Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Liễu Tương Tương giận nhưng không dám nói gì thêm nữa, ba ta vội vàng kéo Chương Đình đang khóc lóc om sòm đi ra ngoài.
Giọng Chương Đình vẫn từ bên ngoài vọng vào: “Mẹ ơi, mẹ phải tin con!”
Một con ma tóc dài bay đến, dù Nguyễn Tích Thời đã có sự chuẩn bị tâm lý sẵn nhưng vẫn bị giật mình.
“Hù người ta thì ta đấy hơi có tài đó!” Ma nữ u ám nói: “Vừa nãy ta còn lượn một vòng quanh bà già ác ôn kia của cô, chắc tối nay bà ta sẽ gặp ác mộng thấy ta, rồi sợ không dám ra khỏi phòng luôn ấy chứ.”
“Thảo nào ầm ĩ lớn thế mà bà cụ ác độc đó lại không đến.”
“Sao ngươi biết là nhỏ đó sẽ đến?” Tiểu quỷ xuất hiện, tò mò hỏi.
“Đoán thôi.” Trong mắt Nguyễn Tích Thời lóe lên một tia sáng.
Đương nhiên cô biết rồi, bởi vì kiếp trước cũng thế này, Chương Đình giả thần giả quỷ làm dọa cô hết hồn, gặp ác mộng mấy đêm liên tiếp. Ban ngày luôn sống trong trạng thái thần hồn nát thần tính. Sau đó khi đến nhà họ Phó, cô đã liên tục làm sai, khiến người nhà họ Phó cực kỳ không hai lòng.
Tuy nhiên, giờ cô đã từng làm ma rồi, bên người còn có tiểu quỷ, cô không cần sợ bất cứ thứ gì nữa.
Nguyễn Tích Thời quay lại trong chăn ấm áp, chỉ thò đầu ra ngoài, cười híp mắt ngẩng đầu nói với ma nữ: “Ngươi cứ đợi cuộc báo thù ngày mai của mình đi.”
Đêm hôm đó, cả nhà họ Chương ầm ĩ tới mức gà chó không yên, chỉ có Nguyễn Tích Thời là ngủ ngon nhất.
Ngày hôm sau, khi ăn sáng, đôi mắt bà cụ Chương thâm quầng, run rẩy. Bà cụ được người hầu đỡ từ trong phòng ra ngoài.
Bà cụ vừa ngồi xuống ghế đã nói với Chương Trấn Giang: “Cả đêm hôm qua mẹ gặp ác mộng, một con ma tóc dài, cả người đẫm máu cứ bám chặt lấy mẹ, đè mẹ trên giường, làm mẹ không nhúc nhích nổi!”
Bà cụ Chương bị dọa đến mức hồn bay tán loạn, nếu không phải mấy năm qua bà cụ ăn ngon ngủ kỹ, sức khỏe tốt thì nói không chừng đã bị dọa ngất rồi: “Nhất định phải mời vị đạo sĩ kia quay lại đây làm phép mới được!”
“Bà nội ơi, đêm qua cháu cũng gặp ma đó, nhưng cha mẹ cháu không tin!” Chương Đình nghe xong lập tức chỉ lên trán mình: “Bà xem cháu còn bị ngã đây này!”
Cả đêm cô ta bị đau nên cũng chẳng thể ngủ được.
Chương Vi đang im lặng ăn sáng khẽ liếc nhìn cô ta, trong mắt thoáng hiện lên vẻ châm biếm rồi lại cúi đầu.
“Nhất định là tại đồ sao chổi này!” Chương Đình chỉ Nguyễn Tích Thời: “Trước kia lúc chị ta chưa tới đây, nhà mình vẫn êm đẹp. Thế mà chị ta vừa tới là bắt đầu có chuyện ma quỷ!”
Nguyễn Tích Thời chớp mắt, trên mặt hiện rõ hai chữ “vô tội”.
Dù sao thì bọn họ cũng không có bằng chứng, cùng lắm chỉ khua môi múa mép mấy câu thôi, còn nếu muốn ra tay thì lại phải dè chừng rất nhiều chuyện rồi đó.
“Cha!” Chương Đình thấy biểu hiện của Nguyễn Tích Thời thì càng tức điên lên, cô ta kéo tay Chương Trấn Giang làm nũng: “Cha mau đuổi chị ta ra ngoài đi mà!”
Chương Trấn Giang nghe bọn họ than vãn như thế, trong lòng cũng hơi lo lắng.
Ông ta nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn của Nguyễn Tích Thời, lại nghĩ đến hôn ước giữa cô và phủ Tổng Tư Lệnh, do dự chốc lát, xong chỉ đành nói: “Thế thì mời vị đạo sĩ kia tới làm phép đi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


