Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Đồng nghiệp khác của anh ta đã đi điều tra, tin tưởng rất nhanh sẽ có kết quả, nhưng khiến anh ta không nghĩ tới chính là chỉ nửa ngày ngắn ngủi, bọn họ lại trở lại lần nữa, hơn nữa lần này là bị người ta lên án là kẻ tình nghi tới phối hợp điều tra.
Hiện giờ anh ta còn nhớ rõ khi bọn họ đến hiện trường, quần chúng vây xem từng người tốt bụng tranh nhau nói cho bọn họ.
Anh ta cũng không biết bọn họ bình dị gần gũi như vậy từ khi nào.
Bây giờ anh ta hồi tưởng lại nội dung anh ta nghe được, trong mắt tràn ngập một lời khó nói hết:
“Đồng chí cảnh sát, các anh tới rồi, hai người này là kẻ buôn người, các anh nhất định phải bắt bọn họ lại.”
Chu Túc Thanh xoa mày, cảm thấy đầu rất đau, anh ta là vận số năm nay không may mắn à, sao lại gặp phải hai người này?
“Nói cụ thể mọi chuyện đi, vì sao bọn họ lại nói hai người là đám buôn người?”
Nói hai người này là bọn buôn người anh ta không tin, đâu có người nào vừa mới báo cảnh sát, nói mình bị bọn buôn người lừa bán, sau lưng lại đi ra ngoài làm bọn buôn người?
Còn có bọn buôn người sẽ đoạt con trước mặt công chúng như thế ư?
Cho dù lúc ấy anh ta không ở hiện trường, cũng biết trích lời kinh điển của Ngu Phán Phán, cô bảo đứa bé kia tới đây.
Có bọn buôn người nhà ai không phải lén lút dỗ dành đứa bé ở trong đám người, sau đó lén mang đứa bé đi.
Đâu có người nào quang minh chính đại nói đứa bé tới đây, chị muốn bắt em, còn ở ngay trước mặt phụ huynh của người ta.
Nghĩ đến đây anh ta lén liếc mắt nhìn Ngu Phán Phán một cái, nhưng nếu nói là cô mà nói cũng không phải không có khả năng, đầu óc người này vừa nhìn là biết không được tốt lắm.
Chu Túc Thanh nghĩ thầm trong lòng, có nên khuyên nhủ cậu nhóc trước mặt, bảo cậu ta đưa cô gái nhỏ này tới bệnh viện tâm thần chữa trị hay không?
Nhân lúc còn trẻ, nói không chừng còn có thể chữa khỏi, lại chậm trễ tiếp chỉ sợ sẽ nguy hiểm tới bản thân cô cùng với người nhà.
Tống Từ An nghĩ rất tốt đẹp, nhưng Ngu Phán Phán không phối hợp.
“Không phải trò đùa.”
Tống Từ An đã hộc máu ở trong lòng: Giỏi lắm!
Có chuyện gì khiến người ta bế tắc hơn là gặp phải đồng đội heo?
Không có!
Chu Túc Thanh nghe thấy cô nói không phải trò đùa thì nhíu mày, vốn muốn nói hai câu thì để bọn họ rời đi, nhưng mà bây giờ anh ta để bọn họ rời đi, hay là không để bọn họ rời đi đây?
Đương nhiên là bây giờ không thể để bọn họ rời đi.
Anh ta hít sâu một hơi, lại thở ra ngoài mới cảm thấy trong lòng không còn buồn bực nữa:
“Nói nghe xem, sao lại như vậy?”
Lần này không đợi Tống Từ An mở miệng, Chu Hiểu Vũ ở bên cạnh mở miệng trước:
“Cô ấy nói cô ấy thấy được Đoàn Đoàn.”
Chu Túc Thanh nghe thấy thế, ánh mắt kinh ngạc nghi ngờ nhìn về phía Chu Hiểu Vũ cách đó không xa, không chắc chắn lời nói của cô ấy có phải thật hay không, hay là em họ nhà mình đã bị cô gái nhỏ đầu trọc kia đồng hóa?
Đúng vậy, Chu Hiểu Vũ là em họ anh ta, anh ta cũng là lần này ra ngoài làm nhiệm vụ mới phát hiện một đương sự khác là người thân của mình, cho nên đôi nam nữ kỳ lạ này là đám buôn người muốn trộm cháu ngoại anh ta sao?
Hơn nữa anh ta mới nghe thấy được gì?
Em họ anh ta nói cô thấy được Đoàn Đoàn sao?
Người khác không biết Đoàn Đoàn là ai, nhưng anh ta là cậu họ của Đoàn Đoàn, tuy không phải cậu ruột nhưng anh ta còn có thể không biết sao?
Nghe thấy câu này anh ta im lặng một lúc lâu, hôm nay mọi người xem náo nhiệt ở trung tâm thương mại chỉ cho rằng hai người trước mắt là đám buôn người, nhưng anh ta là người biết nội tình đương nhiên biết Đoàn Đoàn đã không còn nữa.
Nghĩ đến đây, ánh mắt Chu Túc Thanh nhìn về phía Ngu Phán Phán không chỉ là phức tạp.
Anh ta nhìn chằm chằm người trước mắt, trong đôi mắt tràn ngập tình cảm phức tạp, giống như có ngàn vạn lời muốn nói nhưng không biết nên bắt đầu từ đâu.
Anh ta hơi nhíu mày, là anh họ của Chu Hiểu Vũ, sao anh ta không nhìn ra được ý chờ mong trong mắt cô ấy?
Trong đôi mắt cô ấy để lộ ra tình cảm phức tạp, đã có khát vọng đối với lời nói của Ngu Phán Phán, còn mơ hồ nghi ngờ.
Cô ấy hơi khom người, dường như muốn càng tới gần đối phương, nhưng cuối cùng lại dừng lại.
Môi khẽ mở, muốn đáp lại nhưng do dự nuốt những lời sắp nói ra miệng xuống.
Tay cô ấy không tự giác được nắm chặt, biểu hiện ra giãy giụa trong lòng.
Cuối cùng cô ấy hít sâu một hơi, trong đôi mắt hiện lên kiên định, nhưng chút kiên định này nhanh chóng bị bất an thay thế.
Cô ấy nhíu chặt mày, giống như đang suy nghĩ gì đó, mà mâu thuẫn trong lòng khiến biểu cảm của cô ấy có vẻ hơi cứng đờ.
“Anh…” Một lúc lâu sau, giọng nói khô khốc của cô ấy cuối cùng cũng phát ra âm thanh mỏng manh đến mức gần như không nghe thấy.
Giống như cố nặn ra từ sâu bên trong đất đai khô nứt, kèm theo mấy phần khàn khàn và run rẩy.
Lúc này, thời gian giống như đều đọng lại.
Toàn bộ thế giới chỉ còn lại câu nói suy yếu kia của cô ấy, quanh quẩn ở trong không khí, nhưng không nhận được bất cứ đáp lại nào.
Khi Chu Hiểu Vũ đi theo tới cục cảnh sát đã nhờ người đưa Viên Viên trở về, cho nên trước mắt chỉ có bốn bọn họ.
Chu Túc Thanh hiểu ý của cô ấy, nhưng anh ta làm nhân viên chính phủ, sao có thể công khai tuyên dương phong kiến mê tín?
Chẳng qua khi anh ta thấy được ánh mắt tràn ngập chờ mong của Chu Hiểu Vũ, trong lòng không khỏi do dự.
Trải qua giãy giụa trong lòng, cuối cùng anh ta làm ra một quyết định vô cùng gian nan.
Không lâu sau, một hàng bốn người đi tới một quán cà phê rất yên tĩnh.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)