Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Đám buôn người đáng chết trộm anh thì thôi, sao còn trộm cả em gái anh đi nữa?
Đúng là một đám thiếu đạo đức!
Tống Từ An mắng chửi một trận trong lòng.
Ngu Phán Phán lắc đầu, tầm mắt lại chưa từng rời khỏi khu trò chơi.
Tống Từ An nhìn dáng vẻ ngoan ngoãn hiểu chuyện của cô, trong lòng càng thêm khó chịu, đứa bé còn không phải là muốn chơi một lát sao!
Anh lại nhìn về phía khu trò chơi, thực ra cũng có người lớn ở đây, nhưng mà đều là chơi cùng với bạn nhỏ, em gái không chơi có phải vì chỉ có mình cô nên không dám chơi hay không?
Tống Từ An nghĩ, cuối cùng làm ra quyết định gì đó, nghiến răng một cái sau đó nhắm mắt lại, bất chấp tất cả nói:
“Nếu em muốn chơi, anh trai có thể chơi cùng với em.”
Chỉ cần em gái có thể vui vẻ, đền bù thơ ấu của cô, anh chơi cùng có tính là gì?
Em gái không muốn chơi, lại không chịu rời đi là có ý gì?
“Có thứ gì đó.” Ngu Phán Phán nhìn anh năm vò đầu bứt tau, nhảy nhót loạn xạ rất giống con khỉ ở núi Nga Mi trước mặt mình, mở miệng nói.
Tống Từ An đang nghĩ xem nên dỗ em gái cưng của mình thế nào, kết quả nghe cô nói một câu như vậy.
Có thứ gì ư?
Thứ gì?
Anh kéo dài cổ nhìn về phía khu trò chơi, không buông tha bất cứ một góc nào, nhưng mà ngoại trừ người thì vẫn là người, đâu có thứ gì?
“Thứ gì thế?” Anh không nhìn thấy, vì thế hỏi theo bản năng.
“Linh thể.” Ánh mắt Ngu Phán Phán không rời khỏi người linh thể kia, tầm mắt vẫn luôn đi theo linh thể.
???
Linh thể?
Người chết ư?
Nơi này có thi thể à?
Trong lòng Tống Từ An hoảng hốt, kéo Ngu Phán Phán muốn đi lên lầu.
Nhưng mà anh kéo kiểu gì cũng không thể kéo nổi, lúc này Tống Từ An mới hoảng sợ phát hiện, một người cao 1m83 nặng 65 cân như anh, vậy mà không thể kéo nổi một người cao 1m6, nặng chỉ 45 cân!
Chuyện này có khoa học không?
Rất rõ ràng là chuyện này không khoa học.
Anh kéo hai cái, thậm chí còn bắn anh trở về, anh không tin tà lại kéo thêm lần nữa.
Nhưng mà Ngu Phán Phán không có chút dao động nào.
Anh cảm thấy ngạc nhiên không thôi, không nhịn được buột miệng thốt lên:
“Phán Phán, em tu luyện thần công gì sao? Sao sức lực mạnh như thế?”
Ngu Phán Phán nghe thấy thế quay đầu, nói: “Tu luyện chính là thuật pháp.”
Ngụ ý, sức lực mạnh không phải tu luyện, mà là trời sinh.
Tống Từ An lý giải, tu luyện thuật pháp, sức lực rất mạnh!
Ngay lập tức Ngu Phán Phán ở trong lòng Tống Từ An, lại cao thêm mấy phần!
Anh không kéo được, đành phải kiên nhẫn dỗ em gái mình, bảo cô chủ động rời đi.
Nhưng mà vì ở đây có nhiều người, anh sợ gây ra phiền phức không cần thiết, vì thế dán sát bên tai Ngu Phán Phán, nhỏ giọng nói bên tai cô:
“Phán Phán à, không phải là vừa rồi em nói nơi này có người chết sao? Chúng ta vẫn nên nhanh chóng rời đi, nhỡ đâu lát nữa xảy ra chuyện thì làm sao bây giờ?”
Ngu Phán Phán lùi về sau mấy bước, tay Tống Từ An vốn còn kéo cô, cô đột nhiên có hành động như thế khiến anh lảo đảo ngã, cũng may không có ai chú ý tới bọn họ.
Anh ngượng ngùng phủi bụi trên người mình, nâng mắt đối diện với tầm mắt của Ngu Phán Phán, lập tức á khẩu không trả lời được.
“Không phải người chết, là linh thể.”
Cuối cùng Tống Từ An dựa vào năng lực tự tưởng tượng của mình và miệng lưỡi ba tấc của mình, lý giải được.
Linh thể tương đương với linh hồn của con người, không đúng, phải nói là quỷ hồn.
Tống Từ An gật đầu ngay sau đó đôi mắt trợn to, nắm chặt lấy tay Ngu Phán Phán, cả người trốn phía sau cô, giọng nói hơi run rẩy:
“Em… Em… Em gái à, ý của em là nơi này… Có… Có có ma có phải không?”
Cả người anh tránh phía sau Ngu Phán Phán, đôi mắt còn thường nhìn về phía khu trò chơi, sợ thấy được quỷ hồn mà Ngu Phán Phán nói.
Đối với lời Ngu Phán Phán nói, anh không có chút nghi ngờ nào, chẳng qua chuyện này thực sự điên đảo tam quan của anh, trên thế giới này thật sự có quỷ hồn tồn tại sao?
Hơn nữa ban ngày ban mặt cũng có thể ra cửa!!!
Chuyện này khoa học sao?
Rõ ràng là chuyện này không khoa học, đây là huyền học!
Ngu Phán Phán như nhìn ra Tống Từ An sợ hãi, thản nhiên nói: “Đừng sợ.”
!!!
Tống Từ An hoàn toàn không được an ủi, tam quan của anh đã bị đánh nát, anh còn chưa nắn tam quan của anh về lần nữa, sao có thể không sợ?
Con người đều cảm thấy sợ hãi đối với sự vật không biết, huống chi còn là loại không nhìn thấy không sờ được.
Cả người Tống Từ An run rẩy không thôi, thoạt nhìn như bị Parkinson, mọi người đi ngang qua đều nhìn anh với vẻ khác thường, từng người như là nhìn thấy mãnh thú hồng thủy nào đó, cách anh rất xa sợ anh đột nhiên phát bệnh.
!!!
Các người sợ tôi làm gì?
Các người nên sợ ma mới đúng!
“Em… Em… Em gái à…” Giọng nói của Tống Từ An vì sợ hãi mà hơi run rẩy.
“Quỷ hồn mà em nói ở chỗ nào? Sao anh… Sao… Không nhìn… Không nhìn thấy được gì?”
Tống Từ An cũng mặc kệ ánh mắt khác thường của những người khác, nếu bọn họ biết khu trò chơi có một con quỷ đang lượn lờ khắp nơi, nói không chừng càng sợ hơn anh, sợ ma có gì mà mất mặt, không mất mặt!
Anh thầm an ủi mình trong lòng, sau đó có chút khóc không ra nước mắt, tuy không mất mặt nhưng rất đáng sợ!
“Ở ngay phía trước, chơi cùng với mấy đứa bé kia.” Ngu Phán Phán hiếm khi nói ra được câu dài, chuyện này là nhờ anh năm nhà mình vẫn luôn lải nhải.
Mỗi ngày ríu rít bên tai cô, cô có nhiều lần không nhịn được muốn ném bùa cấm nói với anh.
Nhưng cuối cùng cô không làm vậy, bởi vì trong tay cô không có nhiều bùa, sau khi cô xuống núi còn chưa đi mua đâu.
Bởi vì số lần dùng đến lá bùa không nhiều, cho nên cô không nghĩ tới vụ này.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)