Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Nhưng mà ông ta không nghe thấy được Tống Từ An thì nghe thấy rõ, mấy ngày nay anh ngồi bên cạnh Ngu Phán Phán nghe được không ít dưa.
Nghe thấy cô nói như vậy trong lòng anh vô cùng tò mò, giống như có con mèo nhỏ đang cào, ngứa ngáy.
“Khụ, sẽ không.” Tống Từ An thấy bên kia rất nóng lòng, không biết sao chút buồn bực kia đột nhiên biến mất không thấy tăm hơi.
“Tống Bân sắp kết hôn là sao đây? Năm nay nó còn chưa đủ 18 tuổi đúng không.” Tống Từ An biết bên chỗ bọn họ có không ít người còn chưa thành niên đã kết hôn, không nghĩ tới Tống Bân cũng vậy.
“Tháng sau là tròn 18 tuổi, haizz, người nhà quê như chúng ta có người nào không phải là như thế?” Cha Tống nói.
Sau đó ông ta lại nói một ít chuyện trong nhà, lại hỏi chuyện của Tống Từ An, Tống Từ An luôn nói mãi mình rất khổ, đối phương mới tin tưởng anh thật sự không lấy ra được 30 vạn.
Cha Tống thở dài, dặn dò anh chăm sóc mình thật tốt.
Sau đó điện thoại lại bị chuyển tới tay mẹ Tống, nhưng mà theo cách nói của bọn họ, là bị mẹ Tống đoạt lấy.
Mẹ Tống vừa cầm lấy điện thoại, lập tức chửi ầm lên với anh, mắng anh táng tận lương tâm là đồ ăn cháo đá bát, bọn họ phí công nuôi dưỡng anh lớn như vậy, vậy mà 30 vạn đều không có.
Nuôi anh còn không bằng nuôi con chó, nuôi con chó ít nhất còn có thể nấu thịt ăn miếng canh.
Đầu bên kia còn có thể nghe thấy được tiếng hét phẫn nộ của cha Tống, có thể nói là vô cùng xuất sắc.
Nếu là trước đây nói không chừng Tống Từ An còn bắt đầu hoài nghi mình, âm thầm đau lòng.
Nhưng mà bây giờ anh biết mình không phải con ruột của bọn họ, đương nhiên sẽ không lại có loại cảm xúc này, nếu bà ta muốn mắng, vậy kệ bà ta mắng đi.
Dù sao sau này bọn họ sẽ không gặp lại nữa.
Anh đã tính toán đi báo cảnh sát.
Hiện giờ anh càng muốn biết chính là, vì sao em gái đột nhiên nói sẽ không kết hôn được?
Anh càng muốn ăn dưa.
Cho nên đối diện với mấy lời nói của mẹ Tống, anh đều ừm ừm ừm cho qua.
Mẹ Tống không nghe thấy ý có lệ của anh, chỉ nghĩ anh nghe lọt:
“Mẹ nói với con, con nhân lúc còn sớm cắt đứt quan hệ với người phụ nữ kia đi, mẹ sẽ không đồng ý cho cô ta tiến vào cửa nhà chúng ta!”
“Con không được cho cô ta một đồng nào!”
“Còn có Tiểu Bảo cần tiền, trên người con có bao nhiêu tiền cứ lấy ra trước, không phải con học đại học có thầy cô bạn học sao? Con vay tiền bọn họ trước, đến lúc đó lại trả cho bọn họ.”
Cúp điện thoại, Tống Từ An không biết xấu hổ tiến đến trước mặt Ngu Phán Phán:
“Em gái à, em nói với anh trai, vì sao vừa rồi em nói không thể kết hôn được?”
“Có tai ương vào tù.” Ngu Phán Phán bình tĩnh nói.
Cô tính một quẻ cho người Tống gia, mỗi người Tống gia đều có tai ương vào tù.
Tống Từ An có chút không dám tin, cha Tống mẹ Tống có tai ương vào tù anh có thể lý giải, vậy mà Tống Bân cũng có tai ương vào tù sao?
Tống Từ An vô cùng tò mò.
Quấn lấy Ngu Phán Phán hỏi.
“Tống Bân này còn chưa trưởng thành, cậu ta phạm tội gì thế?”
Ngu Phán Phán thong thả ung dung ăn cơm của mình, nghiêng đầu nhìn thoáng qua anh năm mình nói:
“Có sinh thần bát tự của anh ta không?”
Lúc trước cô chỉ tính qua một quẻ, cũng không biết cụ thể đã xảy ra chuyện gì.
Nếu muốn biết cụ thể, vẫn nên cần sinh thần bát tự mới được.
Tống Từ An lắc đầu: “Có ảnh chụp được không?”
Xem tướng mạo ư?
“Cũng được.”
Cũng may không lâu sau cậu ta bị nhốt vào tù.
Tống Từ An nghe thấy thế gương mặt khó coi tới cực hạn, giỏi lắm giỏi lắm, Tống Bân này đúng là rất giỏi!
Loại chuyện như thế cậu ta đều có thể làm được, quả thực là lòng lang dạ sói!
“Vậy vì sao cha mẹ cậu ta nói cậu ta sắp kết hôn?” Đây là chuyện anh vô cùng tò mò, nếu cậu ta xâm phạm người ta, sao người nọ còn nguyện ý kết hôn với cậu ta?
“Tự cho là đúng.” Ngu Phán Phán nói, những lời này nói rất rõ ràng.
Trải qua mấy ngày nay ở chung, Tống Từ An đã có thể tự động phiên dịch lời cô nói.
Phiên dịch Tống: Tống Bân xâm phạm thiếu nữ, cho rằng thiếu nữ là người của cậu ta, sau này sẽ gả cho cậu ta, cho nên mới mở miệng đòi nhà với cha mẹ Tống gia.
Mà cậu ta có tư tưởng này, hoàn toàn do mẹ Tống ban tặng.
Mẹ Tống thường xuyên cãi nhau với người phụ nữ khác trong thôn, nói cái gì mà trinh tiết của phụ nữ lớn hơn trời.
Mọi việc chính là như thế.
Sáng sớm ngày hôm sau, hai người mới tỉnh ngủ Tống Từ An quả quyết kéo Ngu Phán Phán đến cục công an báo cảnh sát.
Xa cách một tuần, hai người lại đi vào nơi quen thuộc – cục công an, làm ghi chép.
Hỏi: Sao cậu biết mình không phải là con của Tống Lão Lục?
Tống Từ An: Em gái tôi tính ra được!
Chuyện này có thể nói sao?
Chuyện này chắc chắn không thể nói!
Đáp: Cảm nhận. Từ nhỏ đến lớn bọn họ đối xử với tôi không tốt, mãi đến tuần trước tôi gặp Ngu Phán Phán, tôi cảm thấy em ấy khá thân thiết, vì thế hai chúng tôi làm giám định ADN. Kết quả giám định biểu hiện, hai chúng tôi là anh em ruột.
Đồng chí cảnh sát: … Tên nhóc này khá lắm, lần trước cậu không nói như vậy mà!
Không phải là cậu nói đầu óc cô ấy không bình thường sao?
Sao bây giờ lại cảm thấy cô ấy hơi thân thiết, dáng vẻ của cậu lúc ấy có chút thân thiết nào đâu?
Chẳng lẽ cậu không phải giống như là bị thuốc cao bôi trên da chó quấn lấy, ghét bỏ muốn chết sao?
Hỏi: Vậy có khả năng hai anh em các cậu đều là con của Tống Lão Lục không?
Tống Từ An: Không có khả năng, không có khả năng, tuyệt đối không có khả năng!
Đáp: Chuyện này chúng tôi cũng không rõ lắm, nhưng mà theo tôi được biết, cha mẹ nuôi tôi không có con khác lưu lạc bên ngoài.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)