Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thiếu Nữ Huyền Học Xuống Núi Tìm Bảy Anh Trai Chương 1: Thanh Nguyên Quan (1+2)

Cài Đặt

Chương 1: Thanh Nguyên Quan (1+2)

(Nội dung câu chuyện đều là hư cấu…)

Thanh Nguyên Quan, núi Ngô Đồng.

“Đồ nhi, sư phụ sắp không được nữa rồi, con xuống núi đi tìm người thân của con đi.” Ngu đạo nhân khó khăn bám vào mép giường để bản thân có thể nhìn thấy rõ người trước mặt hơn. Ông gắng gượng chống đỡ một hơi thở cuối cùng không ngừng dặn tiểu đồ đệ trước mặt, trong mắt tràn đầy vẻ luyến tiếc.

“Sư phụ, người sắp chết rồi phải không?” Ngu Phán Phán nhìn sư phụ trước mặt với vẻ khó hiểu, ngón tay đang gõ con cá gỗ đột nhiên dừng lại.

Ngu đạo nhân nghẹn họng, một hơi thở vất vả lắm mới chống đỡ được kia suýt chút nữa thì đứt phựt, cũng may ông biết đồ đệ của mình là một đứa vô tri.

Ông gật đầu: “Sư phụ sắp quy tiên rồi, ở trên trời đợi con, sau này con phải chăm sóc bản thân cho tốt đấy.”

Ngu Phán Phán ngoan ngoãn gật đầu: “Vâng, thưa sư phụ.”

Cô tiếp tục gõ con cá gỗ của mình, không hề để ý Ngu đạo nhân đang nói gì.

Cốc cốc cốc…

Gõ một lúc mới phản ứng lại được.

Lời mà Ngu đạo nhân vừa nói, cô nghiêng đầu, cái đầu bóng lưỡng tỏa sáng vô cùng chói mắt dưới ánh nến, trông cực kỳ giống một cái bóng đèn.

“Người thân?”

Ngu đạo nhân gắng gượng là để nói với cô chuyện này cho nên khi thấy cô đã phản ứng lại, ông mới nói: “Đúng rồi, gia đình con là nhà họ Giang ở đế đô, cha mẹ con vẫn còn sống, trên con có bảy anh trai…”

“Em bé hồ lô sao?” Ngu đạo nhân còn chưa nói xong thì Ngu Phán Phán đã ngắt lời ông.

Em bé hồ lô chính là một bộ hoạt hình mà cô thích nhất, cô thường xuyên chạy xuống thôn Ngô Đồng dưới chân núi để xem cùng bạn của mình.

Ngu đạo nhân lại nghẹn họng, lần này phải mất rất lâu mới bình tĩnh lại được, ông không để ý đến lời nói mất trí của Ngu Phán Phán nữa, biết thời gian của mình không còn nhiều, chỉ có thể tăng tốc độ nói tiếp: “Lần này con xuống núi cần phải tìm người thân của mình…”

“Nhà họ Giang ở đế đô, con biết.” Ngu Phán Phán cũng nhìn ra được Ngu đạo nhân đã là nỏ mạnh hết đà, cô hiếm khi không cãi cọ với ông nữa.

Cô cũng không cảm thấy đây là chuyện lớn gì cả, không phải chỉ là tìm người nhà của cô thôi sao, rất đơn giản.

Ngu đạo nhân còn định nói thêm gì nữa nhưng đã không còn thời gian, tay ông đã vô lực chống đỡ, cả người ngã xuống giường, mắt mở to, muốn nhìn rõ đồ nhi trước mặt vì ông thật sự không yên tâm về đứa trẻ này.

Ngu Phán Phán đợi một lúc lâu mới phát hiện ra không còn nghe thấy tiếng của Ngu đạo nhân nữa, lúc này mới nhìn qua, ra là lão sư phụ đã quy tiên rồi.

Cô bói một quẻ trước, biết sư phụ nhà mình đã được các sư tổ đón đi mới đứng dậy, đi đến bên giường của Ngu đạo nhân.

Ngu đạo nhân vẫn giữ nguyên tư thế ban nãy, Ngu Phán Phán giơ tay phẩy nhẹ trước mắt ông trước mới khiến đôi mắt đang mở to của ông nhắm lại, cả người thoạt nhìn yên tĩnh an tường.

Hoàn toàn không nhìn ra được là một người chết.

Lần này chắc sư phụ có thể nhắm mắt được rồi.

Ngu Phán Phán lùi ra khỏi phòng sau đó đi lên núi tìm một phong thủy bảo địa, tiếp đó đào một cái hố sâu, chôn sư phụ mình xuống đó.

Cuối cùng cô mang hành trang của mình xuống núi.

Ngu Phán Phán xuống đến thôn Ngô Đồng, bạn tốt của cô nhìn thấy cô đều chạy qua đó.

“Ngu Phán Phán, chị định đi xa sao?”

Ngu Phán Phán nhìn đứa trẻ còn chưa cao đến bắp đùi mình, cô nhận ra người này, đây là Tiểu Lạc Tử, cô thường hay xem em bé hồ lô ở nhà cậu bé.

Đối với bạn mình, thái độ của Ngu Phán Phán vẫn rất tốt, cô gật đầu: “Đúng rồi.”

“Sao chị lại đi một mình, sư phụ của chị đâu?” Một bạn nhỏ khác lại hỏi.

Ngu Phán Phán cũng biết người này, tên là Tiểu Hổ.

“Chết rồi.”

Chưa đến một khắc, già trẻ lớn bé trong thôn Ngô Đồng đã biết lão đạo trưởng của Thanh Nguyên Quan, thôn Ngô Đồng đã quy tiên.

Trưởng thôn vội vàng chạy tới, chỉ sợ đứa trẻ Ngu Phán Phán này không biết xử lý hậu sự.

Ông ta vô cùng lo lắng chạy tới, trên trán túa đầy mồ hôi.

“Phán Phán…”

“Trưởng thôn thiện nhân.” Ngu Phán Phán hành lễ với ông ta.

Trưởng thôn nhìn cô gái mới mười mấy tuổi trước mặt này gọi mình là thiện nhân mà còn hơi lúng túng, nhất là khi cái đầu của đối phương còn được cạo đến bóng loáng, trông càng hòa hợp hơn.

Ai không biết còn tưởng cô là một hòa thượng.

Có điều lúc này, ông ta cũng không mải rối rắm mấy chuyện này nữa, trong đầu chỉ toàn là lời đồn trong thôn. Ông ta nghĩ ngợi một lúc sau đó mới mở miệng: “Cái đó, sư phụ cháu thật sự đã…” Người trong thôn đồn là đã chết nhưng nói thẳng thắn như thế hình như cũng không được hay cho lắm.

Trưởng thôn hoàn toàn không ngờ đây là lời mà Ngu Phán Phán tự thốt ra.

Cô biết ông ta định nói gì nên gật đầu.

Nghe vậy, sắc mặt của trưởng thôn hơi mất mát, bọn họ đều biết Ngu đạo nhân, trước đó không lâu còn gặp nhau mà sao giờ nói đi là đi luôn vậy.

Trưởng thôn lại hỏi về hậu sự của Ngu đạo nhân, biết được đã lo liệu xong mà còn hơi ngạc nhiên.

Ông ta còn sợ cô gái trẻ không hiểu nên mới đặc biệt hỏi thêm vài lần.

Sau đó cô gái trẻ nói: “Đào hố, thả vào trong, chôn.”

Cuối cùng còn bổ sung thêm: “Thắp hương.”

Trưởng thôn gật đầu, hỏi đại điểm ngôi mộ của Ngu đạo nhân, sau này bọn họ có thể đi tế bái.

“Cháu định đi xa sao? Đi đâu vậy?” Ông ta lại hỏi.

Trưởng thôn lại hoang mang, có điều, rất dễ nhận thấy Ngu Phán Phán không biết nhìn sắc mặt người ta cho lắm.

Trưởng thôn há miệng định nói gì đó nhưng cuối cùng vẫn không nói.

“Vậy phải đến thành phố ngồi tàu hỏa, bây giờ đã chiều rồi, đi cũng không kịp chuyến tàu đau, cháu đến nhà chú ở một đêm trước đi đã, sáng ngày mai hẵng xuất phát sau.” Trưởng thôn thật sự không yên tâm để cô gái trẻ này ra ngoài một mình.

(Cảm ơn các bạn đã ghé qua truyện nhà mình, do mình ghép chương nên các chương có số không liên mạch, nhưng nội dung vẫn liền nha.)

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc