Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thiếu Nữ Huyền Học Xuống Núi Tìm Bảy Anh Trai Chương 9: Chuyện Gì Thế Nhỉ?

Cài Đặt

Chương 9: Chuyện Gì Thế Nhỉ?

Một tiếng sau cô đã đứng trước cửa nhà trọ, sau đó giơ tay gõ cửa.

Tống Từ An vừa mới về nhà giật nảy mình, suýt chút nữa thì lăn từ trên giường xuống.

Chuyện gì thế nhỉ?

Anh không đặt chuyển phát mà.

Anh cũng không có bạn bè gì, rốt cuộc là ai tới tìm anh?

Tống Từ An hơi nghi ngờ và bất an, anh chần chừ một lúc, cuối cùng vẫn quyết định đi ra cửa xem sao.

Thông qua mắt mèo, anh nhìn thấy cảnh tượng bên ngoài kia.

Trong lúc nhất thời con ngươi chợt phóng to, sao lại thế này?

Sao cô gái trẻ này lại theo anh đến tận nhà vậy?

Còn nữa, làm sao cô biết anh sống ở chỗ này?

Vốn dĩ Tống Từ An không muốn để ý nhưng khi nhìn thấy gương mặt quen thuộc đó, anh vẫn không nhịn được mà mở cửa, cửa vừa mở là anh đã hơi hối hận rồi.

Rất dễ nhận thấy, anh đã bị cô gái trẻ này đeo bám, mà anh còn mở cửa cho cô, như vậy không phải sẽ càng khiến cô được nước làm tới hơn sao?

Tống Từ An hơi phiền não nhưng bây giờ cửa đã mở ra rồi.

Kẽo kẹt một tiếng.

Ngu Phán Phán đối diện tầm mắt với anh.

Tống Từ An thở dài một tiếng bất đắc dĩ, giọng nói của anh hơi vô lực: “Cô gái, tôi thật sự không phải người quen của cô đâu.”

Sao lại bị cô đeo bám chứ?

Anh cảm thấy chắc là vì mình quá lương thiện chăng.

“Anh có.” Ngu Phán Phán cũng không biết tại sao cho đến tận bây giờ anh vẫn không tin lời cô nói.

Tống Từ An và cô đối diện một lúc cuối cùng vẫn bại trận, anh mở cửa ra cho cô đi vào.

“Cô nói tôi là anh năm của cô vậy cô có bằng chứng gì không?” Tống Từ An đi thẳng vào vấn đề.

Nếu đầu óc của cô gái trẻ này không có vấn đề, đương nhiên, anh cũng không mất trí nhớ, vậy chắc chắn trong này đã có sự hiểu làm nào đó rồi.

Chỉ cần giải quyết hiểu lầm này thì cô gái trẻ chắc hẳn sẽ không còn đeo bám anh nữa?

Không biết tại sao, vừa nghĩ đến chuyện cô gái trẻ này sẽ không đeo bám mình nữa, trong lòng lại cảm thấy hơi mất mác.

Tống Từ An chê trách mình một phen trong lòng, độc thân lâu quá rồi, không phải nhìn thấy một cô gái trẻ miệng còn hôi sữa mà nổi lên ý định đấy chứ?

Anh liếc mắt nhìn cái đầu trọc của đối phương, bất giác rùng mình một cái.

Không thể nào, khẩu vị của anh sẽ không kỳ quái như vậy đâu?

Chẳng trách trước đây…

Dừng, trí tưởng tượng bay xa rồi.

“Bằng chứng?” Từ này đã vượt ra khỏi từ điển của Ngu Phán Phán rồi.

Tống Từ An có lòng tốt giải thích với cô: “Chính là cô chứng minh tôi là anh trai của cô, cô là em gái của tôi như thế nào ấy.”

Ngay sau đó, anh… thấy quỷ thật.

Chỉ thấy một sợi dây màu đỏ trên người anh nối liền với Ngu Phán Phán ở phía đối diện.

Tống Từ An nuốt nước miếng, có hơi không xác định được người trước mặt này rốt cuộc là người hay quỷ.

Ngu Phán Phán thấy anh nhìn rõ rồi mới thu lại, ánh đèn trong phòng lại sáng lên.

Cuối cùng cũng không biết Tống Từ An có tin hay không, dù sao anh cũng giữ cô ở lại một đêm.

Cơm tối đặt bên ngoài.

Sáng ngày hôm sau, bọn họ lại trở về bệnh viện hôm qua đã đến.

Có điều, lần này là tới làm xét nghiệm DNA.

Ngu Phán Phán không biết tại sao mình đã cho Tống Từ An nhìn thấy tơ huyết thống rồi mà anh vẫn dẫn mình tới đây.

Lẽ nào anh bị bệnh sao?

Nhờ phúc của Tiểu Hổ mà Ngu Phán Phán mới biết được bệnh viện là nơi khám bệnh, hôm qua anh năm nghi ngờ cô bị bệnh nên dẫn cô tới chỗ này.

Nhưng hôm qua bác sĩ nói cô không bị bệnh, hôm nay anh năm lại tới vì vậy chắc là anh năm bị bệnh rồi.

Nghĩ đến đây, Ngu Phán Phán nhíu mày nhìn về phía Tống Từ An, trên gương mặt anh ngoại trừ hơi thiếu khí sắc ra thì cũng không nhìn ra được thứ gì khác.

Lẽ nào có bệnh ẩn mà cô không biết sao?

“Cái đó, Phán Phán…” Anh vốn định kêu cô nhổ một sợi tóc nhưng khi đối diện với đôi mắt vô tội đó của cô, anh chợt dừng lại.

Cô gái trẻ này trọc đầu, lấy đâu ra tóc chứ.

Cuối cùng chỉ có thể lấy máu làm xét nghiệm.

Đối với chuyện lấy máu này, cô gái trẻ lại rất cảnh giác.

Với người tu đạo, máu không thể tùy tiện cho người khác được.

Vẫn là Tống Từ An cực lực giải thích máu này sẽ không rút quá nhiều, cũng sẽ không dùng để làm việc xấu thì cô mới đồng ý.

Giám định DNA cần năm đến bảy ngày làm việc mới có thể cho ra kết quả.

Vậy vấn đề cũng tới rồi đây, bây giờ Ngu Phán Phán không có một xu dính túi, cũng không có chỗ nào để ở, mấy hôm nay cô nên đi đâu?

Tống Từ An đưa ra nghi vấn này, tuy rằng đầu óc của Ngu Phán Phán có vẻ không được hữu dụng cho lắm, nhưng trải qua rất nhiều lần hỏi han, anh vẫn tìm hiểu được một ít tình hình.

Cho nên cũng biết bây giờ cô không có một xu dính túi.

Nhìn cơ thể gầy gò nhỏ bé đó của cô, Tống Từ An lại thở dài một tiếng, không biết tại sao đột nhiên anh có một loại cảm giác như cha già.

Lo quá đi mất.

Cuối cùng, Ngu Phán Phán ngỏ ý muốn ở nhà anh, cô sẽ trả tiền trọ.

Tống Từ An chỉ có thể đồng ý, về phần tiền trọ mà cô nói, anh cũng không để trong lòng.

Trong mấy ngày như vậy, cô có thể đi đâu kiếm được tiền?

Đợi đến ngày hôm sau, anh đã được biết Ngu Phán Phán dự định kiếm tiền kiểu gì rồi.

Công viên Thanh Sơn.

Vẫn là địa điểm quen thuộc, vẫn là cảnh sắc quen thuộc.

Tống Từ An dọn sạp hàng của mình ở bên cạnh xong xuôi mới nhìn về phía Ngu Phán Phán ở bên cạnh.

Vừa nhìn một cái đã suýt chút nữa kinh ngạc rớt cằm.

Chỉ thấy một cô gái trẻ đầu trọc ngồi nghiêm chỉnh trên chiếc ghế nhỏ, mà chiếc ghế đó rõ ràng hơi giống cái ghế của mình.

Dưới đất lại trải một tờ giấy, bên trên viết mấy con chữ to.

Bày sạp xem bói.

Một quẻ hai trăm đồng.

“!”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc