Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Tống Từ An nhìn một lát, lại không tin tà nhìn một lát nữa, nhưng mà anh không nhìn thấy được quỷ hồn mờ ảo nào đó.
Giọng nói của anh run rẩy nói: “Em gái à, ở đâu thế? Sao anh trai không thấy được?”
Dứt lời, trước mắt anh đột nhiên tối sầm, anh khiếp sợ, khi mở mắt ra thì không phát hiện có gì khác thường.
Mà sở dĩ vừa rồi trước mắt anh tối sầm, là vì tay em gái nhà mình đảo qua trước mắt anh mà thôi.
Trong lòng có chút buồn cười với hành động mang tính trẻ con này của em gái, ánh mắt lại không cẩn thận liếc tới bên khu trò chơi kia.
Anh nhìn một lát, có chút không chắc chắn, dụi đôi mắt, lại tiếp tục nhìn thêm lần nữa.
… 9 ư?
Lại đếm thêm lần nữa, vẫn là như vậy.
???
Anh nhớ rõ vừa rồi chỉ có tám đứa bé chơi trò chơi ở khu trò chơi!
Sao lại có thêm một người?
Có phải mới chạy tới hay không?
Anh lại nhìn một lát, đúng là có thêm một đứa bé, nhưng mà bên cạnh cậu bé không có phụ huynh, hơn nữa anh nhìn thấy gì đây?
“A!”
Vậy mà anh nhìn thấy tay cậu nhóc kia xuyên qua cơ thể bé trai khác.
Giết giết giết người…
Không đúng, đó là ma!
Tiếng thét chói tai này thật sự quá to, đưa tới sự chú ý của mọi người, bao gồm linh thể đang vùi đầu chơi đùa.
Nghe thấy tiếng thét chói tai cậu bé cũng bị hấp dẫn, nhìn về phía bên này, ánh mắt vừa vặn đối diện Tống Từ An.
Cậu bé lại di chuyển, phát hiện Tống Từ An vẫn đang nhìn mình, vì thế cậu bé nhếch miệng cười bay tới bên này.
!!!
Tống Từ An sợ muốn chết, muốn nắm lấy cọng rơm cứu mạng trước mắt, cũng chính là em gái tốt của anh.
Nhưng mà, người đâu?
!!!
A a a, em đừng tới đây!
Không nhìn thấy được bóng dáng của Phán Phán, Tống Từ An đều luống cuống, bị linh thể đang bay về phía anh dọa sợ muốn chết, cả người không nhịn được quay người chạy đi.
Vừa chạy còn vừa thét chói tai: “Em gái em gái, em đi đâu rồi? Mau tới cứu anh trai!”
Mọi người nhìn thấy anh vừa chạy vừa thét chói tai, lập tức cảm thấy người này là người điên, đều nhường đường cho anh.
Nhưng mà anh đâu thể chạy trốn khỏi linh thể có thể bay?
Chỉ một lát sau, đứa bé đã bay tới trước mặt anh.
“A!” Tống Từ An bị ngăn cản đường đi, kêu long trời lở đất.
Mọi người lại bị tiếng kêu này dọa sợ, còn có người nấp đi lén báo cảnh sát.
Báo cảnh sát nói gì ư?
Đương nhiên là có kẻ điên!
Bé trai: …
Em gái à, em lại không tới anh trai em sẽ xong đời mất…
Tuy anh không biết Ngu Phán Phán chạy đi đâu, nhưng mà anh cảm thấy cô sẽ không vô duyên vô cớ ném anh ở đây một mình, nhất định là có việc gì đó mới đi.
Nhưng mà cô đi từ khi nào, vì sao anh không phát hiện ra?
Tống Từ An nói xong, cũng không phát hiện có khác thường gì, còn tưởng bé trai đã rời đi, anh lén mở một mắt ra, phát hiện bé trai còn đang bay trước mặt anh.
Dáng vẻ cậu bé ngoại trừ gương mặt quá xanh, còn cả người bay giữa không trung ra, còn lại không khác gì nhân loại bình thường lắm.
Chuyện này khiến anh không có sợ hãi như trước, đừng hỏi, hỏi chính là nhìn quen, lá gan lớn hơn.
Anh chậm rãi mở to mắt, cảm thấy bé trai trước mặt ngoại trừ gương mặt trắng một chút, thì không khác gì người bình thường.
Hơn nữa nhìn dáng vẻ của cậu bé, có lẽ sẽ không làm hại người ta, anh thở phào nhẹ nhõm nói:
“Bạn nhỏ, em nhanh đi đi…”
Anh sợ hãi…
Nhưng mà bé trai hiếm khi gặp được một người có thể nhìn thấy cậu bé, sao có thể nguyện ý rời đi?
“Anh trai, anh là người đầu tiên có thể nhìn thấy em, anh nguyện ý chơi với em không?”
Cậu bé không biết vì sao những người khác không nhìn thấy cậu bé, đặc biệt là cha mẹ cậu bé, mỗi lần cậu bé đứng trước mặt bọn họ đều không nhìn thấy cậu bé, có phải bọn họ không yêu cậu bé hay không?
Còn có em trai, trước đây em trai rất thích chơi với cậu bé, nhưng mà bây giờ em trai đều không chơi với cậu bé nữa, chuyện này khiến cậu bé hơi mất mát.
Lời nói từ chối đến bên miệng Tống Từ An, đột nhiên sửa lại:
“Nhưng… Cũng được, chẳng qua em có thể nói cho anh, em làm sao vậy?”
Anh vốn muốn hỏi chính là, em chết như thế nào?
Nhưng mà chọc tim người ta trước mặt người ta như thế không được tốt lắm đâu?
“Em… Em không biết, em tỉnh dậy thì biến thành như vậy…” Cậu bé hơi mất mát, hai tay của cậu bé nắm lấy vạt áo mình, nâng mắt ngây ngốc nhìn Tống Từ An.
“Anh trai, anh biết em làm sao không? Vì sao cha mẹ không nhìn thấy em? Vì sao em trai cũng không chơi với em? Có phải bọn họ không còn yêu em hay không?”
Nội dung của những lời này rất xuyên tim, nhưng giọng nói của cậu bé vô cùng bình tĩnh, không giống như lời một người có thể nói ra.
Không biết vì sao, Tống Từ An luôn cảm thấy sống lưng lạnh lẽo, anh không nhịn được nuốt nước bọt:
“Anh… Anh cũng không biết.”
Bé trai nghe thấy thế đôi mắt xoay 360 độ, sau đó vươn tay với Tống Từ An: “Vậy anh trai có nguyện ý chơi với em không?”
Trong lòng Tống Từ An tràn ngập không muốn, nhưng anh sợ từ chối thẳng bé trai này sẽ dẫn anh đi xuống mất.
Trong lòng không ngừng kêu khổ, em gái tốt của anh, em đã chạy đi đâu thế?
Không biết là Ngu Phán Phán nghe thấy được lời cầu xin của anh, hay là làm sao vậy, Tống Từ An mới lẩm nhẩm mãi trong lòng thì thấy một cô gái đầu trọc đi từ phía xa tới đây.
!!!
Đôi mắt của anh lập tức tỏa sáng, em gái tốt của anh đã trở về!
Anh chưa từng nhớ em gái anh như bây giờ.
Bé trai cũng phát hiện thay đổi của anh, xoay người nhìn qua, chỉ thấy một người tỏa sáng đang đi về phía bọn họ.
Bé trai hơi sợ hãi những hào quang đó, không nhịn được tránh ở phía sau Tống Từ An, đôi tay nắm chặt lấy áo anh.
Tống Từ An bị hành động của cậu bé dọa sợ chết khiếp, người nên sợ hãi là anh mới đúng, một con ma như em trốn phía sau anh làm gì?
Anh muốn chạy về phía em gái nhưng mà bé trai phía sau túm chặt anh, vậy mà anh không thể nhúc nhích được một chút.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)








-494595.png&w=640&q=75)






