Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Ôn Tửu hơi thẫn thờ, nhưng phần nhiều là chấn động.
Trưởng tử Tạ gia - Tạ Hành, sau này sẽ nhờ chiến công hiển hách mà trở thành vị vương gia khác họ duy nhất của bản triều, trấn thủ một phương. Khi đó, cả triều văn võ, hoàng thân quốc thích đều phải tránh né mũi nhọn của hắn, phủ phục cung kính trước mặt hắn.
Kiếp trước, nàng chưa từng gặp Tạ Hành ở quận Trường Bình. Lẽ nào vì nàng trọng sinh trở về, che đậy chuyện xảy ra đêm qua khiến quỹ đạo có sự sai lệch, nên mới gặp Tạ Hành sớm đến vậy?
Thiếu niên trước mắt chỉ chừng mười tám mười chín tuổi, mặc một chiếc áo viên lĩnh màu đỏ sẫm, gương mặt tuấn mỹ vô song, đôi mắt phượng khẽ cười, toát lên vài phần phong lưu phóng khoáng.
Thiếu niên hỏi nàng: "Ngươi chính là Ôn thị A Tửu?"
Lần đầu tiên gặp gỡ Tạ Hành ở kiếp trước là tại đế đô. Lúc đó hắn đã là thống soái của mười vạn quân sĩ! Là Chiến thần của Đại Yến! Ngày hắn tiến kinh, dân chúng đứng chật kín mười dặm phố dài để nghênh đón. Những cô nương vốn nghe danh hắn là sợ phát khóc, vừa thấy dung nhan tuấn tú ấy liền đỏ mặt tía tai, quên sạch sành sanh lời đồn Chiến thần giết người như ngóe.
Việc đầu tiên tên này làm khi vào kinh không phải vào cung diện thánh, cũng chẳng phải nghỉ ngơi dưỡng sức, mà trực tiếp dẫn binh bao vây Hộ bộ, khiến vị Hộ bộ Thượng thư nợ lương quân sĩ sợ đến mức lâm bệnh liệt giường. Khi đó, Mạnh Thừa Vân đang là Hộ bộ Thị lang, nhất thời không nghĩ ra cách nên đã để Ôn Tửu ra mặt dàn xếp, bỏ tiền túi bù vào chỗ thiếu hụt.
Lúc ấy, câu đầu tiên Tạ Hành hỏi nàng cũng là: "Ngươi chính là Ôn thị A Tửu?"
Ôn Tửu hành lễ với hắn: "Ôn Tửu bái kiến Tạ tướng quân!"
Tạ Hành khinh khỉnh, chỉ đáp lại nàng đúng một chữ: "Ngu."
Không biết chữ "ngu" đó là ám chỉ việc nàng cùng Mạnh Thừa Vân bỏ trốn khỏi Tạ gia trong đêm, hay là ám chỉ việc nàng đứng ra bù tiền cho Hộ bộ. Duy chỉ có một điều chắc chắn: Tạ Hành vì chuyện đó mà vô cùng chán ghét nàng.
Giờ khắc này, ký ức bị kéo trở lại, Ôn Tửu nghe thấy mọi người trước cửa đang bàn tán: "A Tửu thật tốt số nha! Chẳng nói chẳng rằng mà gả được cho vị công tử tuấn tú thế kia!"
"Tạ gia đó là danh gia vọng tộc ở quận Trường Bình ta đấy!"
Tạ Hành xoay người xuống ngựa, sải vài bước đã đứng trước mặt nàng. Khi Ôn Tửu định thần lại, gương mặt tuấn tú của thiếu niên đã phóng đại ngay trước mắt.
"Tại hạ Tạ Hành, hôm nay thụ thác của thẩm nương, thay mặt ngũ đệ Tạ Kỳ đến đón dâu."
"Biết rồi! A Tửu biết cả rồi! Tạ công tử không cần nói nhiều đâu!" Trương thị cuống quýt định đưa tay bịt miệng Tạ Hành. Nhưng thân phận công tử Tạ gia cao hơn nhà sa sút như họ không biết bao nhiêu lần, bà ta không dám đường đột.
Ôn Phương cười bồi thêm: "Chúng ta đã nói rõ mọi chuyện với A Tửu rồi! Nó đã đồng ý! Hôn sự tốt như Tạ gia sao nó có thể từ chối được? Mau để tân nương lên kiệu thôi, kẻo lỡ giờ lành!"
Từng người bọn họ đều hận không thể tống ngay Ôn Tửu vào kiệu hoa, đưa đến Tạ gia là xong chuyện. Ôn Phương và Trương thị kéo Ôn Tửu đẩy về phía kiệu, chuyện đã đến nước này, cung đã giương là không thể quay đầu.
Thế nhưng Tạ Hành chẳng mảy may để tâm đến lời ai khác, đôi mắt sáng như sao nhìn chằm chằm Ôn Tửu, gạt bỏ vẻ lười nhác ban nãy mà nghiêm nghị nói: "Ngũ đệ của ta từ nhỏ đa đoan bệnh tật, trước khi ta đi, đệ ấy đã năm lần bảy lượt dặn dò, bảo ta nhất định phải nói rõ sự tình cho cô nương. Muốn hỏi cô nương một câu, liệu có tự nguyện gả cho đệ ấy làm thê tử?"
Ánh mặt trời len qua lớp mây, đậu lên người thiếu niên, khiến cả người hắn như được bao phủ bởi một vầng hào quang vàng nhạt. Ôn Tửu ngước mắt nhìn Tạ Hành, vừa định mở miệng.
Ngọc nương vừa nghe là ngũ công tử Tạ Kỳ, sắc mặt liền trắng bệch, vội vàng xông lên chắn trước mặt Ôn Tửu: "A Tửu không gả! Hôn sự này ta không đồng ý! A Tửu tuyệt đối không gả!"
Tạ Hành nói rất rõ ràng, là vị ngũ công tử bệnh tật Tạ Kỳ cưới vợ, hắn chỉ đi đón dâu thay. Dân chúng nghe vậy liền thấy Tạ gia hành sự thật quang minh lỗi lạc. Một thiếu niên xuất chúng thế này đến đón dâu, ai mà từ chối cho được? Nếu hắn không nói, cứ thế rước người về phòng ngũ công tử, phận nữ nhi dù biết tân lang bị tráo cũng đành ngậm bồ hòn làm ngọt, chuyện này trong dân gian chẳng hiếm lạ gì.
Nhưng Tạ Hành này lại đem chuyện phơi bày trước bàn dân thiên hạ, không chút lừa dối, đủ thấy giáo dưỡng của Tạ gia khác hẳn hạng người nghèo hèn. Ngược lại, tổ mẫu và cô ruột của Ôn gia, mập mờ không rõ đã muốn tống Ôn Tửu đi, thật là lòng dạ độc ác.
Ai mà chẳng biết vị ngũ công tử kia là một "hũ thuốc", không biết khi nào sẽ về chầu trời. Một cô nương tốt gả qua đó, chẳng phải là mang số góa phụ sao?
"Cái lũ rỗi hơi này! Nói bậy bạ gì đó! Là chính A Tửu đồng ý! Bán cháu cái gì! Có biết ăn nói không? Không biết thì ngậm miệng lại!" Trương thị bị chỉ trỏ thì mặt mày nóng ran, như mụ già chanh chua mà mắng mỏ một trận.
Con hẻm nhỏ ồn ào huyên náo, Tạ Hành cũng không giận, ánh mắt vẫn đặt trên người Ôn Tửu, hỏi: "Ôn Tửu, ngươi nghĩ thế nào?"
Khi hắn đi, Tạ Kỳ đã dặn đi dặn lại rất nhiều lần, nhất định phải nói rõ là kẻ bệnh tật ngũ công tử muốn cưới vợ, nếu Ôn Tửu không bằng lòng thì tuyệt đối đừng miễn cưỡng, tránh làm lỡ dở cả đời người ta.
Tạ Hành vốn dĩ cũng chẳng ôm hy vọng gì. Bình thường các cô nương nghe thấy sắp phải thủ tiết thờ chồng, ai thèm quan tâm nhân phẩm ngươi tốt xấu ra sao, không bằng lòng là lẽ thường, không cầm chổi đuổi đi đã là nhẹ.
Thế nhưng Ôn Tửu này quá đỗi bình tĩnh. Những kẻ không liên quan thì phẫn nộ bất bình, còn nàng lại mang dáng vẻ thong dong tự tại. Tạ Hành thầm nghĩ: Có lẽ là vận may của ngũ đệ tốt, gặp được một cô nương khác biệt chăng.
"A nương, không sao đâu, con sẽ nói rõ với Tạ công tử."
Ôn Tửu dịu dàng trấn an Ngọc nương, tiến lên một bước, nói với Tạ Hành: "Ta vẫn chưa đến tuổi cập kê. Theo quy định của Đại Yến triều ta, cô nương chưa cập kê thì chưa thể thành thân."
"Chưa cập kê?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)

















