Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
“Cha!”
“Được rồi Đình Đình.” Liễu Tương Tương sợ Chương Đình lại làm Chương Trấn Giang không vui nên lên tiếng hòa giải: “Trước tiên cứ mời đạo sĩ đến xem đã.”
Bà ta vừa nói vừa liếc mắt về phía bà cụ Chương.
Tuy bà cụ Chương sợ ma nhưng bà cụ càng tiếc hôn ước với phủ Tổng Tư Lệnh hơn, một lát sau mới trưng ra vẻ mặt mỏi mệt nói: “Vậy đi.”
Chương Đình tức nghẹn.
Cô ta oán hận trừng mắt nhìn Nguyễn Tích Thời.
Mời đạo sĩ thì mời đạo sĩ, chờ đạo sĩ tới đây, tìm ra ma nữ kia, để xem Nguyễn Tích Thời còn nói năng được gì nữa!
Ăn sáng xong, Chương Trấn Giang đến ngân hàng tư nhân, Chương Vi cũng đi học, Chương Đình lấy cớ miệng vết thương đau nhức, sai người đến trường nữ sinh xin nghỉ, cô ta kiên quyết đòi ở nhà.
Cô ta muốn xem Nguyễn Tích Thời sẽ gặp xui như thế nào!
Rất nhanh, đạo sĩ kia đã đến.
Sau khi nghe bà cụ Chương trình bày sự việc, đạo sĩ lập tức bắt đầu làm phép.
Gã đạo sĩ này cũng có chút đạo hạnh, có thể khiến ma quỷ bình thường hiện hình, đáng tiếc ma nữ vốn mang oán hận ngút trời với lão ta nên mạnh hơn những con ma khác, lại thêm được tiểu quỷ hỗ trợ, người nhà họ Chương chờ hồi lâu vẫn không thấy ma nữ xuất hiện.
Đạo sĩ thấy phép thuật mất linh, trên trán không khỏi rơi vài giọt mồ hôi. Ông ta vội vàng móc từ trong ngực ra một tấm bùa màu vàng, niệm vài câu, lá bùa bốc cháy, bóng dáng mờ ảo của ma nữ lập tức hiện ra.
Thấy thế, sắc mặt Nguyễn Tích Thời khẽ thay đổi.
Đây chẳng phải cách tên thiên sư kia dùng để hại Phó Vân Đình ở phủ Tổng Tư Lệnh hồi đó sao?
Là trùng hợp hay đạo sĩ khắp thiên hạ này đều giống nhau?
Cô lập tức siết chặt tay thành nắm.
Cứ nghĩ đến việc Phó Vân Đình phải chịu đau đớn ở đời trước là cô lại đau lòng khôn xiết.
Cảm giác này còn khó chịu hơn khi nghĩ đến cái chết của chính cô.
Nguyễn Tích Thời thấy sau khi tên đạo sĩ kia làm ma nữ hiện lên lờ mờ thì lén thở phào nhẹ nhõm, ông ta lau mồ hôi trên đầu rồi nói với bà cụ Chương: “Thưa cụ , đây chính là ma nữ kia, tôi sẽ diệt trừ nó ngay!”
Ông ta vừa nói vừa niệm thần chú, bóng ma chợt tan biến.
“Đã trừ ma xong rồi.” Đạo sĩ nói.
Người nhà họ Chương đồng loạt thở phào.
Chương Đình bỗng mở miệng: “Đạo sĩ, tại sao nhà chúng tôi lại bất ngờ có ma vậy, ông có biết là ai dẫn nó đến không?” Cô ta hỏi xong còn cố tình liếc nhìn qua phía Nguyễn Tích Thời.
“Chuyện này…” Đạo sĩ dõi theo tầm mắt cô ta, vừa trông thấy Nguyễn Tích Thời, ông ta định lên tiếng thì bị cô ngắt lời.
“Ma nữ này đã bị diệt trừ rồi, trong nhà có còn con ma nào khác không nhỉ?” Nguyễn Tích Thời nhỏ giọng hỏi, dáng vẻ hơi sợ sệt.
“Giả vờ giả vịt!” Chương Đình hừ một tiếng.
Dường như đang muốn xác minh lời Nguyễn Tích Thời, bà cụ Chương bỗng nhiên cảm giác sau gáy mình lạnh toát.
Đương nhiên bà cụ không nhìn thấy ma nữ kia đã bay đến sau lưng mình, còn đang liên tục hà hơi vào sau gáy bà cụ nữa.
Bà cụ Chương khẽ rùng mình, dường như cơn ác mộng đêm qua đã trở lại, bà cụ run rẩy nói với đạo sĩ: “Tôi cảm giác như trong nhà còn mấy con ma khác nữa, đạo sĩ, ông còn đồ trừ tà trừ ma nào khác không?”
“Chuyện này…”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
