Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thiếu Nữ Huyền Học Xuống Núi Tìm Bảy Anh Trai Chương 47: Chẳng Lẽ Cô Nhìn Thấy Ma Sao?

Cài Đặt

Chương 47: Chẳng Lẽ Cô Nhìn Thấy Ma Sao?

Chu Hiểu Vũ vừa nói, vừa muốn quỳ xuống.

Tống Từ An ở bên cạnh nhìn cô ấy căn bản không dám tiến lên đỡ cô ấy, đành phải yên lặng lùi về phía sau.

Khi bọn họ mới tới cục cảnh sát, anh ta không thấy được tiểu nam quỷ kia, còn tưởng Thiên Nhãn em gái anh mở cho anh đã mất đi hiệu lực, ai biết vừa tới lại thấy được.

Hơn nữa bây giờ anh còn có thể cảm nhận được cảnh tượng vừa rồi bị bắt ở chung một xe với tiểu nam quỷ, không khỏi có chút da đầu tê dại, cảm thấy một lần như vậy là đủ, anh không muốn thể nghiệm lần nữa.

Nhưng mà bây giờ nói trước mặt cảnh sát nhân dân như vậy, thật sự tốt sao?

“Hiểu Vũ…” Cũng may Chu Túc Thanh ở bên cạnh anh lanh tay lẹ mắt, đỡ lấy em gái mình, anh ta còn đang ở đây, sao có thể để mặc em gái mình truyền bá phong kiến mê tín như vậy?

Anh ta không biết cô gái đầu trọc này làm thế nào khiến em gái anh ta hiểu lầm là cô có thể nhìn thấy Đoàn Đoàn.

Nhưng mà anh ta dùng ngón chân để nghĩ cũng biết chuyện này là không có khả năng.

Người đã chết chính là đã chết, sao còn có thể bị nhìn thấy?

Chẳng lẽ cô nhìn thấy ma sao?

Chu Túc Thanh nhíu mày, nhà mình không có em gái ruột, cho nên từ nhỏ anh ta đã rất quan tâm em họ này, quan hệ của hai người vẫn luôn rất tốt.

Tuy sau khi em họ kết hôn không lui tới nhiều, nhưng mỗi lần bọn họ về nhà đều sẽ tụ tập, hai đứa nhỏ cũng rất thân với anh ta.

Đoàn Đoàn mất, sao anh ta có thể không đau lòng?

Nhưng mà người đã mất không thể sống lại được, người còn lại vẫn nên tiến về trước mới đúng.

Nhưng mà bởi vì coi cô ấy như em gái ruột, cho nên mới không để mặc cô tiếp tục sống trong quá khứ.

Hơn nữa sau khi Đoàn Đoàn chết, em họ cũng không biểu hiện ra dáng vẻ đau lòng gì, bọn họ còn tưởng cô ấy đã thoát khỏi quá khứ đau buồn, nhưng mà hôm nay vừa nhìn rất rõ ràng là kìm nén trong lòng.

Chuyện gì nghẹn ở trong lòng lâu đều sẽ sinh bệnh, anh ta không dám tưởng tượng trong khoảng thời gian này em họ anh ta sống thế nào.

Nghĩ đến đây, ánh mắt anh ta nhìn về phía Ngu Phán Phán có thêm phức tạp.

Anh ta không biết là nên cảm thấy may mắn cô gái nhỏ này kích thích cô, khiến cảm xúc của cô ấy phát tiết ra, tránh cho nghẹn hỏng trong lòng.

Hay là nên cáu giận cô ấy, vạch trần vết sẹo của cô ấy.

Chu Hiểu Vũ vốn muốn quỳ xuống lại bị người ta kéo lại, đương nhiên cũng không quỳ nổi nữa, cô ấy nhìn thoáng qua anh họ mình, cảm xúc căng thẳng nhiều ngày nay lại vỡ đê lần nữa.

“Đều tại em…”

“Nếu em nắm tay thằng bé cẩn thận, thằng bé sẽ không xảy ra chuyện ngoài ý muốn.”

Tiếng khóc của Chu Hiểu Vũ kèm theo khắc chế và nhẫn nhịn, càng có nhiều đau đớn.

“Đều tại em, đều tại em…”

Chu Túc Thanh ở bên cạnh đau lòng không thôi: “Sao chuyện này có thể trách em được? Đây là chuyện ngoài ý muốn, bất cứ người nào đều không muốn xảy ra.”

Làm cảnh sát anh ta từng thấy không ít bi kịch, đương nhiên không muốn nhìn thấy cảnh này, huống chi còn là người thân của mình, là người mình ôm từ bé đến khi lớn, còn luôn gọi anh ta là cậu.

Nghĩ đến bé trai kia, Chu Túc Thanh cũng rất đau khổ.

“Nếu em không buông tay thì tốt…”

Chu Hiểu Vũ ngồi xổm xuống, đôi tay che mặt, nước mắt không ngừng trào ra.

Mấy ngày nay cô ấy không có lúc nào không ngừng hối hận, cô ấy còn muốn dùng công việc làm tê mỏi bản thân.

Bởi vì cô ấy ly hôn với chồng cũ, người nhà chồng đều trách cô ấy không trông chừng đứa bé, mới để đứa bé bị đâm chết như vậy.

Bây giờ cô ấy nhắm mắt lại là nhìn thấy được vũng máu kia, thấy được Đoàn Đoàn nhắm mắt lại, cả người nằm trong vũng máu, cách cô ấy chỉ có hai mét, máu kia thậm chí còn bắn tung tóe lên mặt cô ấy.

Vào lúc đó, cô ấy chỉ cảm thấy trong đầu mình trống rỗng, ôm chặt đứa bé khác của mình theo bản năng, đôi tay che kín mắt Viên Viên trong lòng.

Cô ấy nhắm mắt lại, không dám lại nhìn nữa.

Biết xung quanh có người kêu to xảy ra tai nạn, nhanh báo cảnh sát, mau gọi 120, từ đầu tới cuối cô ấy không dám mở mắt ra.

Sau khi đến bệnh viện, Đoàn Đoàn bị phán định đã tử vong tại hiện trường.

Cô ấy không rơi lệ, người nhà chồng biết được tin vội tới bệnh viện, nhưng mà khi bọn họ đến bệnh viện cũng không nhìn Đoàn Đoàn trước tiên, mà chửi ầm lên với cô ấy.

“Đồ sao chổi nhà cô! Lưu gia chúng tôi đúng là xui xẻo tám đời mới cưới cô vào cửa.”

“Từ lúc cô đòi lễ hỏi tôi đã cảm thấy cô không phải là người tốt gì, bây giờ thì hay quá, còn đẩy con mình ra khiến thằng bé bị đâm chết, sao cô lại nhẫn tâm như vậy?”

“Sao người chết không phải là cô? Đồ tai họa này, cô còn sống làm gì?”

Người nhà chồng bà một câu tôi một câu, mỗi câu đều như xuyên tim cô ấy, nhưng cô ấy giống như cái xác không hồn, không có chút đáp lại.

Ngay cả người chồng từng chung chăn gối với cô ấy cũng vẻ mặt dữ tợn nhìn cô ấy, sau đó nói ly hôn.

Toàn bộ hành trình Chu Hiểu Vũ đều vẻ mặt không chút biểu cảm, cô ấy tận mắt nhìn thấy con trai mình bị đâm chết trước mặt mình, tận mắt thấy cậu bé hỏa táng.

Sau đó ly hôn với chồng mình, Viên Viên thuộc về cô ấy.

Bởi vì bọn họ cảm thấy Viên Viên không phải con cháu bọn họ, bọn họ không muốn phí công nuôi dưỡng con cho người khác.

Còn vì sao cảm thấy Viên Viên không phải con cháu nhà bọn họ, là vì khi Chu Hiểu Vũ được bác sĩ phán định mang thai hơn một tháng, khoảng thời gian đó chồng vừa vặn đi công tác ở bên ngoài, qua nửa tháng mới trở về.

Bọn họ cảm thấy cô ấy ngoại tình.

Nhưng mà bọn họ người nào cũng không biểu hiện ra ngoài, thậm chí còn chăm sóc cô ấy rất tốt, bảo cô ấy bình an sinh con.

Nhưng mà đứa bé vừa mới sinh ra, sắc mặt bọn họ đều để lộ ra hết.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc