Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thiếu Nữ Huyền Học Xuống Núi Tìm Bảy Anh Trai Chương 35: Có Lẽ Đủ Cho Em Gái Anh Tiêu Đúng Không?

Cài Đặt

Chương 35: Có Lẽ Đủ Cho Em Gái Anh Tiêu Đúng Không?

“Tống Từ An tốt nhất là cậu không phải, nếu không tôi đánh cậu răng rơi đầy đất!”

“Đợi một lát cậu vừa mới nói cái gì? Không phải là cậu chỉ có em trai thôi sao? Lấy đâu ra em gái? Không phải là em gái tình yêu của cậu đấy chứ? Ai da da, đã lâu không gặp, vậy mà lão Tống của chúng ta cây vạn tuế ra hoa.” Giọng nói của Chu Ngôn từ mới đầu không dám tin đến không chắc chắn cuối cùng là khiếp sợ.

Chu Ngôn ở cùng một ký túc xá với anh, nói xong câu đó còn không đợi anh nhắn lại, anh ta đã nhắn mấy tin vào trong nhóm.

[Nhóm F4.]

[Hoa Trạch Ngôn: Các anh em, mau ra đây! Vậy mà tên tặc tử Tống Từ An này có đối tượng!]

[Trần Định Khôn: Tiểu An có đối tượng ư? Chúc mừng.]

[1111: Chúc mừng.]

[Tống Từ An: ???]

[Tống Từ An: Cái quái gì thế.]

[Hoa Trạch Ngôn: Cậu đừng giả vờ nữa! Nhanh thành thật khai báo, có bạn gái từ khi nào?]

[Trần Định Khôn: Có phải Thẩm Kiều Kiều hay không?]

[Hoa Trạch Ngôn: Không phải chứ?]

Tống Từ An vốn dĩ muốn khoe khoang lập tức không còn, tên đáng đâm ngàn nhát Chu Ngôn này!

Múa sư kết thúc, Tống Từ An dẫn theo Ngu Phán Phán vẻ mặt ngoan ngoãn đến một tiệm mì, sau khi ăn xong bọn họ lại tới trung tâm thương mại vừa rồi.

Tống Từ An nhìn dáng vẻ vừa rồi của Ngu Phán Phán nghĩ chỉ sợ cô chưa từng đi dạo trung tâm thương mại.

Lập tức quyết định dẫn theo em gái mình dạo trung tâm thương mại một lần.

Lần này anh có cảm giác như Tán Tài Đồng Tử*, cũng may khoảng thời gian trước anh không chuyển tiền cho người Tống gia, cộng thêm mấy ngày nay kiếm được tiền, có lẽ đủ cho em gái anh tiêu đúng không?

*: 散财童子: Tán tài đồng tử (Đồng tử – 童子 – Những trẻ em từ khi còn là thai nhi trong bụng mẹ đến đủ mười hai tuổi, vì nguyên nhân nào đó phải vong mạng đều được gọi chung là đồng tử. Tán tài – 散财 – Tài sản có thể bị phân tán, tiền tài bị hao hụt, không giữ được của cải.

Tống Từ An nghĩ như vậy, nhưng mà ý tưởng này biến mất sau khi bước vào một cửa hàng, đôi mắt của anh trợn to, như sắp lồi ra khi thấy giá tiền trên mác quần áo.

???

Đôi mắt của anh không bị mù đấy chứ?

Bạn nói cho tôi biết phía sau là mấy số không?

Mấy số không đây?

“Ánh mắt của vị tiên sinh này thật tốt, bộ đồ này là sản phẩm mới của cửa hàng chúng tôi, vừa mới đưa ra thị trường chưa lâu. Làn da của cô gái này rất trắng, rất thích hợp với bộ đồ này.” Nhân viên cửa hàng thấy bọn họ tiến vào thì nhiệt tình tiếp đón, làm nhân viên tiêu thụ, đương nhiên rất biết nhìn mặt đoán ý, cô ấy thấy đôi mắt của Tống Từ An vẫn luôn nhìn quần áo vội vàng tiến lên giới thiệu.

Nhưng mà đôi mắt cô ấy vẫn luôn cố ý vô tình nhìn đầu Ngu Phán Phán, dù sao đây là lần đầu tiên cô ấy gặp cô gái đầu trọc.

Có cô gái nào không phải trẻ tuổi thích đẹp, cho dù không thích tóc dài bay bay, nhưng cũng thích tóc ngắn ngang vai, đây là lần đầu tiên cô ấy gặp cô gái đầu trọc.

Tuy cảm thấy có chút hiếm lạ, nhưng mà cô ấy làm nhân viên phục vụ thật sự không biểu hiện khác thường.

Nhân viên cửa hàng quần áo lấy bộ đồ kia ra, lúc này Tống Từ An mới càng thấy rõ được mác trên quần áo, phía sau 295 có ba số không.

Một bộ quần áo, mà đắt như vậy ư?

Không phải trung tâm thương mại này đều có giá như vậy đấy chứ?

Bộ quần áo gần 30 vạn vậy mà trực tiếp bày ở trung tâm thương mại?

Tống Từ An có chút không dám tin tưởng, sau đó chưa từ bỏ ý định tiếp tục xem mác khác.

Quả nhiên, mỗi một món đồ đều có giá mười mấy vạn.

Trong tay Tống Từ An chỉ có 8436 tệ vừa rồi còn cảm thấy mình có thể mua mua mua cho em gái, bây giờ xem ra cuối cùng là mình không xứng.

Nhân viên cửa hàng quần áo vừa thấy vẻ mặt anh, cũng biết bọn họ không mua nổi, nhưng mà thái độ của cô ấy vẫn không có bất cứ thay đổi gì, vẫn nhiệt tình giới thiệu cho bọn họ:

“Giá cả quần áo bên này tương đối cao, trên lầu có giá tương đối bình dân, hai người có thể lên đó xem.”

Tống Từ An gật đầu, sau đó dẫn theo em gái mình ngựa không ngừng vó rời đi, buồn cười, một bộ quần áo ở đây bán anh đi đều không mua nổi!

Anh sợ mình đi chậm một bước, không cẩn thận chạm vào làm bẩn quần áo, người ta sẽ trực tiếp đánh anh, làm sao bây giờ?

Quần áo mười mấy vạn, anh phải vẽ bao nhiêu bức tranh mới có thể kiếm lại được?

Ngu Phán Phán không có ý kiến đi dạo nơi nào, cô càng không hiểu gì về số tiền, cho nên không biết bộ đồ gần 30 vạn là khái niệm gì.

Hai người đi theo thang cuốn đi lên tầng hai, tầng hai bố trí không khác gì tầng một, chỉ có thêm một khu trò chơi.

Tống Từ An liếc mắt nhìn giá treo trên quần áo, phía trên hiển thị 998 tệ, anh lại nhìn thêm mấy bộ đồ, xác định phía trên không có thêm mấy số không, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.

Giá cả này mới bình thường chứ.

Anh đang định dẫn em gái nhà mình vào cửa hàng quần áo, còn vì sao muốn vào cửa hàng quần áo, là vì em gái anh chỉ thay tới thay lui hai bộ đồ, nhìn quá keo kiệt.

Hơn nữa không phải cô gái nhỏ đều thích ăn mặc xinh đẹp sao?

Tuy em gái anh là đầu trọc nhỏ, nhưng có lẽ cũng thích mặc quần áo đẹp, anh sẽ nỗ lực kiếm tiền nuôi em gái anh.

Tống Từ An nói thầm trong lòng.

Nhưng mà kéo một cái, không kéo được, anh quay đầu lại nhìn, thì thấy em gái nhà mình đang nhìn chằm chằm khu trò chơi cách đó không xa.

Em gái muốn chơi ư?

“Em gái em muốn chơi à? Muốn chơi mà nói, em có thể đi chơi một lát.” Anh thì thôi, anh đã lớn như vậy.

Tống Từ An nhìn thoáng qua khu trò chơi, cơ bản đều là đứa bé hai ba tuổi.

Anh lại liếc mắt nhìn em gái nhà mình, trong mắt có thêm đau lòng.

Em gái nhà mình từ nhỏ đều lớn lên ở đạo quan, nhất định là chưa từng chơi đúng không?

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc