Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Ngu Phán Phán không nói gì mà bói một quẻ, sau đó mới đi theo trưởng thôn đến nhà ông ta.
Ngu Phán Phán cũng là đứa trẻ được ông ta nhìn đến lớn.
Suốt nhiều năm nay cô và sư phụ mình nương tựa vào nhau, nhưng bây giờ lão đạo trưởng đã đi rồi…
Nghĩ đến đây, trong lòng ông ta càng ngày càng chua xót, có điều, chuyện đã đến nước này rồi, ông ta chỉ có thể giúp chăm sóc cô gái trẻ này mà thôi.
Ông ta sợ cô gái trẻ không biết đi tàu hỏa kiểu gì nên chỉ đành dạy cô.
Cuối cùng phát hiện ra cô còn không có cả điện thoại, trưởng thôn lại lấy chiếc điện thoại cũ ngày xưa của mình từ trong ngăn kéo ra, màn hình đã biến thành mạng nhện, bên trên còn phủ đầy bụi nữa chứ.
Trưởng thôn lập tức hơi bối rối.
Có điều, Ngu Phán Phán cũng không để ý mà nhận lấy, ngón tay ấn lung tung vài cái sau đó hài lòng cất đi.
Trưởng thôn ở bên cạnh nhìn hành động của cô mà trợn tròn mắt, há hốc mồm, đây còn là chiếc điện thoại lag điên cuồng đó của ông ta nữa sao?
Có điều, cũng may mà vẫn dùng được, ông ta lại phổ cập kiến thức về thế giới bên ngoài cho Ngu Phán Phán, còn dạy cô cách tự tìm kiếm thứ mà mình muốn biết.
Ngu Phán Phán cảm thấy rất có hứng thú về thứ này, ngón tay lại ấn lung tung.
Lần này trưởng thôn cũng sốt ruột: “Ấy ấy ấy, không phải chỗ đó…”
Nhưng ngay sau đó, một giao diện đã xuất hiện trước mặt, trưởng thôn lại ngạc nhiên.
Ông ta cũng không rõ, rõ ràng Ngu Phán Phán không gõ chữ nhưng tại sao lại xuất hiện nội dung.
Có điều, ông ta cũng không nghĩ nhiều mà chỉ nghĩ mình già cả hoa mắt thôi.
Ngu Phán Phán tỏ vẻ rất hài lòng về chiếc điện thoại mới này, cô đưa một lá bùa cho trưởng thôn.
Trưởng thôn nhận lấy.
Sáng ngày hôm sau, Ngu Phán Phán ra khỏi cửa.
Trưởng thôn tiễn cô đến nhà ga tàu hỏa, còn dặn dò cô mua vé rồi hẵng lên xe.
Ngu Phán Phán gật đầu đáp lời.
Trưởng thôn vẫn không yên tâm nhưng ông ta cũng chỉ có thể trơ mắt nhìn thiếu nữ với cái đầu trọc đeo một chiếc túi nhỏ đi vào trong nhà ga.
Trong lòng tràn đầy vẻ lo lắng.
Trước khi Ngu Phán Phán đi vào nhà ga đã bói vị trí của người thân nhà mình, nhưng ngay sau đó cô lập tức ngây người, sao không có một ai trùng chỗ vậy?
Cô hơi nhíu mày, không hiểu cho lắm, chỉ đành đi mua vé trước.
Nhưng mà…
Tiền của cô không đủ, trên người cô chỉ có một trăm năm mươi sáu đồng lẻ tám hào, đến đến đô lại cần hai trăm tám mươi bảy đồng, cô… không đủ tiền.
Cô yên tĩnh đứng ở chỗ đó nhìn chằm chằm vào nhân viên bán vé, người đằng sau vẫn luôn giục cô.
Cuối cùng, cô mở miệng hỏi: “Muốn xem bói không? Trừ vào tiền vé còn thiếu.”
Bầu không khí lập tức yên tĩnh…
Đây là lần đầu tiên nhân viên bán vé gặp phải kiểu người như vậy, trong lúc nhất thời cũng không biết phải làm thế nào mới phải, nhìn thấy đối phương còn trọc đầu, trong lòng cô ta sinh ra thương tiếc.
Cảm thấy người kia chắc chắn đã bệnh nặng một trận nên mới cạo hết tóc đi, chẳng trách mà đầu óc không tốt, lúc phản ứng lại, cô ta mở miệng nói: “Không cần đâu cô gái, nếu trên người cô không có đủ tiền thì tôi có thể ứng tạm giúp cô.” Ngụ ý chính là không cần xem bói nữa.
Có điều, lần này, Ngu Phán Phán lại từ chối.
Điều này khiến cho người đằng sau há mồm định nói cô là đồ lừa đảo lập tức sững sờ.
Không lâu sau, Ngu Phán Phán đã lấy được vé tàu hỏa vừa mới ra lò và đi đến cổng soát vé vào trạm.
Lúc kiểm tra an ninh, cô lại bị chặn tiếp.
Bởi vì trong túi của cô có một con cá gỗ và một bài vị.
Trải qua muôn vàn khó khăn cô mới ngồi được lên chuyến tàu hỏa tới Thanh Lâm.
Đúng vậy, không sai.
Chính là Thanh Lâm.
Tiền của cô không đủ tới đế đô cho nên muốn đi tìm ông anh trai cách mình gần nhất trước.
Tìm được rồi chắc hẳn anh có tiền.
Tàu hỏa đi đến Thanh Lâm, Ngu Phán Phán đi theo dòng người ra khỏi nhà ga.
Sau đó cô lại bói một quẻ rồi mới đi về một hướng.
Đi được khoảng mười lăm phút…
Không đúng, thêm mười lăm phút nữa…
Đến một công viên, Ngu Phán Phán không hề chần chừ mà đi vào.
Sau đó cô đứng trước một quầy hàng nhỏ, cũng không lên tiếng quấy rầy mà đợi người đằng trước đi rồi mới ngồi xuống.
Lúc này cô mới có thể nhìn thấy rõ tướng mặt của người trước mặt.
Tống Từ An thấy cô ngồi xuống, vừa liếc mắt cái đã trông thấy cái đầu trọc lóc kia của cô.
Dường như nghĩ đến gì đó, người này chợt thở dài: “Tranh chân dung, ba mươi đồng một bức.”
Nói xong, anh lại cầm bút vẽ của mình lên.
“Em không vẽ tranh.”
Tống Từ An dừng tay lại và nhìn về phía cô, phát hiện ra trước sạp hàng của mình chỉ có đúng một mình cô ngồi đó, cũng không sợ sẽ ảnh hưởng đến việc làm ăn của mình.
Nghe được câu này, anh cũng không tức giận mà đặt bút vẽ của mình xuống, lại một lần nữa nhìn về phía cô gái trẻ trước mặt kia, vừa nhìn đã thấy kinh ngạc.
Cô gái trẻ trước mắt có gương mặt tinh tế, thoạt nhìn chưa đến hai mươi tuổi mà đã...
Anh cho rằng cô chỉ muốn tìm mình nói chuyện nên cũng vui lòng nói chuyện với cô, dù sao một mình anh cũng nhàm chán.
“Anh năm, sao anh lại bị bắt cóc vậy?”
Tống Từ An đang định mở miệng thì bị lời nói của cô dọa sợ.
“!”
“Hả?”
“À, anh tự mình trốn thoát.” Ngu Phán Phán nhìn thật kỹ rồi lại bảo.
Ánh mắt nghi ngờ của Tống Từ An đã có được lời giải đáp, hóa ra đầu óc không tốt.
“Nếu cô không vẽ tranh vậy mời qua một bên cho.” Anh trông thấy có người đằng sau bèn lễ phép đuổi người.
“Em không vẽ.” Ngu Phán Phán lắc đầu nhưng mông vẫn không chịu dịch đi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




