Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thiếu Nữ Huyền Học Xuống Núi Tìm Bảy Anh Trai Chương 7: Anh Ấy Là Một

Cài Đặt

Chương 7: Anh Ấy Là Một

Biết được chuyện này, anh lại liên tưởng đến Tống Từ An, sắc mặt lại trở nên nghiêm túc.

Anh ta cũng biết bây giờ có không ít người bị hãm hại lừa gạt, tuy rằng cô gái trước mặt này thoạt nhìn không giống kiểu người đó nhưng sự việc cũng không thể khẳng định nhanh quá được, tất cả đều có khả năng.

Nói không chừng tất cả mọi thứ hiện có của cô đều là cô ngụy tạo ra cả.

Nghĩ đến đây, anh ta lại mở miệng hỏi: “Cô không ngoan ngoãn ở đạo quan mà xuống núi làm gì vậy?” Hơn nữa còn xuyên qua một tỉnh nữa, đồng chí cảnh sát càng ngày càng cảm thấy cô có khả năng là tội phạm lừa đảo.

Từ tướng mặt của anh ta, cô biết được anh ta không hề tin mình nhưng trong đáy mắt của anh ta lại lộ ra vẻ cảnh giác, cô cũng không hiểu được tại sao lại như vậy.

“Tìm người thân.” Ngu Phán Phán đáp.

“Anh ta?” Đồng chí cảnh sát chỉ vào người đang bám vào khung cửa nghe trộm.

Tống Từ An cũng không ngờ mình lại bị bắt quả tang ngay tại trận, vẻ mặt hơi bối rối.

Ngu Phán Phán liếc mắt nhìn anh sau đó gật đầu đáp: “Anh ấy là một.”

Tống Từ An trừng to mắt: Không phải chứ, cô thật sự không phải đang chửi tôi đấy chứ?

Hai đồng chí cảnh sát có mặt tại hiện trường: “…”

Không biết tại sao, rõ ràng là hỏi đáp nhưng bọn họ lại cảm thấy rất mệt mỏi.

Không phải cô gái trước mặt này đã động tay động chân gì đó rồi đấy chứ?

Trong đầu đồng chí cảnh sát hiện ra suy nghĩ này sau đó lập tức bị anh ta hất mạnh đi.

Anh ta thì thầm trong lòng, không được mê tín phong kiến! Không được mê tín phong kiến! Không được mê tín phong kiến!

Anh ta lại nói với vẻ nghiêm túc: “Ngu Phán Phán! Mời cô phối hợp với chúng tôi điều tra!”

Ngu Phán Phán nghiêng đầu, cô cảm thấy mình đã rất phối hợp rồi đấy chứ, tại sao chú cảnh sát lại tức giận như vậy?

Đồng chí cảnh sát đối diện với đôi mắt to đầy vô tội của cô, trong lòng lại bại trận.

Vốn còn định tìm người nhà cho cô nhưng cuối cùng phát hiện ra mấy hôm trước, lão đạo sĩ nhận nuôi cô đã qua đời, cảnh sát thật sự hơi cạn lời.

Lại qua một tiếng nữa, trong bệnh viện, Tống Từ An cảm thấy thời gian dường như bị kéo dài ra, mỗi một giây đều tràn ngập sự mong chờ và lo lắng đối với kết quả chưa biết.

Có trời mới biết tại sao anh phải tốn nửa tháng “tiền lương” của mình để đi làm kiểm tra não bộ cho cô gái trước mặt kia.

Thậm chí anh còn nghi ngờ mình bị tên đầu trọc này lây bệnh về não.

Có điều, đằng nào cũng làm rồi, chỉ có thể đợi thôi.

“Đây là CT đầu của Ngu Phán Phán.” Giọng của chị y tá phá vỡ sự im lặng trong hành lang, cô ta đưa bản báo cáo chứa thông tin quan trọng đó vào tay bác sĩ.

Ánh mắt của Tống Từ An nhìn theo động tác của cô ta, xoay về hướng bác sĩ.

Bác sĩ cầm lấy báo cáo, ánh mắt của ông ta lập tức trở nên chuyên tâm và sâu xa.

Câu nói này giống như gió xuân thổi qua lập tức xua đi không khí âm u trong lòng đám người xung quanh.

Trên gương mặt của chị y tá cũng hiện nụ cười như trút được gánh nặng, trong ánh mắt của cô ta còn lóe lên tia sáng hân hoan.

“Tốt quá rồi, đây đúng là một tin tốt.” Chị y tá kích động nói. Giọng nói của cô ta tràn ngập niềm vui và sự sung sướng, cứ như thể tin tức này đã mang tới hy vọng và sức mạnh vô tận cho cô ta vậy.

Ở bệnh viện, cô ta đã từng thấy quá nhiều sinh ly tử biệt, vừa rồi trông thấy cô gái trẻ kia, cô ta còn cảm thấy đáng thương, cộng thêm Tống Từ An đi bên cạnh, tuy rằng ăn vận bình thường nhưng không có cách nào che giấu được dáng vẻ đẹp trai đó của anh, cho nên cô ta mới chạy thêm một chuyến này.

Biết được chỉ là sợ bóng sợ gió, cô ta nhìn về phía Tống Từ An và nói: “Em gái anh không sao, không cần lo đâu.”

Về phần tại sao anh ta lại cảm thấy bọn họ là anh em là vì cô ta đã nghe thấy Ngu Phán Phán gọi anh là anh năm.

Tống Từ An: “…”

Nhìn bộ dạng của bác sĩ và y tá, nếu như anh nghi ngờ bản báo cáo này có vấn đề chắc sẽ bị đuổi ra ngoài mất?

Cuối cùng, anh chỉ có thể lủi thủi dẫn Ngu Phán Phán đi ra ngoài.

Tiền đã tiêu rồi nhưng hình như không có tác dụng gì cả.

Rột rột!

Không biết là bụng của ai kêu nữa.

Tống Từ An hít một hơi thật sâu: “Đi thôi, đi ăn cơm.”

Anh dẫn Ngu Phán Phán đi đến một quán mì ở gần đó, gọi một bát mì thịt cho cô, còn mình chỉ gọi mì chay.

Ngu Phán Phán nhìn nhưng cũng không nói gì cả, đương nhiên cô không hiểu mấy nhân tình thế thái này mà chỉ nghĩ Tống Từ An không thích ăn thịt cho nên mới không gọi.

Mì được bưng lên, cô chậm rãi ăn mì, thẳng cho đến khi mì sắp nguội mới tăng tốc độ ăn lên.

Một bát mì thịt vào bụng chỉ cảm thấy bụng ấm áp, cực kỳ thoải mái.

Tống Từ An cũng húp nốt một hớp canh cuối cùng, anh rút giấy ăn bên cạnh lau miệng mình.

Nhìn Ngu Phán Phán ngồi đối diện, anh mở miệng nói: “Tuy tôi không biết tại sao cô lại đi theo tôi nhưng cô cũng nhìn thấy rồi đấy, tôi không có tiền cho nên lát nữa cô nên đi đâu thì đi đi.”

Nói xong, anh lại bổ sung: “Đừng đi theo tôi.”

Dứt lời, Tống Từ An trả tiền rồi bước nhanh đi.

Ngu Phán Phán nhìn ra được anh không muốn mình đi theo nên cũng không theo thật.

Bước ra khỏi quán mì, mặt trời bên ngoài treo tít trên bầu trời cao cao, rất nắng.

Có điều, Ngu Phán Phán cũng không để ý cho lắm, cô bói phương vị rồi lại bắt đầu bước đi.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc