Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thiếu Nữ Huyền Học Xuống Núi Tìm Bảy Anh Trai Chương 33: Nhìn Nhau

Cài Đặt

Chương 33: Nhìn Nhau

Ngô Lệ Dung là là người sống dưới lá cờ đỏ, lớn lên ở gió xuân, được xã hội chủ nghĩa hun đúc, đi theo con đường xây dựng xã hội chủ nghĩa, gia nhập nhân viên cảnh sát bảo vệ tài sản tính mạng của quần chúng nhân dân.

Ở nơi thần thánh mà vĩ đại – đồn công an.

Đột nhiên bị một cô gái nhỏ kỳ lạ nhét lá bùa vào, hình ảnh này nhìn kiểu gì cũng quỷ dị như vậy?

Gương mặt cô ấy hơi xấu hổ: “Cô à, chúng tôi không thể nhận được.”

Bọn họ có quy định, không thể nhận đồ của quần chúng nhân dân, huống chi là mấy thứ mê tín như vậy.

“Cho cục cưng.” Ngu Phán Phán nói.

Ngô Lệ Dung hơi đau đầu: “Không có cục cưng.”

Cô ấy và chồng đã kết hôn nhiều năm, vẫn luôn không có con, đây là nỗi đau trong lòng bọn họ, nhưng mà bọn họ không nói với bất cứ ai.

“Có, trong bụng có.” Ngu Phán Phán lại nói.

Ba người ở đây: “…”

Tống Từ An biết bản lĩnh của em gái nhà mình, nghe cô nói như vậy ánh mắt anh bắt đầu quét bụng đồng chí nữ cảnh sát kia, bụng cô ấy rất bằng phẳng, không nhìn ra rốt cuộc có mang thai hay không.

Nhưng nếu Phán Phán nói có, vậy chính là có.

Nhưng mà vị trước mắt là nhân viên chính phủ, anh sợ Ngu Phán Phán lại mở miệng nói ra mấy lời kỳ lạ gì đó, bọn họ sẽ bị người ta còng lại.

Anh lập tức kéo Ngu Phán Phán: “Được rồi, em gái, chúng ta có thể đi rồi, anh đói bụng.”

Ngu Phán Phán thấy cô ấy thật sự không muốn thì rút tay về, đi theo anh trai mình ra ngoài, dáng vẻ đó muốn ngoan bao nhiêu thì ngoan bấy nhiêu.

Để lại hai cảnh sát đứng yên tại chỗ hai mặt nhìn nhau.

Tống Từ An kéo tay Ngu Phán Phán, đi qua ngã rẽ chỗ cửa của đồn công an lúc này mới dừng lại, quay người lại ló nửa người ra bên ngoài tường lén quan sát bên trong cục công an.

Dáng vẻ lén lút đó rất giống tên ăn trộm, cũng may gần đây không có ai, nếu không chắc chắn sẽ đưa hai bọn họ về cục công an tiếp nhận điều tra.

Nhìn thấy không có người đuổi theo ra, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm một hơi.

Anh quay người lại, nghiêm túc nhìn em gái nhà mình, hơi khom lưng đôi mắt nhìn thẳng vào mắt cô.

“Em gái à, sau này không thể nói mấy lời linh tinh với đồng chí cảnh sát.” Nhìn đôi mắt không chút gợn sóng của cô, không biết sao Tống Từ An cảm thấy hơi đau lòng, nhưng vẫn nói lời thấm thía khuyên giải an ủi.

Ngu Phán Phán nghiêng đầu: “Không có nói linh tinh.”

Người tu đạo bọn họ chú trọng nhất chính là một câu thành sấm, chưa bao giờ nói mấy lời linh tinh, như vậy không có lợi cho tu hành của bọn họ.

Tống Từ An nghẹn họng, đầu óc hơi choáng váng, buổi sáng dậy còn chưa ăn cơm sáng đã tới đồn công an báo cảnh sát, vốn muốn đợi làm ghi chép xong thì ra ngoài ăn sáng, ai biết chậm trễ nhiều thời gian như vậy.

Anh cứ cong eo như thế lập tức cảm thấy trước mắt mình hơi choáng, nhưng mà vừa rồi anh quá sốt ruột, vậy mà quên mất mạch não của em gái nhà mình khác với người thường.

Anh vỗ trán mình, sắp xếp từ ngữ một lần nữa:

“Anh trai biết em không nói linh tinh…”

Anh vốn muốn giải thích, bây giờ quốc gia không cho truyền bá phong kiến mê tín, đặc biệt là nhân viên chính phủ, nhưng mà nói như vậy anh lại phải giải thích với cô, vì sao không thể truyền bá phong kiến mê tín.

Nghĩ lại lại cảm thấy đau đầu, đành phải từ bỏ con đường phổ cập khoa học cho em gái mạch não hơi khác thường của mình:

“Những lời anh trai nói em nghe có hiểu không?”

Ngu Phán Phán nhìn anh một lát, sau đó ngoan ngoãn gật đầu.

Tống Từ An nhìn dáng vẻ của cô, trái tim mềm nhũn, em gái thơm tho mềm mại này là của nhà ai thế?

Ừm!

Là của nhà anh!

“Vậy em không được đoán mệnh cho cảnh sát!”

Ngu Phán Phán lại nhìn anh một lát, sau đó nghiêm túc gật đầu.

Hai người rời khỏi cửa cục công an, sau đó đi vào trong một hẻm nhỏ, mới vừa rẽ vào thì nghe thấy được âm thanh vô cùng náo nhiệt, thậm chí còn có âm thanh múa rồng múa sư, Ngu Phán Phán cảm thấy hơi tò mò.

Tống Từ An nhìn dáng vẻ tò mò với mọi thứ của cô, nhất thời cảm thấy hơi buồn cười, quả nhiên là đứa bé.

Anh dẫn theo cô xuyên qua đám người, đi tới trước mặt múa rồng múa sư, đây là một trung tâm thương mại to mới khai trương, cho nên mời đoàn đội múa sư tới biểu diễn.

Tống Từ An dẫn theo Ngu Phán Phán tìm một vị trí tầm nhìn tốt, sợ cô chưa ăn cơm sáng đã đói bụng, lại mua mấy xiên hồ lô ngào đường cho cô.

Ngu Phán Phán mặc kệ anh nhét cho cô thứ gì, cô đều nhận lấy.

Dáng vẻ đó vô cùng ngoan ngoan.

Tống Từ An nhìn người mini trong lòng không nhịn được ngửa mặt lên trời thét dài, em gái quá đáng yêu.

Anh đột nhiên có chút lý giải, trước đây khi bạn học nói đến em gái nhà mình vẻ mặt kiêu ngạo là vì sao?

Nghĩ tới bạn học của anh vẫn luôn khoe khoang với anh, nói em gái anh ta đáng yêu cỡ nào, cằm anh không nhịn được hơi nâng lên.

Đáng yêu có thể đáng yêu như em gái anh sao?

Nghĩ một lát có chút không nhịn được, anh lấy di động ra gửi tin nhắn cho bạn học kia của mình.

“Có đó không?”

Bạn học kia thấy anh đột nhiên nhắn tin, da đầu hơi tê dại.

Ngón tay nhanh chóng gõ phím: “Đòi tiền không có, muốn mạng thì có một!”

Tống Từ An nhìn thấy tin nhắn của anh ta thì hừ lạnh trong lòng, ai muốn vay tiền anh ta?

“Nghe nói em gái cậu rất đáng yêu?”

Bạn học: !!!

Mỗi lần khi anh ta nói tới em gái, không phải là anh đều không để ý tới anh ta sao?

Không lâu sau, bên kia mới truyền tới giọng nói.

“Tên chó này, Tống Từ An, tôi nói cho cậu biết, nếu cậu dám nổi lên tâm tư không tốt gì với em gái tôi, cậu có tin tôi đánh chết cậu không?”

Tống Từ An nghe thấy thế nhíu chặt mày, sao Chu Ngôn này lại cho ra kết luận như vậy?

Nhưng mà anh không để ý tới rít gào của anh ta, nhắn tin nhắn giọng nói với anh ta:

“Ai có tâm tư không tốt với em gái cậu? Tôi lại không phải không có em gái, em gái tôi càng đáng yêu.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc