Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Xem chừng anh đang bận việc, vậy cô không quấy rầy nữa.
Cứ như vậy, cô cũng không rời đi, người đang đợi kia vốn còn hơi do dự nhưng nhìn bộ dáng này của cô cũng không còn do dự nữa mà trực tiếp quay người rời đi.
Tống Từ An thấy khách hàng của mình đi mất, sắc mặt cũng sa sầm hẳn đi, cuối cùng anh cũng nhìn ra được rồi, tên đầu trọc trước mặt này tới để phá đám.
“Cô làm gì vậy? Cô không vẽ thì mời đi cho, đừng có ở đây làm ảnh hưởng đến việc làm ăn của tôi nữa.”
Ngu Phán Phán nhìn bộ dạng giận dữ của anh lại không để bụng một tí nào cả. Hai tay của cô ôm đầu gối, ngồi trên chiếc ghế đá phía trước sạp hàng, trong mắt lộ ra vẻ mê mang.
Cô không biết tại sao đột nhiên anh năm lại tức giận, lẽ nào là vì thiếu tiền sao?
Đúng rồi, vừa rồi cô đã nhìn ra được từ tướng mặt của anh em. Anh là một người không có tài vận gì cả nhưng lại cứ cứ tình học nghệ thuật. Sau khi tốt nghiệp đại học còn không tìm được công việc, chỉ đành ra công viên bày sạp, số tiền kiếm được hàng tháng vừa đủ ấm no, có điều, cũng chẳng dư dả được đồng nào.
“Anh năm, anh đừng giận, em không tới phá đám anh đâu.” Cô bình tĩnh nói, giọng nói trong trẻo giống như chuông bạc.
Tống Từ An nhìn dáng vẻ vô tội đó của cô, lửa giận trong lòng lại hiếm khi lắng xuống.
Anh hít một hơi thật sâu, thử khiến bản thân bình tĩnh lại.
Lúc này anh mới để ý đến cách xưng hô của Ngu Phán Phán đối với mình, đôi mày chợt hơi nhíu lại: “Cô nhận lầm người rồi, tôi không phải anh năm của cô.”
Bây giờ anh có hơi bất đắc dĩ về cô gái trẻ trước mặt này, rất rõ ràng đầu óc của đối phương không được bình thường.
Ngu Phán Phán nghe thế lại nhìn thật kỹ, sau đó nghiêm túc khẳng định: “Anh chính là anh năm của em mà, em không bói nhầm đâu. Anh chính là con của nhà họ Giang ở đế đô, lúc hai tuổi bị bắt cóc lên núi, năm năm trước anh tự chạy thoát ra ngoài.”
Tống Từ An thật sự tin đầu óc của cô không tốt, nhưng nghe xong phát ngôn của cô, anh lập tức thấy nhức nhức cái đầu, còn hơi dở khóc dở cười.
“Đầu tiên, tôi thật sự không phải anh năm của cô, nhà tôi chỉ có hai đứa con, ngoại trừ tôi ra thì còn em trai tôi nữa, tôi rất khẳng định nhà mình không có em gái.”
“Thứ nữa…” Anh nói đến đây lại dừng lại, sợ cô không lý giải được ý của từ thứ nữa nên lại đổi cách nói khác.
“Thứ hai, nhà tôi ở trong sơn thôn nhỏ rất xa xôi, chứ không phải nhà họ Giang ở đế đô mà cô nói.” Nói đùa, làm sao anh có thể có qua lại với người đế đô được chứ? Cô gái trẻ này cũng thật dám nghĩ.
“Thứ ba…” Bị bắt cóc?
“Tôi chính là đứa con được cha mẹ tôi sinh ra chứ không phải bị bắt cóc.” Tuy rằng nhà anh rất nghèo, cha mẹ anh cũng thích em trai hơn nhưng đây cũng không phải lý do để anh không nhận người nhà mình.
Về phần một điều cuối cùng mà cô nói, Tống Từ An bất đắc dĩ đỡ trán: “Còn cả năm năm trước nữa, tôi quả thật đã rời khỏi nhà nhưng đó là vì tôi đã lên đại học, cho nên mới phải ra ngoài, chứ không phải chạy trốn như cô bảo.”
Ngu Phán Phán yên lặng nghe anh nói xong, sau đó lắc đầu: “Không đúng không đúng, anh nói không đúng gì cả.”
Tống Tử An: “…”
Anh thật sự rất bất đắc dĩ, nhìn cô gái trẻ ở lỳ không chịu đi trước mặt này cũng biết hôm nay không có cách nào làm ăn được nữa, trông bộ dáng của đối phương nói không chừng vừa mới trốn từ bệnh viện ra.
Hai mươi phút sau.
Cục cảnh sát phân khu Sơn Đông, thành phố Thanh Lâm.
“Có chuyện gì?” Đồng chí cảnh sát tiếp đón bọn họ bắt đầu hỏi.
Tống Từ An kể lại hai năm rõ mười quá trình sự việc, cuối cùng khẩn cầu đồng chí cảnh sát tìm người nhà giúp cô gái trẻ kia.
“Cô gái trẻ, nhà cô ở đâu?” Đồng chí cảnh sát ngồi xuống đối diện với Ngu Phán Phán, hỏi cô với vẻ mặt ôn hòa.
Bên cạnh anh ta còn có một cảnh sát nữ khác đang làm ghi chép.
Mà Tống Từ An lại đang bám vào cửa chính nghe trộm.
“Thanh Nguyên Quan, núi Ngô Đồng.”
Viên cảnh sát hỏi chuyện và nữ cảnh sát làm ghi chép đưa mắt nhìn nhau, không xác định được cô gái trước mặt này đang nói thật hay nói dối nữa, dù sao thì ban nãy Tống Từ An cũng đã nói đầu óc của cô không được tốt cho lắm, khiến cho anh ta cũng có một loại ảo giác như vậy.
Đồng chí cảnh sát lại hỏi: “Vậy cô có căn cước công dân không?”
Ngu Phán Phán nghe thế bèn mở túi xách đằng sau của mình ra.
Vừa mở ra, viên cảnh sát đối diện lập tức nhảy bắn lên, nhìn cô với vẻ mặt kinh hoàng.
Ngu Phán Phán dường như không phát hiện ra mà vẫn tiếp tục lục tìm căn cước công dân của mình.
Cuối cùng cũng phát hiện ra nó ở trong góc túi, cô lấy nó ra đưa cho đối phương.
Viên cảnh sát kiểm tra kỹ càng, sau đó lại nhìn cô đầy nghi ngờ, mười chín tuổi?
Sao trông cứ như trẻ vị thành niên vậy?
Anh ta lại dùng máy tính tìm kiếm, phát hiện ra thông tin không có sai sót.
Cô gái này nói đều là sự thật cả.
Đồng chí cảnh sát hơi hoảng hốt cho nên cô gái trước mặt này không phải người bệnh tâm thần, cũng không phải một hòa thượng mà là một tiểu đạo sĩ?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)








-494595.png&w=640&q=75)






