Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Tống Từ An kinh hãi rớt cằm, lúc ở nhà, Ngu Phán Phán tìm anh hỏi xin giấy và bút, khi ấy anh cũng không biết cô định làm gì.
Nhưng giờ đã rõ rồi.
Cô muốn hãm hại lừa đảo người ta!
Đúng là chuyện mà một người đầu óc không tốt có thể làm ra được.
Có điều, hai trăm!
Cô cũng dám mở miệng quá ha, anh vẽ tranh cho người ta một bức cùng lắm cũng chỉ ba mươi đồng, càng đừng nói còn có bức mười đồng.
Anh muốn nhắc nhở Ngu Phán Phán rằng cô như vậy sẽ bị người đánh đó.
Tống Từ An há miệng định nói gì đó nhưng còn chưa đợi anh kịp mở miệng thì đã có một người đi tới.
Người ta tìm anh vẽ tranh, anh chỉ đành thôi.
Dù sao cô như vậy cũng sẽ không có người nào tìm cô xem bói đâu.
Tống Từ An khẳng định vì thế anh bắt đầu chuyên tâm vẽ tranh.
Quả thật, người bình thường thật sự sẽ không tìm Ngu Phán Phán, có điều, Tống Từ An đã quên mất trên đời này không chỉ có người bình thường.
Bọn họ tới từ lúc năm giờ sáng, trời vừa mới sáng, bây giờ cũng chỉ mới hơn sáu giờ, chính là thời cơ tốt để các ông các bà thức dậy tập thể dục, còn có vài người đi chợ nữa.
Người tới công viên càng ngày càng đông, dần dần, trước sạp hàng của bọn họ đã có không ít người.
Phần lớn người đều tới xem Tống Từ An vẽ tranh.
Tống Từ An không chỉ vẽ đẹp mà vẻ ngoài còn tuấn tú, cho nên cho dù không vẽ thì vẫn có không ít người tới vây xem anh.
Còn có một vài người dừng chân nhìn Ngu Phán Phán, cái đầu trọc ấy quá bắt mắt, hơn nữa, tờ giấy trước mặt cô cũng vô cùng thu hút ánh mắt người nhìn.
Không ít người sáp tới vì tò mò, sau khi nhìn thấy chữ viết trên giấy lại không khỏi tặc lưỡi.
Lừa đảo thời nay đều to gan như vậy sao? Giữa thanh thiên bạch nhật còn định lừa đảo?
Sau khi tầm nhìn dịch lên trông thấy Ngu Phán Phán, bọn họ lại dừng lại, sao còn là một cô gái trẻ vậy? Lại còn là một cô gái trẻ đầu trọc nữa chứ, thoạt nhìn còn rất xinh.
Lại nhìn cách ăn mặc của cô và con cá gỗ được bày ở trước mặt, cho nên cô gái trẻ này là một hòa thượng?
Nhưng sao hòa thượng còn đi bày sạp xem bói vậy? Không phải đạo sĩ với làm việc này thôi sao?
Trong đám đông có người tò mò vì thế bèn hỏi: “Cô gái, cô là hòa thượng sao?”
Có người tò mò, có người xem náo nhiệt, bất tri bất giác chỗ này đã có một đám đông tập trung.
Người tới sau nhìn thấy chỗ này đông đúc cũng đi qua xem náo nhiệt, chen vào bên trong.
Người tới rất đông nhưng không có một người nào đi lên xem bói cả.
Bọn họ biết bói toán, một đầu khác của công viên cũng có một ông lão bày sạp xem bói, có điều người ta chỉ lấy một quẻ năm mươi đồng thôi, trong khi cô gái trẻ này vừa mở miệng đã đòi hai trăm, đây không phải là không biết hành nghề hay sao?
Ngu Phán Phán thật sự không rõ cho lắm, cái giá mà cô đặt ra dựa theo giá thu tiền khi ra ngoài làm pháp sự của sư phụ cô.
Trong đám đông có không ít người chỉ trỏ Ngu Phán Phán, thậm chí còn có người đi lên khuyên cô, kêu cô về trường đi học, tuổi còn nhỏ đừng có ra ngoài lừa đảo hại người.
Ngu Phán Phán nghe hết mấy câu này nhưng cô không buồn để ý, không chỉ không để ý mà còn gõ con cá gỗ ngay trước mặt bọn họ.
Cốc cốc cốc…
Những tiếng vang giòn và ảo diệu truyền ra, không ít người chỉ cảm thấy tâm hồn mình như được tẩy rửa, có vài người trong lòng bức bối cũng dần nhẹ bẫng cùng với tiếng vang của cá gỗ, cả người đều tĩnh lại.
Đã không còn tâm lý nóng nảy như ban nãy nữa.
Ông anh xã hội vừa mới khuyên cô chỉ cảm thấy có một trận gió mát thổi qua, vốn còn đang tức tối vì cô gái trẻ này không chịu nghe lời khuyên, nhưng bây giờ trong lòng lại không còn suy nghĩ gì nữa, ngay cả cơn mệt mỏi khi phải làm việc suốt nhiều ngày cũng tan biến đi hết.
Vừa rồi anh ta định nói gì ấy nhỉ?
Bỏ đi, không quan trọng cho lắm.
Người đông rồi, tuy rằng Ngu Phán Phán vẫn chưa khai trương nhưng Tống Từ An ở bên cạnh cô lại liên tiếp nhận đơn, vẽ hết người này đến người khác.
Tuy rằng anh không biết tại sao hôm nay lại có nhiều người tới tìm mình vẽ tranh như vậy nhưng điều đó cũng không ảnh hưởng đến anh!
Lúc này, tâm trạng của anh vừa đau vừa vui.
Cùng với tiếng cá gỗ của Ngu Phán Phán vang lên, cơn đau đã không còn nữa.
Thời gian trôi dần, lúc này đã gần tám giờ sáng.
Ngu Phán Phán vẫn đang chậm rãi gõ con cá gỗ kia, số người trong đám đông không thấy giảm mà ngược lại còn có xu thế tăng lên.
Mặt khác, có vài người nghi ngờ chen vào trong lại không thể chen được ra ngoài.
Tiếng cá gỗ này thật dễ nghe.
Cô gái để đầu trọc kia trông thật mi thanh mục tú!
Cuộc sống thật tươi đẹp làm sao!
Phía bên cô thành thơi chậm rãi, còn Tống Từ An lại hừng hực khí thế.
Không lâu sau, có một người phụ nữ tóc tai rối tung chen từ trong đám đông ra, áo quần của bà ta hơi xốc xếch, trông khoảng hơn bốn mươi tuổi, sau khi bà ta chen vào trong ánh mắt vẫn luôn nhìn chằm chằm vào Ngu Phán Phán.
Vừa vặn đúng lúc Ngu Phán Phán mở mắt.
Những người khác trông thấy là người đàn bà điên này chạy tới bèn nháo nhào lùi lại một bước.
Trời ơi, sao vợ của nhà lão Trương kia lại chạy ra ngoài vậy?
“Con của bà mất tích rồi.”
Ngu Phán Phán vừa dứt lời, đám đông đã ồ lên.
Không ít người mở miệng chửi mắng Ngu Phán Phán ngay tại trận.
Bọn họ đã quen mặt bà vợ nhà lão Trương đến không thể quen hơn được nữa, ai mà chẳng biết con nhà bọn họ đã mất tích rồi chứ?
Bất cứ một người nào có chút tâm nhãn đều sẽ không nói chuyện này ra để kích thích bà ta.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)