Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thiếu Nữ Huyền Học Xuống Núi Tìm Bảy Anh Trai Chương 31: Sao Cô Biết Tống Từ An Bị Lừa Bán

Cài Đặt

Chương 31: Sao Cô Biết Tống Từ An Bị Lừa Bán

Chuyện này chỉ cần bọn họ đi điều tra sẽ biết.

Bên Tống Từ An nhanh chóng hoàn thành ghi chép, cùng lúc đó, bên Ngu Phán Phán cũng đang tiến hành.

Đồng chí nữ cảnh sát lần trước: “Sao cô biết Tống Từ An bị lừa bán?”

Một tuần ngắn ngủi, bọn họ đã gặp mặt hai lần, lần trước cũng đã phát hiện đầu óc của cô gái này không bình thường lắm, bây giờ xem ra không biết là thật sự không bình thường hay là cố ý như vậy.

Nghĩ tới đây, vẻ mặt Ngô Lệ Dung không còn như vừa rồi, cô ấy nhìn thẳng mắt Ngu Phán Phán một lát, không bỏ sót bất cứ cảm xúc gì xuất hiện trong mắt cô.

Nhưng mà không có gì cả, trong mắt cô không có chút gợn sóng nào, sao trong mắt một người sẽ không có gì cả như vậy?

Nhìn dáng vẻ của cô, rất rõ ràng là không hỏi ra được gì, Ngô Lệ Dung đành phải bỏ bút trong tay xuống.

“Vì sao cô lại xuất hiện ở đây?”

Ngu Phán Phán chớp mắt, không rõ vì sao cô ấy lại đặt bút trong tay xuống, dựa theo tình hình lần trước, có lẽ cô ấy cần ghi chép gì đó mới đúng?

Nhưng mà trước đây sư phụ cô từng nói, cảnh sát nhân dân là người tốt.

Cho nên thái độ của cô cũng rất tốt.

Cô nghiêm túc, có nề nếp nói.

“Tới báo cảnh sát.

Sáng sớm hôm nay tỉnh dậy, anh năm của cô đã dẫn cô tới cục cảnh sát, nói muốn báo án.

Ngô Lệ Dung: … Cô ấy muốn hỏi chính là, vì sao Ngu Phán Phán sẽ xuất hiện ở Thanh Lâm? Tuy lần trước bọn họ đã hỏi chuyện này, nhưng cô ấy luôn cảm thấy mục đích không đơn giản như vậy.

Hơn nữa rất rõ ràng là lần trước còn chưa hỏi xong.

Nhưng mà câu trả lời này của cô gái nhỏ là trả lời mục đích bọn họ tới cục cảnh sát lần này, chuyện này giống với vấn đề cô ấy hỏi sao?

Hình như giống, lại hình như không giống chỗ nào đó?

Nhận thấy được mạch não của cô ấy và cô gái nhỏ căn bản không cùng một đường, cô ấy đành phải thay đổi ý nghĩ lần nữa.

“Báo cảnh sát chuyện gì? Vì sao lại báo cảnh sát?”

Ngu Phán Phán: …

Ngô Lệ Dung: …

“Cô Ngu Phán Phán, mong cô phối hợp với điều tra của chúng tôi.”

Ngu Phán Phán: “Không biết.”

Cô thật sự không biết vì sao phải tới báo cảnh sát, cô mới xuống núi chưa được bao lâu, rất nhiều thường thức cơ bản không rõ, trước đây không có cơ hội tiếp xúc đến, càng không có người nói với cô chuyện này, cô đâu biết báo cảnh sát chuyện gì?

Ngô Lệ Dung lại cảm thấy cô không muốn phối hợp, lập tức cảm thấy cô rất khả nghi.

Thái độ đối với cô cũng không còn tốt như trước.

“Cô Ngu Phán Phán, tôi lại nói với cô lần nữa, mong cô nghiêm túc phối hợp với điều tra của chúng tôi, đừng lãng phí tài nguyên của cảnh sát.”

“Vì sao cô biết Tống Từ An bị lừa bán? Cô biết được chuyện gì? Hay là người sau lưng cô, biết được gì? Các cô có mục đích gì? Có phải chuyện này là do các cô làm hay không?”

Ngô Lệ Dung tức giận hỏi một tràng dài, nhưng mà Ngu Phán Phán căn bản không nghe hiểu, cô chỉ cảm thấy hình như người trước mắt có chút không vui vẻ lắm.

Năng lực cảm nhận của cô đối với cảm xúc nhân loại vốn không mạnh, đương nhiên không biết người này là vì cô mới biến thành như thế.

Trong đầu cô đột nhiên nghĩ tới bệnh viện, cảm xúc của nữ cảnh sát trước mắt đột nhiên thay đổi lớn như thế, nhất định là sinh bệnh.

Nghĩ tới đây cô nhìn tướng mạo của cô ấy một lát, nhưng mà càng nhìn nghi ngờ trong mắt càng nặng, cô cũng không phát hiện nữ cảnh sát này mắc bệnh nặng gì mà.

Hơn nữa khi nhìn cung con cái của cô ấy cô phát hiện chỗ đó hơi tỏa sáng, cô nói: “Cô có cục cưng.”

Cảm xúc của Ngô Lệ Dung vốn hơi cao, đột nhiên nghe Ngu Phán Phán nói một câu như vậy vậy mà còn chưa kịp phản ứng lại.

Cục cưng gì cơ?

Bên kia, Tống Từ An làm ghi chép xong lập tức đi tới bên này, nghe thấy giọng nói bên trong trong lòng thấp thỏm, nghĩ tới mạch não của em gái nhà mình anh lập tức cảm thấy không ổn.

Lần này người báo cảnh sát chủ yếu là Tống Từ An, chỉ cần anh ta làm xong ghi chép thì không còn chuyện gì, Ngu Phán Phán chỉ là người phụ trợ, thông thường chỉ cần dò hỏi một hai câu thì không còn chuyện gì.

Nhưng mà mạch não của hai người căn bản không cùng một đường thẳng, cùng cấp với ông nói gà bà nói vịt, đàn gảy tai trâu.

Tống Từ An sợ cô ở đồn công an ngang nhiên truyền bá phong kiến mê tín, sẽ bị bắt lại!

Cũng bất chấp cô còn đang làm ghi chép, trực tiếp tiến lên mở miệng nói.

“Đồng chí cảnh sát, trong đầu em gái tôi thiếu một sợi gân, nếu nói gì đó mê sảng, cô ngàn vạn lần đừng để trong lòng, đều là trẻ con nói linh tinh thôi.”

Ngô Lệ Dung nghe anh t nói như vậy, cũng không tiện nói gì nữa.

Lại hỏi mấy vấn đề đơn giản, lần này có Tống Từ An ở đây, Ngu Phán Phán có thể lý giải được câu hỏi của bọn họ, cũng đáp lại.

Biểu cảm của đồng chí cảnh sát có chút một lời khó nói hết nhìn Tống Từ An, từng câu từng chữ nói lại câu hỏi cho Ngu Phán Phán, dáng vẻ đó giống y như là đang giải thích vấn đề cho đứa bé ba tuổi.

Biểu cảm của bọn họ lập tức có chút tan vỡ.

Ngô Lệ Dung thì hơi hổ thẹn với mình, vừa rồi thái độ của mình đối với Ngu Phán Phán không được tốt lắm.

Lúc này nhìn không phải là cô mới là đứa bé còn ít tuổi sao?

Không nghe hiểu người lớn nói chuyện cũng rất bình thường.

Hai người khác ở đây đã nhận định cô chính là người thuộc đám người đặc biệt.

Ngô Lệ Dung tiến lên một bước, giọng nói nhẹ nhàng nói: “Rất xin lỗi cô gái nhỏ, vừa rồi thái độ của tôi không được tốt lắm, tôi xin lỗi cô.”

Ngu Phán Phán chớp mắt, sau đó đưa một lá bùa cho cô ấy.

“Có cục cưng, chú ý an toàn.”

Tống Từ An nhìn hành động của cô thì hơi trợn mắt, đỉnh phong tác án*, sao cô dám làm như vậy!

*: 顶风作案”, ý chỉ phạm tội trong khi vốn đã không trong sạch gì.

Anh nhanh chóng muốn cướp lấy lá bùa trên tay cô, nhưng mà cô gái nhỏ hơi bướng bỉnh, cũng không biết cô làm thế nào, chính là không để anh chạm được một chút lá bùa trên tay cô.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc