Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Trái lại Tống Từ An đã quen với phương thức nói chuyện của cô, lại hỏi: “Em gái, vì sao em lại nói là nhân quả?”
“Kiếp trước nó là tên cuồng lộ hàng.”
Một câu không đầu không đuôi như vậy, những người khác đều không nghe hiểu rõ lắm, nhưng Tống Từ An hiểu được.
“Ý của em là, kiếp trước gạo nếp là tên cuồng lộ hàng ư?”
Ngu Phán Phán lại gật đầu.
Mọi người: ….
Thật sự có kiếp trước sao?
Sao nghe mơ hồ như vậy?
Kế tiếp lại có bà cụ đi tới, xem bát tự cho con trai và con dâu tương lai của bà ta có hợp không.
Tuy hiện giờ người trẻ tuổi không thịnh hành chuyện này, nhưng bà ta là người thế hệ trước, tuy không nói trước mặt con trai nhưng vẫn lén đi xem bát tự của hai bọn họ.
Bà ta vốn muốn đến bên kia công viên Thanh Sơn, bên đó có ông già mỗi lần xem chỉ mất 50 tệ.
Nhưng mà cô gái nhỏ này thật sự là có chút thần kỳ.
Cho nên bà ta tới đây xem thử.
Hợp bát tự là chuyện đơn giản nhất, Ngu Phán Phán nhanh chóng tính xong.
“Hai người là duyên phận trời định…”
Chiếm được đáp án hài lòng, bà cụ cũng vui sướng hào hứng rời đi.
Tống Từ An nhìn thấy phía bên cô không còn ai đến, đành phải ngồi trở lại quầy hàng của mình, ánh mắt vẫn luôn nhìn về phía Ngu Phán Phán.
Làm sao bây giờ?
Không muốn đi làm một chút nào?
Nhưng mà trước quầy hàng của anh đã có mấy người xếp hàng đợi, vừa rồi mấy người kia ở cạnh anh ăn dưa, bây giờ không ai đoán mệnh, cho nên tới bên chỗ anh.
Anh tuyệt đối không nghĩ tới, vậy mà Ngu Phán Phán thật sự có chút bản lĩnh, vậy những lời cô nói lúc trước có phải là thật hay không?
Anh thật sự bị lừa bán từ nhỏ sao?
Chẳng trách cha mẹ anh có em trai xong thì đối xử không tốt với anh, năm năm trước anh thi đại học, bọn họ càng không tính toán để anh đi học.
Cuối cùng vẫn là vì anh nói anh học đại học không cần bọn họ trả học phí, đợi anh tốt nghiệp đi làm xong còn từng tháng gửi tiền cho bọn họ.
Mới đầu bọn họ cũng không đồng ý, không vì nguyên nhân nào khác, chỉ vì thành tích của em trai anh không tốt như anh, bọn họ không muốn anh đè ép em trai mà thôi.
Trước đây anh vẫn nghĩ mãi không rõ là có chuyện gì, bây giờ thật sự có chút nghĩ thông.
Tuy hiện giờ còn chưa có kết quả kiểm tra giám định, nhưng anh đã nghiêng về phía lời Ngu Phán Phán nói.
Nhưng dựa theo lời Ngu Phán Phán nói, anh là anh năm của cô, vậy phía trước anh không phải còn có bốn anh trai sao?
Cha mẹ ruột anh sinh giỏi như thế à?
Hơn nữa hình như em gái anh cũng bị đánh mất từ nhỏ, vậy thì cha mẹ anh có vẻ cũng chẳng ra sao.
Tống Từ An vừa vẽ tranh vừa suy nghĩ đủ loại chuyện.
Mấy ngày kế tiếp hai anh em đều như vậy, buổi sáng ra cửa bày quán, sau đó trở về nghỉ ngơi.
Chuyện công viên Thanh Sơn có một thần toán cũng lan truyền ra ngoài, không ít người đều tới xem náo nhiệt.
Lúc này kết quả giám định cũng đã có.
Kết quả giám định bày ra trước mắt, tâm trạng của Tống Từ An phức tạp tới cực hạn.
Anh chưa bao giờ nghĩ tới, vậy mà mình thật sự là anh em ruột với Ngu Phán Phán trước mắt, mà gia đình anh lớn lên từ nhỏ kia, vậy mà không có quan hệ huyết thống với anh.
Loại chuyển biến bất ngờ này, khiến anh cảm thấy thoải mái, lại tràn ngập mê mang.
Anh chỉ cảm thấy mình đã sống như một trò đùa nhiều năm như vậy.
Chẳng trách anh trông không giống người nhà anh một chút nào, chẳng trách…
Mọi chuyện xảy ra trong nhiều năm như vậy, mọi chuyện đều đã có giải thích.
Bởi vì anh không phải con ruột của bọn họ.
“Anh muốn khóc sao?” Ngu Phán Phán nghiêng đầu hỏi.
Anh lập tức không biết cuộc gọi này nên nghe hay là không nên nghe.
Do dự một lát, anh vẫn ấn nút nghe.
Nhưng mà cuối cùng câu mẹ đều không thể nói ra miệng.
Nhưng mà người bên kia điện thoại đều không cần anh gọi, nhìn thấy anh nghe máy thì lập tức mở miệng nói:
“Từ An, em trai con sắp kết hôn, nhà gái muốn một căn nhà, con cho cha mẹ 30 vạn, cha mẹ muốn mua nhà cho em trai con.”
Tống Từ An vốn còn cảm thấy tâm trạng hơi phức tạp, nghe thấy thế gương mặt càng thêm âm trầm:
“Tống Bân muốn mua nhà, vì sao bắt con bỏ tiền?”
Mẹ Tống nghe thấy thế, giận tím mặt: “Con là anh trai thằng bé, con không bỏ thì ai bỏ?”
“Nó muốn mua nhà, không phải nên là nó tự mua sao?” Tống Từ An thực sự sắp bị chọc tức tới mức cười to, đây là đạo lý gì vậy?”
“Tiểu Bảo lấy đâu ra tiền?” Mẹ Tống nghe thấy thế, lạnh lùng nói: “Không phải là mày không muốn cho em trai mày tiền đấy chứ? Tống Từ An, tao nói cho mày biết, làm người không thể như đồ ăn cháo đá bát như vậy, bọn tao cực khổ nuôi mày lớn lên, còn để mày đi học đại học, bây giờ mày có công việc mày lập tức mất gốc đúng không?”
Tống Từ An không nghĩ tới mẹ nuôi của anh lại vô liêm sỉ như vậy, rõ ràng vào đại học không cho anh một đồng, vậy mà nói là bọn họ cho anh học đại học.
Còn nói bọn họ cực khổ nuôi anh lớn như vậy, nếu không có người mua như bọn họ, anh đến nỗi bị lừa bán sao?
Hơn nữa bà ta vừa mở miệng là đòi 30 vạn, cũng không suy nghĩ xem một người vừa mới tốt nghiệp đại học 2 năm như anh có tiền không.
Tống Từ An hít sâu một hơi nói: “Con không có tiền.”
“Sao có chuyện đó được? Không phải là mày làm việc trong thành phố sao? Sao không có tiền? Có phải mày không muốn đưa tiền hay không? Uổng phí Tiểu Bảo gọi mày một tiếng anh.” Mẹ Tống vừa nghe thấy thế, đương nhiên không tin.
Người khác đều nói trong thành phố lớn kiếm tiền dễ nhất, một năm có thể kiếm mấy chục vạn, bà ta chỉ đòi 30 vạn, sao anh có thể không có?
Xem ra đứa nhỏ này trưởng thành, không còn nghe lời nữa, đúng là không phải con ruột đúng là khác biệt, bọn họ nuôi anh lớn như vậy, vậy mà anh không có chút lòng biết ơn nào.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)