Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thiếu Nữ Huyền Học Xuống Núi Tìm Bảy Anh Trai Chương 27: Buồn Cười

Cài Đặt

Chương 27: Buồn Cười

“Tao mặc kệ, bọn tao đều đã xem nhà xong, mày cần phải lấy 30 vạn ra cho bọn tao, nếu không sau này đừng nhận bọn tao!” Mẹ Tống thấy anh không nói lời nào, trực tiếp uy hiếp, nói xong thì cúp điện thoại.

Vẻ mặt Tống Từ An hơi khó coi, nói ra mẹ Tống cha Tống cũng không phải là ngay từ đầu đã đối xử không tốt với anh, ít nhất khi anh còn nhỏ, bọn họ đối xử với anh khá tốt.

Nếu không sẽ không đặt tên như vậy cho anh.

Từ An ngụ ý là tràn ngập bình an, ổn định trong cuộc sống, còn có năng lực xã giao tốt đẹp và cảm giác an toàn.

Còn là cha Tống mẹ Tống đặc biệt tìm giáo viên tiểu học đặt tên.

Mãi đến khi bọn họ có Tống Bân, mới xảy ra thay đổi.

Tống Bân sinh ra, khiến anh ở trong nhà từ trạng thái được sủng ái trở nên càng ngày càng ra rìa.

Khi còn nhỏ Tống Bân không cẩn thận va trúng thứ gì đó bọn họ đều sẽ đánh anh, nói anh không chăm sóc em trai thật tốt.

Tống Bân ở trường học miệng tiện mắng chửi người ta, sau đó bị người ta đánh, bọn họ cũng đánh anh.

Nói anh không bảo vệ em trai thật tốt.

Tống Bân ở trường học thành tích không tốt, bọn họ cũng đánh anh, nói anh giấu nghề không chịu dạy em trai.

Cho dù Tống Bân có chuyện gì, bọn họ đều đánh anh một trận.

Bởi vì thành tích của anh quá tốt, Tống Bân ghen tị anh, sau đó anh ta khóc lóc kể lể trước mặt bọn họ, bọn họ không cho anh đi học.

Vẫn là giáo viên trong trường không nhìn nổi, dẫn anh tới trường học nói là anh vừa học vừa làm, mỗi tháng còn có thể kiếm 200 tệ, thường ngày để anh ngủ lại.

Mà cha mẹ Tống gia vì 200 tệ kia mà đồng ý chuyện này.

Năm anh thi đỗ đại học bọn họ còn ngăn cản anh, không cho anh đi thi đại học, cũng là giáo viên giúp anh.

Anh không dám điền địa chỉ nhận thư thông báo trúng tuyển là trong nhà, chỉ có thể để giáo viên giúp anh cầm lấy trước.

Từ nhỏ đến lớn anh đều là người bị áp bức, không nghĩ tới đến tận bây giờ, vậy mà bọn họ còn dám tìm anh.

Hơn nữa vừa mở miệng là bắt anh đưa tiền, mua nhà cho con bọn họ.

Buồn cười.

Ngu Phán Phán thấy anh thường cười một lát, thường khóc một lát, da đầu cô hơi tê dại, trực tiếp tránh xa anh.

Cầm lấy mõ của mình ngồi một bên, bắt đầu gõ mõ.

Cô muốn ngồi thiền tu luyện.

Phương thức tu luyện của cô hơi kỳ lạ, có đôi khi cần gõ mõ tu luyện, nhưng vì từ nhỏ đến lớn đều là đầu trọc nhỏ, không ít bị người ta hiểu lầm là hòa thượng.

Mà từ nhỏ tới lớn hình tượng đầu trọc nhỏ này của cô cũng không phải vì sư phụ cô để cho cô, đơn thuần là vì nó không mọc ra được.

Tới tối mẹ Tống lại gọi điện tới, nhưng mà lần này người gọi điện không phải là mẹ Tống, mà là cha Tống.

“Từ An à, gần đây con có khỏe không? Sức khỏe thế nào? Có mệt hay không?” Cha Tống mở miệng phong cách khác hoàn toàn với mẹ Tống, sau khi nói xong ông ta không đợi Tống Từ An đáp lời, nói thẳng: “Có phải ban ngày mẹ con tìm con nói mấy lời mê sảng hay không? Mẹ con là như vậy, con đừng để ý tới mẹ con.”

“Lần này cha mẹ tìm con cũng không phải là trực tiếp đòi tiền con, thật sự là cha mẹ đều đã mượn hết thân thích xung quanh. Haizz, trong nhà đối tượng của Tiểu Bảo nói, Tiểu Bảo phải có nhà ở, con bé mới bằng lòng gả tới đây.”

Tống Từ An vẫn luôn yên lặng nghe.

Cậu ta tốt nghiệp cấp 2 xong thì không đi học nữa, mỗi ngày đi theo mấy tên côn đồ trong thị trấn, bây giờ ngay cả công việc đều không có, hơn nữa bây giờ cậu ta mới bao nhiêu tuổi?

Đã muốn kết hôn?

Tống Từ An im lặng nghe cha Tống lảm nhảm nỗi khổ và bất đắc dĩ của ông ta mấy năm nay, cuối cùng chân thành cầu xin anh, nếu anh có tiền có thể cho ông ta vay trước không?

“Tống Bân sắp kết hôn ư?” Tống Từ An nghe dạ dày chua xót, ghê tởm, trực tiếp mở miệng cắt ngang lời ông ta nói.

Ngu Phán Phán nhíu mày, đang ăn cá, nghe thấy những lời này cũng ngẩng đầu lên, nói:

“Không kết hôn thành công đâu.”

Cha Tống nghe thấy bên anh còn có giọng người khác, lập tức hỏi: “Sao bên con còn có người khác? Không phải là con ở một mình sao?”

“Bạn…”

Cha Tống cho rằng anh có bạn gái, cho nên mới không muốn lấy tiền ra, chuyện này cũng đã nói thông.

Tuy Tống Từ An không thân thiết với bọn họ lắm, nhưng anh là người hiếu thuận, kể từ khi đi làm mỗi tháng đều gửi tiền về cho bọn họ.

Nhưng mà tháng này anh không gửi tiền về cho bọn họ, hóa ra là có bạn gái.

Chẳng trách không muốn gửi tiền về, như vậy sao được?

Bọn họ tự thấy tiền của Tống Từ An là tiền của bọn họ, nếu anh có bạn gái, sau này còn kết hôn, vậy bọn họ có thể lấy được tiền của anh nữa sao?

“Từ An cha nói với con, con sống một mình ở bên ngoài, ngàn vạn lần đừng bị người ta lừa, không phải hiện giờ trên mạng đã nói rồi sao? Rất nhiều kẻ lừa đảo nữ.” Cha Tống sốt ruột nói, dáng vẻ vội vàng đó giống như là sợ con trai ngốc nhà mình bị người ta lừa.

Ông ta nuôi đứa nhỏ này lớn như vậy, không phải là vì để anh kết hôn sau đó thoát khỏi cái nhà này.

“Hiện giờ có rất nhiều người trẻ tuổi đi làm xong, đều giao tiền lương cho bạn gái. Cha nói với con, con ngàn vạn lần đừng làm loại chuyện ngốc như vậy, nhỡ đâu cô ta ôm lấy tiền chạy mất, vậy thì không tìm được lại đâu.”

“Cha nói những lời này với con không phải là vì bức con đưa tiền cho Tiểu Bảo, nhưng dù sao Tiểu Bảo cũng là em trai ruột của con, cho dù thế nào cũng tốt hơn người ngoài đúng không?”

“Hơn nữa Tiểu Bảo chỉ vay tiền con, sau này còn trả cho con mà.”

“Nhưng nếu con đưa tiền cho người ngoài, đến lúc đó thì chưa chắc lấy lại được đâu.”

Cha Tống ở bên kia sốt ruột muốn chết, vừa rồi ông ta chỉ nghe thấy bên Tống Từ An như có giọng nữ sinh, cũng không nghe thấy được cụ thể cô nói gì.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc