◎ Nhật ký của bà chủ Thời: Cảm xúc tiêu cực cũng góp phần giúp vật vô tri thức tỉnh ý thức ◎
Lững thững rời giường, đánh răng rửa mặt, rồi lại nhai kỹ nuốt chậm ăn xong bữa sáng, hai đứa cứ thế dây dưa, "câu giờ" mãi đến tận 9 giờ sáng.
Ở thế giới Tinh tế, mọi chuyện phi lý đều có thể giải thích bằng dị năng. Kẻ có thể lặng lẽ kéo cô vào ảo cảnh chắc chắn là một dị năng giả hệ cảm giác tinh thần bậc thầy. Dị năng càng mạnh thì tiêu hao càng lớn, đó là lý do ảo cảnh chỉ duy trì được trong chốc lát.
Nhưng nghĩ đi nghĩ lại vẫn thấy sai sai.
Dị năng giả hệ tinh thần là nhân tài hiếm có mà các thế lực lớn luôn tranh giành. Theo cô biết, những "báu vật" này sau mỗi lần sử dụng dị năng đều cần tịnh dưỡng một thời gian rất dài. Để khai thác lâu dài, các đại gia tộc đều cung phụng họ như cụ tổ, chỉ khi thật sự cần thiết mới mời họ ra tay.
Vậy mục đích của cô bé kia là gì? Không lẽ tốn bao công sức như thế chỉ để đến gặp cô một lần thôi sao?
Xét từ góc độ nào cũng thấy không hợp lý, chỉ có thể dựa vào những mảnh tin vụn vặt để đoán rằng đối phương không có ác ý.
Huyệt thái dương đau nhức, Thời Liệt nhíu mày day hai bên đầu. Khó chịu quá mức chịu đựng, cô quyết định dẹp hết suy nghĩ sang một bên, rút quang não ra đọc tin tức về cơ giáp để đánh lạc hướng bản thân.
Một lúc sau, Tô Nhạc mới lù lù xuất hiện dưới lầu. Thấy anh tiến lại gần, Thời Liệt mỉa mai: "Sáng sớm hăng hái lắm mà? Sao giờ lại lề mề thế?"
Tô Nhạc ngáp dài một cái, mắt nhắm mắt mở: "Buồn ngủ."
"Biết buồn ngủ sao còn dậy sớm hành hạ tôi?" Thời Liệt càng nghĩ càng cáu, cái gã này đúng là chẳng biết khách sáo với cô là gì.
Tô Nhạc ấm ức giơ tay chịu trói: "Thì tại thấy cơ giáp nên kích động quá, thức trắng đêm luôn để canh đúng 6 giờ sáng tìm cậu mà. Bình thường đi làm thêm tôi cũng dậy từ 6 giờ, ai ngờ tối qua cậu lại ngủ không ngon. Tôi biết lỗi rồi, thành thật xin lỗi bà chủ Thời, đảm bảo lần sau trời không sập thì tôi tuyệt đối không phá giấc nồng của cậu nữa."
"Thảo nào mắt như gấu trúc." Thời Liệt chống cằm nhìn anh ta, nghe anh ta nói vậy cũng nguôi giận: "Thôi được rồi, tha lỗi cho cậu đấy. Lên xe đi, ghế phụ của con xe mới đang chờ cậu 'mở hàng' đây."
Tô Nhạc đứng chôn chân tại chỗ, nhìn chằm chằm Thời Liệt rồi lại nhìn cái thứ gọi là "xe" trước mặt, nửa ngày mới thốt ra được một câu: "Cậu gọi cái xe Kart này là xe hơi á?"
"Đây là tác phẩm mới nhất của tôi đấy nhé!" Thời Liệt quét sạch vẻ mệt mỏi, lưng thẳng tắp như cán chổi: "Siêu xe mui trần, tốc độ tối đa 500km/h, công thủ toàn diện, chạy trốn là số một, đỗ xe cực tiện, lại còn biết biến hình. Phía trước đủ chỗ cho đôi chân dài mét mốt của tôi, phía sau có thể chở tám gã lực lưỡng mà không lo lật xe. Trên chiến trường có thể tả xung hữu đột, một lần thồ tám thương binh là chuyện nhỏ. Cậu... rất đáng sở hữu nó!"
Tô Nhạc nhìn lại chiếc xe Kart có ngoại hình không thể bình thường hơn kia.
Nhìn kỹ thêm lần nữa.
Vẫn thấy nó... bình thường một cách khó hiểu.
Lớp sơn đen xì từ đầu đến chân khiến con xe trông giản dị đến mức... tầm thường.
Thời Liệt đọc được sự nghi hoặc trong mắt anh ta, vội vàng bào chữa cho "con cưng" của mình: "Thì tài chính có hạn mà, vỏ ngoài phải chọn loại giản tiện chút thôi. Tôi là người chú trọng nội hàm, tính thực dụng mới là ưu tiên số một."
"Làm lúc nào đấy? Sao tôi chưa thấy bao giờ?" Anh thắc mắc.
Thời Liệt đáp: "Tôi ấp ủ ý tưởng lâu rồi, mới khởi công từ hai ngày trước và vừa xong hôm qua, chưa kịp khoe với cậu thôi."
"Nhanh thế á? Mấy món máy móc cỡ nhỏ đối với cậu chẳng còn chút thử thách nào nữa sao?"
Cô thở dài: "Tôi sốt ruột đợi cánh tay máy là vì thế đấy. Tính đến cuối tháng trước, tôi đã nghiên cứu nát hết đống máy móc cỡ nhỏ không thuộc diện bảo mật rồi. Ngày nào cũng vẽ bản thiết kế máy móc hạng nặng đến mức ngứa ngáy hết cả tay chân."
Huống chi cô còn có dị năng và sự trợ giúp của các vật thể vô tri, làm việc gì cũng "một vốn bốn lời", trực tiếp rút ngắn được bao nhiêu công đoạn.
"Đúng rồi, cậu thấy bản vẽ của nó rồi mà, dạo gần đây lúc ăn cơm tôi đều mang theo nó đấy." Cô nói thêm.
Tô Nhạc nhớ lại, hình như đúng là có chuyện đó, nhưng bình thường anh mải mê với đống dữ liệu nên không để ý lắm. anh hít một hơi lạnh: "Nghĩa là cậu còn chưa chạy thử nghiệm đã định lái nó xuống đường luôn?"
"Yên tâm đi mà, tôi đảm bảo với cậu là nó không có nguy cơ cháy nổ hay hỏng hóc gì đâu. Nhìn xem, tôi cũng ngồi trên xe cơ mà." Thời Liệt nở một nụ cười cực kỳ dịu dàng.
Tô Nhạc lùi lại nửa bước, giữ khoảng cách với ghế phụ: "Cậu cười trông y hệt mấy đứa nhân viên sale đa cấp thất đức, mà ít nhất cũng phải tầm cấp quản lý trở lên ấy."
Thời Liệt lật mặt như lật bánh tráng: "Sao cậu có thể dùng từ đó để hình dung về một nhà kỹ thuật máy móc vĩ đại hả!"
Tô Nhạc nhìn thấu hồng trần: "Tháng trước lúc cậu bắt tôi thử nghiệm phiên bản đầu tiên của khẩu súng bắn tỉa hạng nặng, cậu cũng cười y hệt thế này. Lúc đó cậu thề thốt là tuyệt đối không nổ nòng, công nhận là nó không nổ thật, nhưng lực giật của nó khiến bả vai tôi tím tái suốt nửa tháng trời không tan đấy."
Thời Liệt đảo mắt chột dạ: "Cái đó... cái đó là vì tôi chắc chắn trăm phần trăm không có lỗi kỹ thuật lớn mới dám mang ra thử nghiệm chứ bộ. Ai lại nỡ để người bạn thân nhất của mình gặp nguy hiểm bao giờ?"
Tô Nhạc cười lạnh: "Nhưng cậu nỡ để vai bạn thân tím bầm nửa tháng không khỏi. Đừng có bảo là lúc đó cậu không tính đến khuyết điểm của sản phẩm đời đầu nhé, tôi chẳng tin trên đời này có loại máy móc nào mà Thời Liệt cậu không khống chế nổi đâu."
Thời Liệt đâm lao phải theo lao, bày ra bộ dạng "tôi thế đấy cậu làm gì được tôi": "Được rồi, tôi thừa nhận là vì tin tưởng vào tình bạn bền vững, kiên cố của chúng ta không dễ bị lực giật làm sứt mẻ, nên mới để cậu thử luôn đấy."
Tô Nhạc nhìn sâu vào mắt cô một lúc.
Tình bạn kiên cố bất khả xâm phạm ư? Được rồi, anh đã thấy nhẹ lòng hơn chút.
Ánh mắt Thời Liệt khẽ dao động. Chỉ cần liên quan đến hai chữ "tình bạn", suốt năm năm qua Tô Nhạc vẫn luôn là người dễ dỗ dành như vậy. Chẳng hiểu sao cô bỗng thấy hơi chột dạ.
Tô Nhạc rũ mắt: "Thật ra tôi tin vào năng lực của cậu."
"Cứ cho là vậy đi." Thời Liệt thở phào một hơi.
Nhưng anh nói tiếp: "Có điều tôi nghi ngờ nhân phẩm của cậu đấy."
Thời Liệt: "..."
Tô Nhạc ngẩng đầu: "Cậu phải đảm bảo nếu xe kart giữa đường gặp sự cố, cậu sẽ không bắt tôi xuống đẩy xe. Đó rất giống chuyện cậu sẽ làm."
"Lần này không giống đâu!" Thời Liệt nhìn anh bằng ánh mắt khiển trách như nhìn một đứa trẻ nghịch ngợm, "Bản vẽ chiếc xe này tôi đã sửa đi sửa lại bao nhiêu lần, mục tiêu là làm một lần phải hoàn hảo ngay. Nó tuyệt đối không có kẽ hở an toàn, càng không có chuyện gặp lỗi chất lượng thấp kém như chết máy giữa đường."
Thái độ của cô khiến Tô Nhạc nhận ra chiếc xe này thực sự khác biệt.
Anh đi quanh xe một vòng rồi đứng lại cạnh ghế lái: "Nó có gì sáng tạo à? Biết bắn sóng xung kích hay pháo laser không?"
Không phải anh nói nhảm, mà là anh quá hiểu sở thích của Thời Liệt. Với cái tính "cuồng cái đẹp" cực kỳ khắt khe, cô sẽ không đời nào cho phép tác phẩm của mình trông tầm thường. Một thứ có thể khiến cô coi trọng đến mức chấp nhận tiết kiệm nguyên liệu ở lớp vỏ ngoài thì chắc chắn phải có tính năng ẩn.
Thời Liệt giơ ngón tay cái với anh ta, đắc ý nói: "Thiếu niên tinh mắt đấy! Tác phẩm của tôi tất nhiên không phải dạng vừa. Đây không phải xe kart thông thường mà là một chiếc xe có khả năng biến hình, khác hẳn lũ dung tục ngoài kia."
Tô Nhạc bị khơi dậy sự tò mò: "Nó biến thành hình dạng gì?"
Nhắc đến tính năng máy móc, khóe môi Thời Liệt cong lên tự hào: "Dạo trước tôi đã có bước đột phá lớn trong kỹ thuật nén không gian. Đừng thấy chiếc xe này nhỏ, nó có thể kéo dài tới hai mét, mô phỏng theo hình dáng của loài hổ. Chưa nói đến cái khác, riêng về nhan sắc thì đúng là cực phẩm."
Quang não hiển thị bức ảnh chiếc xe trong hình thái hổ máy uy phong lẫm lẫm ngay trước mắt Tô Nhạc.
Dù biết đối phương không nghe thấy, quang não vẫn hưng phấn khoe khoang: "Liệt Liệt giỏi lắm nhé! Những gì chúng ta nghĩ ra, cô ấy đều làm được hết!"
"Chúng ta" ở đây là để chỉ tất cả những vật thể vô tri luôn ở cạnh mỗi khi Thời Liệt xem bản vẽ. Ban đầu chúng chỉ tán phét bâng quơ: Đôi bao tay chợt nảy ra ý tưởng bảo loài hổ vừa ngầu vừa mạnh, giá mà xe cộ trên đường có thể biến thành hổ thì tốt biết mấy; Chiếc ly nước vốn kiến thức rộng rãi thì góp ý rằng ở ngoại tinh cầu, máy móc đặc thù không được tự ý xuống đường, phải xin giấy phép rất khó khăn, nên nếu làm thành dạng xe rồi để hình thái hổ làm dạng phụ thì sẽ dễ qua vòng kiểm duyệt hơn; Khẩu súng bắn tỉa hạng nặng vừa lắp ráp xong thì mơ mộng rằng hổ vương mà có thêm đôi cánh thì sẽ vô đối; Bàn làm việc dựa trên công năng của mình thì đề xuất lắp thêm thiết bị ổn định nhiệt để mùa đông ngồi không bị lạnh mông... Không ngờ Thời Liệt lại nghe lọt tai không sót chữ nào.
Chính vì thế, mỗi khi nhắc đến chiếc xe kart này, quang não lại đặc biệt kích động.
Đây chính là người bạn mới mà tất cả bọn chúng đã cùng góp công thiết kế!
Thời Liệt bật cười, bộ dạng kiêu ngạo của quang não trông đáng yêu không chịu được.
"Quả thực rất ngầu, hổ máy có khả năng tấn công không?" Tô Nhạc chăm chú quan sát bức ảnh.
"Kinh phí có hạn nên tôi mới chỉ trang bị một phần hệ thống tấn công và phòng thủ thôi, những vị trí còn lại vẫn đang chờ bổ sung. Vì vậy hiện tại công dụng chính của nó vẫn là để di chuyển. Tất nhiên, xét về phương diện phương tiện đi lại thì hiệu năng của nó là đỉnh nhất, lại còn cực kỳ dễ lách để chiếm chỗ đậu xe nữa." Thời Liệt giải thích một cách uyển chuyển.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



