Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Trong thời gian ở cữ dài lâu mà cô đơn, Chu Hiểu Vũ vốn nên là mẹ vinh nhờ con, tận hưởng tất cả vui vẻ, nhưng giống như bị vứt bỏ ở góc thời gian.
Lưu gia, nơi vốn trở thành cảng tránh gió cho cô lại lấy trí tuệ gần như lãnh khốc, bện thành một cái lưới vô hình, yên lặng ngăn cách ba mẹ con.
Mẹ chồng “giả bệnh”, không chỉ cơ thể yếu đi, càng là tâm hồn và trách nhiệm cùng rút đi, bà ta mang đi không chỉ là lương thực trong nhà, càng mang đi quan tâm và ấm áp nên có, để lại căn nhà trống rỗng và lạnh lẽo vô tận.
Mà Lưu Chí Quân, bạn lữ từng thề hẹn vô số lần, sau khi đứa bé được sinh ra lại lựa chọn lấy công tác làm tên tuổi, vội vàng thoát khỏi phần trách nhiệm gánh nặng này.
Anh ta rời đi, không chỉ vắng họp trên cơ thể, càng là phản bội trên tình cảm, khiến Chu Hiểu Vũ sau khi đau đớn sinh nở không thể không đối mặt với cô độc và vực sâu bất lực.
Ngày xuất viện Chu Hiểu Vũ không có biện pháp, chỉ có thể gọi điện cho mẹ mình, bảo bọn họ tới đón cô ấy.
Dưới ánh trời chiều, Chu Hiểu Vũ gian nan mỗi tay ôm một đứa bé, cũng may không đợi bao lâu cha mẹ cô ấy tới.
“Đứa nhỏ này cơ thể con còn chưa khỏi hẳn, sao không ngoan ngoãn đợi ở phòng sinh, bây giờ thời tiết lạnh như thế còn ôm hai đứa nhỏ đợi ở đây lâu như vậy?”
Mẹ Chu vừa thấy cô ấy thì chạy chậm tới, một tay đón một đứa bé trong lòng cô ấy, nhìn gương mặt tái nhợt của con gái đau lòng nói.
Chu Hiểu Vũ nhìn thấy cha mẹ mình không khỏi đôi mắt đỏ lên, giống như tia nắng mặt trời vào đông xuyên qua khói mù, cho cô ấy chỗ dựa kiên cố nhất.
Trở lại Chu gia, cái ôm quen thuộc còn ấm áp đó khiến trong lòng Chu Hiểu Vũ cảm thấy an bình một lát.
“Cha, mẹ, trong khoảng thời gian này cảm ơn cha mẹ đã chăm sóc Hiểu Vũ và hai đứa nhỏ giúp con, cha mẹ vất vả quá, con mua ít đồ bổ cho cha mẹ, cho cha mẹ bồi bổ.” Lưu Chí Quân nói dễ nghe, cha mẹ Chu gia vốn còn có chút không vui sắc mặt cũng tốt hơn chút.
Rất lâu sau mẹ Chu mới thở dài, cuối cùng là đau lòng con gái nhà mình:
“Chí Quân à, mẹ biết con hiện giờ rất bận, không có quá nhiều thời gian chăm sóc gia đình, nhưng trước mắt Tiểu Vũ cần con chăm sóc, mẹ hy vọng con có thể quan tâm con bé, chăm sóc con bé nhiều hơn.”
Cho dù mẹ Chu nói gì, Lưu Chí Quân đều gật đầu đồng ý.
Chu Hiểu Vũ vốn còn cảm thấy trong lòng còn có chút khúc mắc, nhìn thái độ nhận sai của anh ta, tuy vẫn có chút để ý nhưng vẫn theo anh ta về nhà.
Dù sao con gái gả đi không thể luôn ở nhà mẹ đẻ, sẽ bị người ta nói linh tinh.
Cha mẹ cô ấy chỉ có mình cô ấy là con gái, cô ấy không muốn bọn họ vì cô ấy mà bị người ta châm chọc mỉa mai.
Mang theo cơn tức này, một mình cô ấy nuôi lớn hai đứa nhỏ.
Khi Đoàn Đoàn và Viên Viên ba tuổi, mẹ chồng cô ấy lại về, nói hoa mỹ là cơ thể khỏe hơn, trở về giúp đỡ chăm sóc cháu nội.
Nhưng mà bà ta nói giúp đỡ chăm sóc hai cháu nội nhưng thật sự giúp đỡ cái gì?
Ở bên ngoài đều lan truyền rất lợi hại, người bên ngoài đều biết bà cụ Lưu yêu hai cháu trai cưng cỡ nào, chỉ có Chu Hiểu Vũ là đương sự mới biết, bà cụ Lưu đều chưa từng ôm Đoàn Đoàn và Viên Viên.
Một mình Chu Hiểu Vũ chăm sóc hai đứa bé căn bản không có biện pháp đi làm, nhưng mà số tiền Lưu Chí Quân cho không đủ tiêu, cô ấy đành phải cố gắng tiết kiệm chi tiêu.
Ra cửa cũng dẫn theo hai đứa nhỏ cùng đi ra ngoài, ai biết lại xảy ra ngoài ý muốn?
Đến bây giờ Chu Túc Thanh đều không có biện pháp quên đi lúc anh ta nhìn thấy em họ, bởi vì thể xác và tinh thần mệt mỏi cùng với lao lực thời gian dài, cơ thể em họ anh ta đã suy sụp, thoạt nhìn không giống người hơn hai mươi.
Nói một câu không dễ nghe, cô ấy như vậy đứng ở bên cạnh thím anh ta, nói không chừng còn bị người ta nhận nhầm thành chị em.
Những lời này cũng không phải là khen thím anh ta trẻ tuổi, thím anh ta đã hơn bốn mươi tuổi, phù hợp với tuổi bọn họ.
Chuyện này thể hiện chỉ mấy năm ngắn ngủi, em họ anh ta đã biến thành dáng vẻ gì.
Nghe xong một đoạn chuyện xưa, Tống Từ An tổng kết ra mọi chuyện.
Đơn giản là lúc trước cô gái này trải qua một đoạn hôn nhân không tốt lắm, một đứa con của mình còn mất mạng trước mặt mình.
Tống Từ An gật đầu, có chút đồng tình nhìn cô ấy, nhưng mà đối diện với đôi mắt không có tròng mắt ở đối diện, anh lại đột nhiên rụt về.
!!!
Người này là người anh có thể đồng tình sao?
Nên là người khác tới đồng tình anh mới đúng?
Anh sờ cánh tay của mình, thường lén liếc mắt nhìn Chu Túc Thanh hoàn toàn không biết gì cả.
Anh chỉ nhìn tay anh ta thường xuyên xuyên qua cơ thể tiểu quỷ kia đã cảm thấy hoảng sợ, nếu cảnh sát Chu biết tay mình xuyên qua cơ thể cháu ngoại nhỏ của mình sẽ có cảm tưởng gì?
“Cô muốn gặp cậu bé không?” Ngu Phán Phán hỏi.
Chu Hiểu Vũ nghe thấy thế đôi mắt sáng lên: “Cầu xin đại sư giúp đỡ.”
Chu Túc Thanh: !!!
Tôi còn đang ở đây đấy nhé!
Tống Từ An: Không quan trọng.
“200.”
Đã nhận lời ủy thác thì phải làm hết sức mình.
“Cô gái nhỏ, cô…” Chu Túc Thanh còn chưa nói xong đã cảm thấy cơ thể mình hơi rét run, anh ta cúi đầu nhìn về phía tản ra không khí lạnh, đôi mắt suýt nữa bị dọa rơi ra.
Chuyện này chuyện này anh ta nhìn thấy gì thế?
Chuyện này khoa học sao?
Chu Hiểu Vũ mới đi tới trước mặt Ngu Phán Phán, quét mã QR đổi 200 tệ tiền mặt với Tống Từ An, mà Đoàn Đoàn vì sợ hãi Ngu Phán Phán cho nên không tiến về trước.
Tuy cậu bé sợ hãi, nhưng cậu bé cũng có thể nghe hiểu người lớn nói chuyện.
Biết chị gái đầu trọc kia có thể khiến mẹ nhìn thấy cậu bé, vì thế an tĩnh đứng yên tại chỗ, kiên nhẫn chờ đợi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




