◎ Nhật ký của bà chủ Thời: Lẽ ra mình phải bắt gã Tô Nhạc trả phí quảng cáo mới đúng ◎
"Rầm! Rầm! Rầm!"
Tiếng đập cửa vang lên dồn dập.
Thời Liệt gắng gượng hé mắt, thần sắc vẫn còn mơ màng. Cô bật dậy trên giường, trong phút chốc không phân biệt nổi đâu là thực, đâu là ảo.
Cơn gió nhẹ thổi qua làm tấm rèm cửa đung đưa, vài tia nắng lọt qua khe hở rọi vào phòng. Theo bản năng né tránh ánh sáng chói mắt, Thời Liệt mới thực sự tỉnh táo lại.
Cô vừa mơ một giấc mơ.
Trong mơ có một đám nhóc tì mặt mũi mờ ảo, độ tuổi từ ba đến mười, tất cả đều mặc bộ đồ trắng giống hệt cô bé trong ảo cảnh lúc trước. Đám nhỏ cứ vây lấy cô đòi nghe kể chuyện.
Cô đã trả lời thế nào nhỉ? À, cô nhớ mình đã bảo:
"Thế để chị kể chuyện cho mấy đứa nghe nhé. Chuyện 'Võ Tòng đả hổ' nghe bao giờ chưa?"
Sau khi dỗ dành đám nhóc đi ngủ, cô thấy một thiếu niên dáng người cao ráo, hiên ngang tiến về phía mình.
Cô không nhớ rõ giọng nói của người trong mộng, chỉ nhớ mang máng là nghe rất êm tai:
"Điều 20 Luật Bảo tồn Động vật quý hiếm của Đế quốc quy định: Nghiêm cấm săn bắt, sát hại các loài động vật thuộc danh mục bảo tồn trọng điểm. Kẻ vi phạm sẽ bị kết án lưu đày ra hành tinh hoang dã. Đám nhỏ này chưa từng tiếp xúc với thế giới bên ngoài, chúng cần phải biết kiến thức phổ thông này."
"Dị thú cũng được phân loại bảo tồn à? Tôi còn định kể thêm mấy chuyện tương tự để chúng nâng cao cảnh giác với dị thú, sau này ra ngoài còn biết đường mà phòng bị."
"Động vật bình thường chưa biến dị và dị thú chuyên tấn công con người là hai khái niệm khác nhau."
"Hai hướng tiến hóa khác nhau sao?"
"Ừ."
"Ra là vậy, cảm ơn anh đã phổ cập kiến thức nhé. Để đáp lễ, tôi kể chuyện trước khi ngủ cho anh nghe luôn vậy. Hồi nhỏ tôi cứ phải nghe sư phụ kể chuyện mới ngủ được, nên học lỏm được không ít ngón nghề kể chuyện của bà ấy. Tôi sở trường kể tích 'Lỗ Trí Thâm nhổ liễu', 'Tôn Ngộ Không đại náo Thiên cung', hay cái tích tôi nghe mòn tai từ bé là 'Tam anh chiến Lữ Bố'. Anh muốn nghe cái nào?"
"Nhân vật chính trong sách đọc trước khi ngủ thường là thỏ con mà."
"Bên chỗ tôi cũng thế thôi. Đừng ngạc nhiên quá, đây chỉ là một nét truyền thống của Thời gia chúng tôi, tính chất cũng giống như việc các quý tộc các anh được hun đúc nghệ thuật từ bé ấy mà, có điều chúng tôi thiên về bạo lực và chiến thắng hơn thôi."
"Cô rất dịu dàng, không hề bạo lực."
"Khá khen cho anh! Có thể nhìn thấu hiện tượng để thấy được bản chất. Võ học chính là cần những kỳ tài có con mắt tinh tường như anh để phát dương quang đại đấy. Tôi đặt kỳ vọng vào anh nhé!"
…
Thời Liệt day day thái dương. Người ta thường bảo "ngày nghĩ gì đêm mơ nấy", chắc do cô hay nhớ sư phụ nên nằm mơ cũng thấy những chuyện liên quan. Nhưng mà đem cả luật pháp đời trước râu ông nọ chắp cằm bà kia sang đời này, còn tự động "bản địa hóa" điều khoản thì đúng là cạn lời với cái trí não của mình.
Cô tiếp tục lục lọi nội dung giấc mơ.
Sau khi thiếu niên kia rời đi, cô lại thấy đứa bé trông như phiên bản thu nhỏ của mình. Dù trong mơ không nhìn rõ mặt, cô vẫn nhận ra con bé ngay lập tức. Đứa trẻ đứng xa xa trên bậc thềm, mấp máy môi định nói gì đó. Cô định tiến lại gần nghe cho rõ thì tiếng đập cửa lại vang lên.
Âm thanh như tiếng kính vỡ vụn khiến cô văng ra khỏi giấc mơ lần nữa.
Thời Liệt cúi đầu nhìn chằm chằm đôi bàn tay mình. Khớp xương cân đối, mười ngón thon dài, dù được bảo dưỡng kỹ nhưng vết chai do luyện võ vẫn còn đó, lại thêm vài vết cắt nhỏ do lúc chế tác máy móc vô tình để lại.
Đời trước luyện võ, đời này học thợ máy, nghe thì hoang đường nhưng cô quả thật đã lăn lộn qua hai thế giới. Có lẽ mọi chuyện còn "ma ảo" hơn thế: cô đã đánh mất một đoạn ký ức ngay khoảnh khắc xuyên không. Đứa bé trong ký ức đó chắc chắn đóng vai trò cực kỳ quan trọng, nên cô mới mơ thấy nó ngay sau lần gặp mặt ngắn ngủi trong ảo cảnh.
Suy luận như vậy thì nghe cũng hợp lý.
Qua một hồi kích thích, Thời Liệt lại bắt đầu lục lọi chi tiết về ảo cảnh lúc nãy mà chẳng mảy may để tâm đến giấc mơ bình thường thứ hai.
Thực ra cũng chẳng có gì đáng để phân tích. Từ đầu đến cuối, cô chỉ thấy bóng dáng thoáng qua của đứa bé và chiếc rương bạc, không có điểm nhấn nào đặc biệt. Ngược lại, giấc mơ thứ hai lại có rất nhiều chi tiết đáng ngờ, nó lồng ghép mấy yếu tố từ ảo cảnh vào, chẳng hạn như sự xuất hiện của đứa bé, và cả đám nhóc tì đều mặc cùng một kiểu đồ.
Khoan đã... quần áo.
Kẻ nào lại bắt một lũ trẻ mặc đồng phục trắng tinh như thế? Một nhóm trẻ con đủ mọi lứa tuổi tụ tập lại, trông không giống trường học, cũng chẳng giống cô nhi viện. Trẻ ở mái ấm phần lớn đều mặc đồ từ thiện, tiêu chí hàng đầu là thoải mái và lâu bẩn, vậy thì nơi đó là...
Tiếng ồn ngoài cửa càng lúc càng quá quắt, cắt ngang dòng suy nghĩ của Thời Liệt.
Quang não nhỏ giọng nhắc: "Giờ là 6 giờ sáng rồi ạ."
Thời Liệt quyết đoán nằm vật xuống, kéo chăn trùm kín đầu: "8 giờ hãy gọi chị. Ngủ tiếp!"
Tiếng đập cửa lại càng dồn dập hơn. Biết là không thể ngủ yên, Thời Liệt mở trừng mắt nhìn trần nhà hai giây rồi chậm chạp ngồi dậy.
"Có cho Nhạc Nhạc vào không ạ?" Cửa phòng ngủ hỏi.
Thời Liệt thở dài thườn thượt, nói vọng ra: "Cho cậu ta vào đi, không đạt được mục đích cậu ta không buông tha đâu."
Cánh cửa tự giác mở ra.
Tô Nhạc vẫn đang dỏng tai nghe ngóng tiếng bước chân bên trong, cửa đột ngột mở khiến anh hơi bất ngờ. Anh vẫn đang dựa người vào khung cửa, môi mỏng mím nhẹ, tay giữ nguyên tư thế gõ.
Gương mặt trắng trẻo của cậu thiếu niên nổi bật với quầng thâm mắt trông cực kỳ "uy tín", tóc tai thì bù xù như vừa bò từ dưới đất lên. Khi không cười, trông anh có vẻ thanh lãnh, lạnh lùng, nhưng vẻ lôi thôi đầy hơi thở đời thường đã phá tan cái chất "soái ca" ấy.
Thấy cửa mở, Tô Nhạc lập tức chỉnh lại tư thế đứng lười nhác, tùy tiện vuốt lọn tóc mái lòa xòa trước mắt, nở nụ cười rạng rỡ. Đôi lông mày sắc sảo bỗng chốc trở nên hiền lành lạ kỳ, cứ như thể kẻ vừa nã pháo vào cánh cửa không phải là anh vậy.
"Đến giờ thượng triều rồi, bà chủ Thời."
Giọng điệu này... đúng kiểu cung kính: "Mời đại vương uống thuốc" trong truyền thuyết.
"Có việc thì tấu, không việc thì bãi triều," Thời Liệt nặn ra một nụ cười hắc ám, "Tốt nhất là cậu nên có việc thật đấy."
Năm năm trước, cô nhặt được Tô Nhạc đang bị thương nặng ở bãi rác, thế là từ đó có thêm một gã bạn cùng phòng.
Cô từng có thời cực kỳ tán thưởng cái phẩm chất "hố người không chớp mắt" và da mặt dày như tường thành của anh ta. Thậm chí cô còn coi đó là ưu điểm lớn nhất, vì chính cái sự vô sỉ ấy đã giúp hai đứa sống sót qua những ngày tháng nghèo rớt mồng tơi, thành công mặc cả đống rau giá rẻ từ tay các bà nội trợ có sức chiến đấu siêu cấp ở khu ổ chuột.
Nhưng thật không may, hiện tại cái "ưu điểm" đó lại quay sang hành hạ chính đầu cô.
"Tất nhiên là có chuyện đại sự nên mới sáng sớm tinh mơ đã phải tìm cậu rồi." Tô Nhạc giơ phong thư màu nâu trong tay lên quơ quơ, "Đoán xem là gì này, tôi vừa mới nhận được đấy."
"Không đoán được." Thời Liệt mặt đen như đít nồi, tức tối đáp.
"Bớt giận, bớt giận, cậu xem cái này trước đi." Tô Nhạc ba bước gộp làm hai phi thẳng đến cạnh giường, chìa phong thư ra trước mặt cô.
Thời Liệt thở dài nhận lấy, lật qua lật lại xem xét với vẻ hơi ngạc nhiên. Ngay cả ở nơi công nghệ lạc hậu như Tinh cầu Hỗn Độn thì mọi người cũng đã quen dùng Tinh Võng để liên lạc, những thứ như giấy thư hay tiền giấy cực kỳ hiếm thấy trong đời sống thường ngày.
Vừa rút tờ giấy bên trong ra, cô vừa lầm bầm oán trách: "Tôi bảo này, có chuyện gì thì không đợi tôi ngủ dậy rồi hẵng nói được à? Để tôi đắm mình trong ánh nắng ấm áp lúc 8 giờ sáng rồi tự tỉnh giấc khó lắm sao?"
Tô Nhạc vốn đã quá quen với kiểu này, sớm luyện thành thần công "tai trái vào tai phải ra", cô nói gì anh cũng gật đầu lia lịa.
"Vâng vâng vâng, lần sau nhé, lần sau đợi cậu ngủ đẫy mắt rồi tôi mới gọi."
"Đúng đúng đúng, tôi sai rồi, hay là mình xem nội dung thư trước đi nhỉ?"
Thời Liệt cạn lời: "Cái bộ dạng cung kính cho có lệ của cậu trông y hệt mấy thằng tra nam ấy."
"Phải phải phải... À không phải! Sao lại thế được, tôi là loại người đó à?" Tô Nhạc hùng hồn phản bác.
"Làm ơn hãy tự có cái nhìn đúng đắn về bản thân mình hộ cái."
Thời Liệt trừng mắt lườm anh ta, rồi mở lá thư đã bóc sẵn ra.
"Bằng... tốt... nghiệp." Cô đọc chậm rãi cái tiêu đề nằm chễm chệ phía trên.
Cô ngước lên nhìn Tô Nhạc, nhận lại cái gật đầu khẳng định từ anh ta. Đọc lướt nhanh nội dung lá thư, cô không khỏi kinh ngạc: Đó vậy mà lại là bằng tốt nghiệp của trường Trung học Spos.
Hồi mới đến thế giới Tinh tế, Thời Liệt vẫn chưa biết cách kiểm soát dị năng của mình. Sau khi thức tỉnh, cô luôn trong trạng thái để dị năng rò rỉ ra ngoài. Cứ hễ cô đi ngang qua đâu là năng lượng bao trùm đến đó, khiến các vật thể vô tri bỗng dưng nảy sinh ý thức và có khả năng tự cử động. Chuyện này từng gây ra một vụ náo loạn nhỏ ở khu ổ chuột vào bảy năm trước.
Nhận thấy sự đặc biệt trong dị năng của mình, cô đi hỏi đám đồ đạc cách giải quyết. Cuối cùng, khi hỏi đến một chiếc biển số nhà, nó đã khuyên cô nên đến trường học mà nghe giảng.
Cả khu ổ chuột trên Tinh cầu Hỗn Độn chỉ có duy nhất một ngôi trường chuyên dạy trẻ em cách kiểm soát dị năng sau khi thức tỉnh. Thế là cô đến đó đăng ký, bắt đầu kiếp cầm sách đến trường lần thứ hai trong đời.
Năm năm trước, khi Tô Nhạc tới Tinh cầu Hỗn Độn thì mới mười ba tuổi. Thấy rảnh rỗi không có việc gì làm, anh ta bèn lẽo đẽo theo cô đi học rồi cùng về, mãi cho đến năm ngoái cả hai mới cùng nhau tốt nghiệp.
"Nhưng mà tôi nhớ Spos là trường tự phát ở khu ổ chuột mà, giáo viên toàn là người đi dạy tình nguyện, đâu có được Đế quốc hay Liên bang công nhận đâu. Sao tự dưng lại có mã hóa chính thức thế này?" Thời Liệt ấn ngón tay vào dãy mã số ở góc phải bên dưới tấm bằng, thắc mắc.
"Tôi cũng thấy lạ nên đã tiện tay tra thử rồi." Tô Nhạc thuật lại nội dung mình tìm được cho cô: "Bước ngoặt nằm ở năm nay đấy. Trường Spos vừa có mấy học sinh là dị năng giả cấp A và cấp S được Đế quốc và Liên bang phá lệ tuyển thẳng. Nhờ vậy mà trường chính thức được cấp tư cách quản lý giáo dục hợp pháp."
"Thảo nào họ lại gửi thư trịnh trọng thế này."
Thời Liệt không quá ngạc nhiên, kết quả này thực ra cũng đã có manh mối từ trước. Cô nói: "Lúc đọc giáo trình do thầy hiệu trưởng biên soạn, tôi có xem qua bảng thống kê. Mấy chục năm nay, số lượng dị năng giả ở khu ổ chuột đang tăng dần. Mười năm qua cứ ba năm mới có một người cấp A trở lên, năm nay thế này là khởi sắc lắm rồi."
Ở thế giới Tinh tế, trẻ em từ lúc chào đời đã có căn cước công dân và được cấy một con chip đặc biệt dưới da. Con chip này là duy nhất, không thể sao chép hay phá giải, chỉ do chính phủ cấp phát để xác nhận danh tính công dân hợp pháp.
Thời Liệt thầm cảm thán cái số mình, trọng sinh sang thế giới tinh tế đã đành, giờ lại còn sở hữu tận hai tấm bằng tốt nghiệp. Nghĩ đi nghĩ lại, đời này lắm kỳ tích thế, biết đâu có ngày cô lại đi học nốt cái đại học mà kiếp trước còn dở dang cũng nên.
"Điều này chứng tỏ chúng ta đã bước qua một giai đoạn quan trọng của cuộc đời. Tôi nghĩ hai đứa mình nên bắt đầu quy hoạch cho tương lai đi thôi." Tô Nhạc đột nhiên lên tiếng.
"Câu này của cậu có tác dụng chuyển ngoặt khá đấy, môn Ngữ văn học tốt đấy chứ." Thời Liệt thản nhiên nhận xét.
Tô Nhạc nở một nụ cười giả trân: "Cảm ơn đã khen, tôi cũng thấy mình ưu tú mà. Vậy giờ mình bàn chuyện quy hoạch tương lai được chưa?"
Thời Liệt cũng đáp lại bằng một nụ cười giả trân không kém: "Bạn học Tô Song Hỷ này, tôi đồ rằng cậu đang có ý đồ dẫn dụ mờ ám đấy nhé. Cho cậu ba giây để tổ chức lại ngôn ngữ loài người, nói ra mục đích thật sự của việc phá đám giấc ngủ của tôi sáng sớm thế này đi."
Cô quá hiểu rõ cái linh hồn "xấu xa" ẩn sau lớp vỏ bọc thanh cao thoát tục kia nên hoàn toàn miễn dịch với mọi chiêu trò dẫn dắt của anh ta.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



