Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thiếu Nữ Huyền Học Xuống Núi Tìm Bảy Anh Trai Chương 43: Ba Lần Đến Đồn Công An

Cài Đặt

Chương 43: Ba Lần Đến Đồn Công An

“Ôi trời ơi, cô gái kia làm gì cô ấy thế, sao cô ấy đột nhiên khóc?”

“Có lẽ là cô ấy đang tìm con của cô ấy, nhưng mà không phải con của cô ấy đang ở phía trước sao?” Trong đám người có người chen từ phía sau tới, có chút khó hiểu hỏi.

“Hình như không phải nói đứa bé trước mặt cô ấy, nghe ý của cô gái nhỏ kia, phía sau cô ấy còn có một đứa bé, hơn nữa từ miêu tả của cô gái kia có thể thấy, có lẽ là song sinh với đứa nhỏ này.”

Người vừa tới nghe thấy thế trợn to mắt, vươn tay vỗ đùi mình:

“Ai da, như vậy còn không phải là quấy rối sao? Bây giờ đám buôn người đều kiêu ngạo như thế à? Dám lừa gạt người ta trước mặt bao người như thế, còn không nhanh báo cảnh sát bắt cô ta lại.”

“Ai da, là cô gái nhỏ phía trước sao? Nhìn không giống kẻ lừa đảo mà, sao lại làm ra loại chuyện như thế?”

“Không thể trông mặt mà bắt hình dong, trên mặt kẻ lừa đảo sẽ không viết mấy chữ tôi là kẻ lừa đảo.”

“Chuyện này cũng đúng.”

“Nhưng mà sao cô gái kia lại khóc, chẳng lẽ thật sự tin lời kẻ lừa đảo nói?”

“Còn không phải sao? Cô ấy vừa nghe thấy câu nói của cô gái nhỏ kia thì khóc to, miệng còn không ngừng gọi một cái tên, có lẽ là tên đứa bé khác của cô ấy.”

“Em gái à em đừng khóc, nói không chừng đứa bé kia của em đang ở nhà đợi em ấy.” Có người tốt bụng không đành lòng nhìn dáng vẻ này của cô ấy, khuyên nhủ.

Vừa nói còn vừa hung dữ trừng Ngu Phán Phán, đều là chuyện tốt cô làm!

“Không phải, Đoàn Đoàn không ở nhà…” Chu Hiểu Vũ khóc đến nước mắt không ngừng được, có lẽ mấy ngày nay cô ấy ra vẻ kiên cường, nhưng mà lúc này cô ấy thật sự không chống đỡ được, cô ấy không thấy Đoàn Đoàn của mình, đành phải ôm Viên Viên trước mắt mình.

Viên Viên bị hành động của mẹ mình dọa sợ, cũng khóc to theo: “Hu hu hu hu hu, mẹ…”

Trong khoảng thời gian ngắn, ba mẹ con ôm lấy nhau khóc to.

Chẳng qua trong tầm mắt của người bình thường chỉ có thể thấy hai mẹ con ôm nhau khóc, căn bản không thấy được một bé trai gấp đến mức nhảy nhót linh tinh phía sau bọn họ.

Người vây xem vốn là người tốt bụng, nghe thấy cô ấy nói Đoàn Đoàn không ở nhà đột nhiên nghĩ tới gì đó, gương mặt trở nên hơi khó coi.

Đứa bé không ở nhà, còn có thể có nguyên nhân gì?

Có lẽ là bị lừa bán đi, nếu không cô gái trước mắt này nghe thấy tin một đứa bé khác đã không kích động như vậy.

Trong khoảng thời gian ngắn vậy mà mấy lời an ủi không biết nên nói ra thế nào, anh ta thở dài lại nhìn về phía Ngu Phán Phán, trừng mắt với cô, giọng nói không tốt lắm:

“Cô gái nhỏ này cô còn trẻ như vậy, làm gì không được? Sao lại đi lừa gạt người ta? Cô vừa nói cô nhìn thấy con của em gái này, có phải là cô biết chuyện gì hay không? Nhanh nói ra.”

Vì sao còn ngã?

Ngu Phán Phán chớp mắt, yên lặng rút tay về.

Cơ thể khôi phục quyền khống chế Tống Từ An cũng không nghĩ nhiều vì sao mình đột nhiên cử động được, anh đứng dậy phủi bụi trên người mình, sau đó xụ mặt nói với chú trước mặt:

“Chú này, sao chú lại nói như thế? Chúng tôi không quen biết cô ấy, sao chúng tôi biết được con nhà cô ấy ở đâu?”

Anh không thể nói bọn họ nhìn thấy chính là quỷ hồn của con cô ấy được đúng không?

Nếu anh nói như vậy, anh lại giải thích thế nào vì sao bọn họ có thể nhìn thấy mà người khác không thấy?

Hơn nữa bọn họ mới ra khỏi cục cảnh sát, anh không muốn gây chuyện sinh sự.

Nhưng mà anh lại xem nhẹ em gái nhà mình.

“Tôi nói, ở phía sau cô ấy.”

Tống Từ An vỗ trán mình: Tốt lắm!

“Phía sau cô ấy đâu có người nào?”

“Cô gái nhỏ này đúng là ở trước mặt nhiều người như thế, vậy mà còn dám nói dối!”

“Nhìn tuổi tác không lớn lắm vốn còn không muốn so đo với cô ta, không nghĩ tới cô ta ngu ngốc như vậy!”

Cuộc đối thoại của mọi người không làm ảnh hưởng đến Chu Hiểu Vũ, tuy giọng nói của Ngu Phán Phán rất nhỏ, nhưng cô ấy vẫn nghe ra được, cô nói Đoàn Đoàn ở phía sau cô ấy, không biết vì sao cô ấy lại tin.

Đúng lúc này, đồng chí cảnh sát cũng tới nơi.

“Đồng chí cảnh sát, cuối cùng các anh cũng tới, nơi này có đám buôn người!”

“Đồng chí cảnh sát, các anh nhanh bắt lấy cô ta, ngàn vạn lần đừng để cô ta chạy, còn có tên nhóc cao to bên cạnh cô ta nữa, cũng là đồng bọn của cô ta.”

Quần chúng vây xem thấy cảnh sát tới gần thì sôi nổi nhường đường ra, còn tốt bụng nói cho cảnh sát đã xảy ra chuyện gì, nhân tiện chỉ người cho bọn họ.

Tống Từ An: !!!

Liên quan gì tới anh chứ?

Khi Chu Túc Thanh dẫn đội đuổi tới, thì nghe thấy tầng hai có tiếng cãi cọ, anh ta không biết cụ thể đã xảy ra chuyện gì, chỉ cảm thấy trong lòng hoảng hốt, nhanh chóng chạy lên đây.

Kết quả khi được mọi người nhường đường, nâng mắt tầm mắt đối diện với người đối diện.

Lúc bốn mắt nhìn nhau, bầu không khí vô cùng an tĩnh.

Chu Túc Thanh: “…”

???

Tống Từ An: “…”

!!!

Chu Túc Thanh không nghĩ tới mình ra ngoài làm nhiệm vụ còn có thể gặp bọn họ.

Anh ta nhìn hai bọn họ với hàm ý sâu xa, giọng nói nghiêm túc nói: “Theo chúng tôi trở về phối hợp điều tra.”

Bọn họ tiến vào cục cảnh sát lần nữa...

Bọn họ mới rời khỏi cục cảnh sát buổi sáng, không nghĩ tới giữa trưa lại tiến vào cục cảnh sát.

Duyên phận, tuyệt không thể tả.

Hơn nữa không chỉ có hai bọn họ, Chu Hiểu Vũ cũng theo tới.

“Nói đi, lần này lại là chuyện gì?” Chu Túc Thanh hoàn toàn làm lơ Ngu Phán Phán cách đó không xa, đầu óc cô gái nhỏ này không quá bình thường, không hỏi cũng được.

Tống Từ An liên tục xua tay: “Hiểu lầm, đều là hiểu lầm thôi.”

Chỉ thiếu giơ tay lên thề.

Chu Túc Thanh: Lúc trước cậu cũng nói như vậy.

Anh ta hơi đau đầu: “Vì sao người báo cảnh sát nói các cậu là bọn buôn người?”

Phải biết rằng sáng hôm nay bọn họ mới tới báo cảnh sát, hơn nữa bản thân bọn họ chính là bị bọn buôn người lừa bán.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc