Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
“Aaaa!”
Trong đêm đen, Chương Đình ré lên thảm thiết.
Chân cô ta mềm nhũn, lăn xuống cầu thang, đầu bị đập nổ đom đóm, suýt thì ngất đi.
Trong phút chốc, toàn bộ đèn trong nhà được thắp sáng.
Người hầu nghe thấy tiếng động, lại thấy Chương Đình ngã dưới cầu thang thì giật thót: “Cô hai, không phải, là cô út ngã rồi, mau gọi ông bà chủ đến đây!”
Chương Trấn Giang nhanh chóng đưa Liễu Tương Tương đến, thấy Chương Đình vừa được người làm đỡ lên, gương mặt vốn thanh tú nay đã xanh tím bầm dập, trên trán còn bị rách một miếng, máu me đang trào ra, nhìn là thấy sợ.
Liễu Tương Tương đau lòng bước đến đỡ cô ta: “Sao con lại ngã vậy hả?”
“Ma, con vừa nhìn thấy ma!”
Chương Đình vẫn còn chìm trong cơn kinh hãi, cô ta nắm chặt cánh tay Liễu Tương Tương, cơ thể run lên như cầy sấy.
“Con nói linh tinh gì đấy?” Liễu Tương Tương nhíu mày: “Làm gì có ma chứ, có phải con mơ thấy ác mộng không?”
“Không phải, mẹ, có ma thật đó!” Chương Đình chỉ lên trên tầng: “Ngay trên đó kìa, có một ma nữ… Con biết rồi, chắc chắn là Nguyễn Tích Thời, là Nguyễn Tích Thời đưa con ma đó đến!”
“Không được nói năng hàm hồ!” Chương Trấn Giang khó chịu nói.
Đương nhiên ông ta sẽ không tin mấy lời vô căn cứ này.
“Cha, con không nói năng hàm hồ!” Chương Đình thấy hai người không tin mình thì tức điên, giẫm mạnh chân một cái, kết quả lại động đến vết thương trên trán, đau đớn kêu oai oái.
“Nếu cha mẹ không tin thì lên tầng xem đi! Chắc chắn sẽ thấy ma nữ kia!” Chương Đình ôm lấy vết thương trên trán, nghiến răng nghiến lợi nói.
Vừa nãy cô ta định đi kiếm chuyện với Nguyễn Tích Thời, kết quả lại đụng mặt ma nữ.
Thêm vào đó, lúc cô ta tan học về nhà có nghe người hầu nói chuyện Nguyễn Tích Thời là “Thiên Sát Cô Tinh” nên giờ càng khẳng định Nguyễn Tích Thời đã hại cô ta!
Liễu Tương Tương và Chương Trấn Giang quay sang nhìn nhau.
Thấy đứa con mình luôn nuông chiều nhất cứ kiên quyết như thế, hai người đành lên tầng, nhưng đi lên lại chẳng thấy có ma nữ nào hết.
“Đình Đình, có phải con nhìn nhầm rồi không?” Liễu Tương Tương quay sang hỏi Chương Đình.
“Không thể nào, con nhìn thấy ma thật mà!” Đầu Chương Đình đau như muốn nứt ra, trong cơn giận đã xông thẳng đến cửa phòng Nguyễn Tích Thời, giơ chân đạp cửa.
Cánh cửa mở ra ngay, tiếng động lớn khiến Nguyễn Tích Thời ở trong phòng giật thót người.
Cô vội bước xuống giường, vẻ mặt như vừa mới bị đánh thức, đôi mắt xinh đẹp còn vương hơi nước, mông lung nhìn mọi người: “Xảy ra chuyện gì vậy?”
“Nguyễn Tích Thời, cô còn giả vờ nữa!”
Chương Đình sốt sắng bước vào trong phòng cô nhưng thấy bên trong ngoài chăn giường ra thì không còn gì nữa.
Cô ta không cam tâm, bắt đầu lục tung khắp nơi khiến căn phòng vốn lộn xộn càng thêm loạn, trên sàn toàn là đồ đạc rơi vãi: “Sao lại không có chứ! Chắc chắn là cô đã nuôi ma quỷ! Dùng nó để hại tôi!”
Nguyễn Tích Thời túm chặt lấy chăn, vẻ mặt vô tội nhìn cô ta lật tung căn phòng lên nhưng lại không tìm được bất cứ thứ gì.
“Rốt cuộc là em út muốn tìm gì thế?” Giọng Nguyễn Tích Thời mang theo chút tủi thân, cô nhìn về phía vợ chồng Chương Trấn Giang đang đi vào: “Con đã làm gì không phải với em út rồi sao?”
“Chị còn giả vờ nữa hả? Chính chị đã bảo ma quỷ xuống tầng dọa tôi lúc nửa đêm nửa hôm này!” Chương Đình quay đầu lại, tức giận quát Nguyễn Tích Thời.
Nguyễn Tích Thời ngớ người: “Ma quỷ sao? Chị ngủ suốt mà, không nhìn thấy ma gì cả.” Cô lại dừng lại một lúc, khó hiểu mà hỏi: “Mà giờ này không phải mọi người đi ngủ hết rồi hả, sao em út còn lên tầng làm gì?”
Chương Đình á khẩu.
Cô ta lắp bắp “tôi” một hồi lâu nhưng vẫn không giải thích được câu nào.
Ông ta quay sang nói với Liễu Tương Tương: “Trông chừng con gái bà cho đàng hoàng đi!”
Ông ta nói xong thì phất tay áo rời đi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
