Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Tạ gia là một đại tộc đông đúc, lại có gia quy "chưa đầy hai mươi không được cưới vợ". Chỉ tính riêng những công tử có tuổi tác tương xứng với Ôn Tửu mà chưa thành thân đã có tới bảy tám người. Nhưng kẻ mà Trương thị nhắc đến, rõ ràng chính là ngũ công tử Tạ Kỳ - người mà kiếp trước đã lấy nàng để xung hỷ nhưng lại chết ngay trong ngày đại hỷ.
Ôn phụ và Ngọc nương không biết chuyện thế nào, nhưng Ôn Tửu kiếp trước bị hại thảm như vậy, đến chết cũng không quên nổi.
Nàng vốn tưởng vì mình làm hỏng danh tiết của Ôn gia nên Trương thị mới vội vàng gả nàng đi, giờ mới nhận ra, căn bản là Trương thị và Ôn Phương đã bàn bạc xong xuôi để bán nàng. Chuyện xảy ra kiếp trước chẳng qua chỉ là cái cớ để bọn họ thực hiện một cách danh chính ngôn thuận mà thôi.
"Các công tử Tạ gia ai nấy đều khôi ngô tuấn tú, nổi danh khắp cả quận Trường Bình này!" Trương thị nói: "Con chỉ cần gả qua đó, tự khắc sẽ biết phu quân tương lai trông như thế nào. Đừng lề mề nữa! Đây là bộ đồ mới ta và tổ phụ đã chuẩn bị cho con, mau thay vào cho chúng ta xem!"
Ôn Tửu vẫn ngồi im bất động. Quá vội vàng rồi.
Nàng không đáp lời, mặc cho Trương thị và Ôn Phương không ngớt lời tâng bốc Tạ gia giàu sang thế nào, công tử Tạ gia tài mạo song toàn ra sao, rằng có đốt đuốc cũng chẳng tìm đâu được nơi tử tế như vậy. Bọn họ nói cứ như thể nếu bỏ lỡ người này, Ôn Tửu sẽ phải hối hận xanh ruột cả đời không bằng.
Dù bọn họ có khen ngợi thế nào, Ôn Tửu vẫn giữ vẻ mặt thờ ơ, không chút hứng thú. Không khí trong phòng càng lúc càng trở nên đông cứng.
Cho đến khi tiếng nhạc kèn thổi vang tận cửa, hàng xóm láng giềng xung quanh bắt đầu hùa vào bàn tán, đám trẻ nhỏ đang tập nói bị tiếng pháo nổ làm cho giật mình khóc thét. Mọi âm thanh hỗn tạp đan xen khiến con hẻm nhỏ vốn yên tĩnh bỗng chốc trở nên huyên náo tột độ.
Giọng nói lười nhác của một thiếu niên xuyên qua khe cửa, rót thẳng vào tai Ôn Tửu: "Ôn thị A Tửu, ngươi có tự nguyện gả làm dâu Tạ gia ta không?"
Ôn Tửu bật cười. Tự nguyện? Sao có thể chứ!
Trương thị và đám người kia rõ ràng không ngờ người nhà họ Tạ lại đến nhanh như vậy, mà Ôn Tửu lại chẳng hề có ý định lung lay, khiến bọn họ nhất thời nghẹn họng trân trối.
Ôn Phương đứng bật dậy nhìn ra ngoài cửa sổ, hàng xóm đã bắt đầu bàn tán xôn xao về việc Ôn gia gả con gái mà chẳng hề nghe phong thanh gì, trách cứ bọn họ không nói sớm để kịp chuẩn bị tiền mừng.
"A Tửu!" Trương thị kéo Ôn Tửu đứng dậy, mồ hôi trên trán đã vã ra vì lo lắng: "Mau thưa lời đi! Người Tạ gia đến rồi kìa, con nhìn thiếu niên lang mặc hồng bào cưỡi đại mã bên ngoài xem, tuấn tú biết bao! Con còn gì mà không bằng lòng nữa?"
Ôn phụ và Ngọc nương cũng không ngồi yên được nữa. Vừa mới nói chuyện này xong, Ôn Tửu còn chưa đồng ý, sao Tạ gia đã khiêng kiệu hoa đến đón tân nương rồi?
Ngọc nương lên tiếng: "Bà nội, A Tửu còn chưa đồng ý hôn sự này mà! Chuyện này rốt cuộc là sao?"
"Đừng hỏi nữa, giờ đồng ý chẳng phải cũng vậy sao? Chỉ là thay bộ xiêm y thôi mà, A Tửu mau thưa một tiếng đi! Con mà đáp lời, công tử Tạ gia nghe thấy sẽ càng thêm yêu mến con!" Trương thị gần như là vừa dỗ dành vừa lừa gạt.
Ngũ thiếu gia Tạ Kỳ từ nhỏ đã yếu ớt, ra ngoài dính chút gió thôi cũng phải nằm liệt giường mấy ngày, sao có thể đích thân cưỡi ngựa đi đón dâu được? Chắc là sai một người huynh đệ nào đó đi thay mà thôi.
Kiếp trước xảy ra chuyện nhục nhã kia, đừng nói là gả đi một cách vẻ vang, nàng còn chẳng dám để ai hay biết. Trương thị lấy một chiếc áo choàng đỏ quấn lấy nàng rồi đưa đến Tạ phủ ngay trong đêm.
Lúc này người đứng ngoài cửa là ai, Ôn Tửu thực sự không rõ. Nhưng kẻ có thể hỏi nàng có tự nguyện hay không, hẳn là người có nhân phẩm khá đoan chính.
Dù Trương thị có thúc giục thế nào, Ôn Tửu vẫn giữ bộ dạng "việc không liên quan đến mình". Trương thị hết cách, đành vứt bỏ mặt mũi, cất giọng khàn đặc như tiếng la đồng rách đáp lại: "Bằng lòng! Đương nhiên là bằng lòng rồi! Tân nương còn đang trang điểm, xin công tử và các vị đại gia chờ cho một lát!"
"Cha, tổ mẫu năm nay đã sáu mươi ba rồi còn muốn gả lần hai, nhà mình không vác nổi cái mặt này đâu, con dìu cha về phòng." Ôn Tửu đỡ Ôn phụ đứng dậy, dứt khoát vứt lại đống rắc rối này cho bọn họ.
Dù sao nàng cũng chẳng vội lấy chồng, ai thích gả thì gả!
Trương thị và Ôn Phương đều ngẩn người, vội vàng giục Ôn Hữu Tài lên tiếng: "Lửa cháy đến lông mày rồi, A Tửu còn đang giở tính trẻ con! Ông mau quản nó đi!"
Ôn Hữu Tài dùng tẩu thuốc gõ mạnh xuống bàn: "A Tửu! Nếu con không gả, mặt mũi Ôn gia ta sẽ mất sạch! Con muốn gì cứ nói, tổ phụ đều cho con hết!"
Ôn Tửu chờ nhất chính là câu này, nàng quay người hỏi ngược lại: "Sính lễ của Tạ gia đâu?"
Mấy người họ đều im bặt. Bọn họ bán Ôn Tửu đi xung hỷ là để nuốt trọn sính lễ cho riêng mình, sao có thể đưa cho nàng.
Ôn Tửu lạnh lùng: "Nuốt mất sính lễ của con mà còn muốn con gả đi? Nằm mơ!" Nói xong, nàng lại dìu Ôn phụ về phòng.
"Đưa cho nó!" Ôn Hữu Tài đập bàn giận dữ. Ông ta là kẻ trọng sĩ diện, sợ nhất bị láng giềng chỉ trỏ: "Vốn dĩ là sính lễ của nó! Đưa hết cho nó!"
"Tổng cộng chỉ có năm mươi lượng, đưa hết cho nó thì ngày tháng sau này chúng ta sống thế nào?" Trương thị không cam lòng. Ôn Hữu Tài tự mình lôi chiếc hũ dưới gầm giường ra, đổ hết bạc bên trong ra bàn: "Sính lễ một trăm lượng, cô phụ con đã mượn đi năm mươi lượng, ở đây còn năm mươi lượng, cầm đi hết đi!"
Một trăm lượng bạc, đủ cho mấy người bọn họ sống sung túc mười mấy hai mươi năm rồi, hèn gì cứ cuống cuồng giục nàng gả vào Tạ gia.
Ôn Tửu thu dọn hết bạc vào người. Trương thị giục nàng ra cửa, nàng vẫn đứng im, thong thả nói với Lý Vân: "Còn nợ ta năm mươi lượng nữa. Vì cha của ngươi đã mượn đi, lúc này ông ấy không có nhà, cha nợ con trả là lẽ đương nhiên. Ta biết ngươi không trả nổi, vậy thì viết văn tự bán thân đi."
Mọi người đều không ngờ nàng lại đưa ra yêu cầu này, Lý Vân lập tức nhảy bật dậy: "Dựa vào cái gì? Được đằng chân lân đằng đầu! Ta cứ không viết đấy, ngươi làm gì được ta?"
"Vậy thì để ngươi gả vào Tạ gia." Ôn Tửu mỉm cười nhẹ nhàng.
"Không được!" Trương thị lập tức bác bỏ: "Cô ngươi l hiện tại không đào đâu ra nhiều tiền như thế, để họ viết cho ngươi tờ giấy nợ, ngươi xem có được không?"
"Không được." Ôn Tửu ném lại hai chữ đó cho Trương thị.
Cha của Lý Vân là một gã ma bạc, nợ nần chồng chất, tiền mượn của nhà nàng trước kia còn chưa trả, vợ con cũng phải để nhà nàng nuôi, loại người này viết giấy nợ chẳng khác gì tờ giấy lộn.
Ôn Hữu Tài tức đến đỏ mặt tía tai: "Vậy rốt cuộc ngươi muốn thế nào?"
Sắc mặt Ôn Tửu vẫn bình thản: "Không có bạc thì đem văn tự nhà cửa, đất đai của Ôn gia thế chấp cho ta."
Nàng làm ăn cả đời, ngoại trừ việc thua lỗ thảm hại trên người Mạnh Thừa Vân ra, nàng chưa bao giờ để mình chịu thiệt.
Trong phòng không ai lên tiếng nữa. Cha mẹ Ôn Tửu vốn không giỏi ăn nói, thấy con gái mình không chịu thua thiệt thì lại càng không biết chen lời vào đâu.
Ngoài cửa, người nhà họ Tạ giục giã: "Tân nương tử nên ra khỏi cửa rồi."
"Được!" Ôn Hữu Tài hạ quyết định, lại nói với Ôn Phương: "Nó là một tiểu cô nương mà cầm văn tự nhà cửa đất đai thì còn ra thể thống gì! Cứ để Vân Vân viết văn tự bán thân đi, đều là người nhà cả, lẽ nào A Tửu thật sự bán Vân Vân đi hay sao!"
Tạ Hành?!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










