bị đường hầm bão đột ngột xuất hiện cuốn đến chỗ chúng ta."
Theo Công ước Tinh tế, phàm là rác thải vũ trụ trong quỹ đạo gần mặt đất bị phán đoán là đe dọa đến an toàn tinh cầu, các trạm rác có thể tự ý thu hồi xử lý sau khi đã báo cáo.
"Trên đó có phù hiệu chính phủ không?"
"Chỉ có một tấm ảnh chụp bộ phận thôi, không thấy phù hiệu đâu cả."
Dù đã có Công ước Tinh tế bảo vệ, nhưng loại vũ trụ khí có sức sát thương lớn như cơ giáp chiến đấu mà lai lịch không rõ ràng thì việc thu hồi vẫn tiềm ẩn nhiều rủi ro.
"Nhắc mới nhớ, người bán lại là một gương mặt thân quen đấy." Thời Liệt nhấn mở thông tin cá nhân của người bán, đầy ẩn ý nói.
Tô Nhạc khẽ nới chân ga: "Cái lão chủ tiệm vừa mắt mù vừa tâm địa đen tối đó sao?"
"Ừ hừ."
Vẻ mặt Tô Nhạc bỗng trở nên khá cổ quái.
Anh chẳng muốn nhớ lại chuyện năm năm trước, khi Thời Liệt nhặt được anh ở trạm rác. Lão chủ tiệm đột nhiên nhảy ra hét giá anh một trăm tinh tệ, tuyên bố xanh rờn rằng ở cái trạm rác này, bất kể là người hay vật đều phải có giá niêm yết rõ ràng. Kết quả là Thời Liệt còn chê đắt, suýt chút nữa thì vứt luôn anh lại chỗ đó.
"Chắc lão không nhớ cậu đâu," Thời Liệt ngẫm nghĩ rồi nói.
Ngay cả cô cũng khó lòng mà liên tưởng nổi cậu nhóc thảm hại năm nào với chàng mỹ thiếu niên vai rộng eo thon, chân dài miên man bên cạnh, huống chi là lão chủ trạm rác mới chỉ gặp anh đúng một lần.
Tô Nhạc trĩu môi, trong lòng không khỏi khó chịu.
Thời Liệt nhìn đăm đăm vào bức ảnh con cơ giáp, trầm ngâm: "Không biết nó đã từng sinh ra ý thức chưa nhỉ?"
Vật thể vô tri cũng biết "chết".
Thế giới quan của chúng khác với con người. Dù không muốn bị hỏng hóc, nhưng so với việc bị xếp xó bỏ không, chúng thà được tiêu hao trong quá trình sử dụng, rồi bình thản chấp nhận số phận bị tái chế sau khi đã hết giá trị.
Nghĩ đến dị năng của Thời Liệt, Tô Nhạc gõ nhịp ngón trỏ lên vô lăng: "Dữ liệu cốt lõi của cơ giáp chiến đấu chắc chắn đã bị mã hóa. Dùng thiết bị tại nhà thì tôi sẽ phải mất khá nhiều thời gian để phá giải đấy."
Anh tự tin vào năng lực của mình, không tin có mật mã nào mình không giải được, nhưng dù dễ hay khó thì cũng cần một khoảng thời gian nhất định.
Nhưng nếu có dị năng của Thời Liệt hỗ trợ thì lại là chuyện khác. Cô có thể giao tiếp với các vật thể vô tri, thuyết phục con cơ giáp đó tự lấy dữ liệu cốt lõi ra.
Thời Liệt nghe ra ý tứ trong lời nói của anh, giọng điệu mang chút trêu chọc: "Cầu xin tôi đi."
Tô Nhạc suy nghĩ một lát rồi đáp: "Nếu cậu giúp tôi xử lý xong dữ liệu cốt lõi của gã khổng lồ đó, tôi nguyện thầu việc bếp núc trong một tháng."
Thời Liệt chấn động. Cô không hiểu sao một người có thể mặt dày đến mức này. Cũng giống như cô chẳng tài nào hiểu nổi tại sao có kẻ nấu ăn như đánh trận, mà lại cứ đam mê lăn vào bếp.
Cô "chậc" một tiếng, vẻ ghét bỏ hiện rõ mồn một: "Để tôi xử lý dữ liệu, đổi lại cậu phải tránh xa nhà bếp trong một tháng tới."
Giữa ngộ độc thực phẩm và việc nhà bếp bị nổ tung, cô chẳng muốn đối mặt với cái nào cả.
"Vẻ mặt cậu có cần bi tráng thế không, tôi chỉ muốn chia sẻ công việc với cậu thôi mà," Tô Nhạc không phục.
"Nói thêm câu nữa là khỏi dữ liệu gì hết nhé," Thời Liệt lạnh lùng dằn mặt.
Tô Nhạc lập tức nở một nụ cười vô hại: "Tuân lệnh! Song Hỉ đều nghe theo bà chủ Thời hết."
Trong bộ sơ mi trắng quần đen, hàng mi dài hơi rũ xuống, trông anh ta chẳng khác gì một cậu học trò ngoan hiền không hiểu sự đời, đang bị người ta ức hiếp.
Thời Liệt nhớ mang máng mới cách đây vài tiếng, ai đó còn nghiêm túc từ chối cái tên "Song Hỉ" này cơ mà.
Chậc, đúng là thời tiết tháng Sáu, da mặt đàn ông, thay đổi xoành xoạch.
Cô làm bộ muốn nôn: "Di, cậu bình thường chút đi, đừng có diễn trước mặt tôi, tôi buồn nôn chết mất."
Vốn dĩ chỉ là một câu đùa bỡn, chẳng ngờ nửa tiếng sau, lời nói đùa ấy lại vận vào người thật.
Đầu óc Thời Liệt quay cuồng, choáng váng: "Có thể đạp phanh nhẹ tay giúp tôi cái được không? Cậu với cái má phanh không có thù hằn gì nhau đâu phải không."
Hơn hai mươi năm cuộc đời cô chưa bao giờ biết say xe là gì, rõ ràng kỹ năng lái xe của Tô Nhạc có "độc".
"Hồi tám tuổi tôi mới lái xe có bánh đúng một lần, mà còn là xe điện đụng trong công viên giải trí nữa. Cậu thông cảm tí đi," Tô Nhạc thản nhiên đáp.
Thời Liệt quay phắt đầu lại, trừng mắt giận dữ: "Sao cậu không nói sớm?"
Lúc nãy thì tự tin đầy mình giành lấy tay lái, giờ lại bảo thật ra chưa biết lái bao giờ?
Vừa dứt lời lại thêm một cú đạp phanh cháy đường.
Thời Liệt không thể nhịn thêm được nữa: "Đổi người! Mau đổi người! Dù sao tôi cũng có bằng lái đàng hoàng."
Bằng lái kiếp trước thì cũng tính là bằng lái chứ!
Tô Nhạc chẳng mảy may để tâm: "Một kẻ 'hộ khẩu đen' như cậu mà đòi bàn chuyện bằng lái với tôi à? Chiếc xe kart này có biển số chưa? Có giấy phép cải tạo không đấy?"
Dù đang cố nhịn nôn, Thời Liệt vẫn không quên phản bác: "Chuyện của dân cơ khí, sao có thể gọi là không bằng không cấp được!"
Tô Nhạc nhẹ nhàng bâng quơ: "Yên tâm đi, theo định vị thì chỉ còn nửa tiếng nữa là tới nơi rồi. Biết đâu lúc về chiếc xe này đã sinh ra ý thức và tự lái được luôn ấy chứ."
Nghe thấy còn tận nửa tiếng, Thời Liệt cảm thấy đời mình coi như xong.
Cô hối hận rồi. Ban đầu cô cứ đinh ninh sau khi xe có ý thức, mức độ thông minh sẽ "vượt mặt" hệ thống tự lái, nên cô đã lười không thèm lắp đặt bộ tự hành vào.
"Oẹ...!"
Cuối cùng không nhịn nổi nữa, cô phun ra luôn.
"Trời đất ơi! Đừng có phun về phía tôi chứ… Ơ? Xe nó tự chạy kìa?"
"Đại bảo bối của tôi chắc là bị kỹ năng lái xe của cậu làm cho tức tới mức thức tỉnh sớm luôn rồi đấy."
"Chắc không phải là bị cậu nôn lên người nó nên mới tỉnh đấy chứ?"
"..."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



