Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thiếu Nữ Huyền Học Xuống Núi Tìm Bảy Anh Trai Chương 23: Cô Không Mang Tiền Mặt Có Phải Không

Cài Đặt

Chương 23: Cô Không Mang Tiền Mặt Có Phải Không

Ngu Phán Phán nhìn thoáng qua tướng mạo của Trần Băng Băng, sau đó gật đầu.

Lúc này Tống Từ An mới đứng dậy, nói với Trần Băng Băng:

“Cô không mang tiền mặt có phải không? Cô có thể quét mã trả, tôi đổi tiền mặt với cô.”

Trần Băng Băng tìm một lúc lâu, có tiền mặt nhưng không đủ, nên đồng ý với phương án của anh ta.

Sáng hôm nay vừa tới đây, Tống Từ An đã biết kẻ điên đoán mệnh hôm qua thật sự tìm được con trai

Chuyện này không thể không khiến anh ta kinh ngạc, anh ta ở nơi này bày quán đã một thời gian, đương nhiên có nghe nói chuyện của bà ta.

Thật sự không ngờ người xưng là em gái anh thật sự tìm được người.

Cho nên hôm nay khi trước quầy hàng của anh không có ai, anh lập tức đi tới đảm nhiệm trợ lý của cô.

Đương nhiên những người khác cũng là người thích ăn dưa.

Cô gái nhỏ quét mã thanh toán 200, lúc này Tống Từ An mới lấy 200 từ quầy hàng mình bày ra, đặt vào trong bát trước mặt Ngu Phán Phán.

Sao cảnh này nhìn có vẻ quỷ dị như vậy.

Ngu Phán Phán cầm tiền, hỏi thẳng cô ấy ngày sinh tháng đẻ, sau đó bấm đốt ngón tay tính:

“Chó của cô ở trong vòm cầu phía tây nam, nơi có nguồn nước, có lẽ không cách nhà cô quá xa.”

Trần Băng Băng vừa nghe thấy những lời này thì lờ mờ, nói gì thế, cô ấy không nghe hiểu?

Tống Từ An phiên dịch cho cô ấy: “Chỗ nào gần nhà cô có nguồn nước?”

“Cách nhà tôi không xa thật sự có một con kênh… Nhưng mà nơi đó không có cầu mà.” Trần Băng Băng thật sự lờ mờ, lại nhìn Ngu Phán Phán, đôi mắt cô còn nhìn vô tội hơn cô ấy.

Trần Băng Băng không có biện pháp, đành phải gọi điện thoại cho bạn tốt của mình nhờ giúp đỡ.

“Vòm cầu ư? Mình biết ở đâu, bây giờ mình lập tức ra ngoài!”

Vị bạn tốt này của cô ấy cách nhà cô ấy không xa, vừa nghe thấy những lời này lập tức nghĩ tới một chỗ.

“Băng Băng cậu đợi mình một lát!” Sau khi nói xong cô gái chạy vội ra ngoài.

Hơn hai mươi phút sau, giọng nói của cô gái truyền từ bên kia tới.

“Băng Băng, đã tìm được gạo nếp!” Giọng nói có chút kích động nhưng mà vẻ mặt không tốt lắm, bởi vì tình hình của gạo nếp hiện giờ không tính là tốt, cô ấy đành phải nói với bên kia điện thoại: “Mình đưa nó tới bệnh viện trước, cậu nhanh tới đi!”

Trần Băng Băng không nói với cô ấy sao mình biết được, cho nên hiện giờ bạn cô ấy vô cùng tò mò, chẳng qua chỉ có thể đợi gặp mặt rồi hỏi lại.

Tay Trần Băng Băng cầm di động hơi dùng lực, gương mặt hơi tái nhợt.

Gạo nếp là một con chó Teddy một tuổi rưỡi, thường xuyên thích tiểu vào người ta, điều này khiến Trần Băng Băng vô cùng bất đắc dĩ, vì chuyện này cô ấy cũng có tiếng trong khu vực.

May mà thái độ nhận lỗi của cô ấy tốt, còn tặng quà nhận lỗi, những người khác đều không so đo.

Nhưng mà điều này cũng khiến cô ấy không dám dẫn gạo nếp ra ngoài, bình thường đều nhốt gạo nếp ở nhà.

Hôm nay cô ấy ra cửa đổ rác, không chú ý tới gạo nếp cũng theo cô ấy ra ngoài.

Lần này nó lại đi tiểu vào người ta, người nọ bị tiểu vào vốn có chút nóng tính, vừa thấy giày mình bị làm ướt, xung quanh lại không có người khác, nên trực tiếp xách gạo nếp đi.

Không trùng hợp chính là, nơi này là góc chết của camera.

Sau đó người này dùng túi rác đựng gạo nếp, mang đi ném dưới vòm cầu.

Đương nhiên chuyện này không phải là Ngu Phán Phán nói, mà là Tống Từ An hỏi, Ngu Phán Phán trả lời, sau đó chậm rãi phán đoán ra.

Tống Từ An nhìn vẻ mặt cô đơn của cô gái nhỏ, có chút nghi ngờ nói: “Chuyện này là sao vậy?”

Trần Băng Băng cũng rất muốn biết là vì sao, cũng nhìn qua.

Ngu Phán Phán thản nhiên nói: “Trả thù.”

???

Mọi người ở đây bao gồm Trần Băng Băng chủ nhân của gạo nếp.

Tống Từ An nghĩ một lát, tiếp tục dò hỏi: “Cô là nói gạo nếp vì bị trả thù, cho nên mới bị ném dưới vòm cầu sao?”

Ngu Phán Phán hơi gật đầu.

Tống Từ An lại hỏi: “Vì sao? Người nọ là muốn trả thù Trần tiểu thư ư?”

Ngu Phán Phán lắc đầu.

Trần Băng Băng vốn là khi nghe được vì trả thù, trong đầu cô ấy cũng nghĩ tới người nào sẽ trả thù cô ấy?

Chỉ mấy giây ngắn ngủi, cô ấy không nghĩ ra được gì.

Nhưng cho dù không nghĩ ra được gì, đối tượng suy đoán của cô ấy cũng chỉ là đám người trong tiểu khu.

Dù sao thân là chủ nhân của gạo nếp, cô biết không ít chuyện tốt gạo nếp làm, cô ấy còn vì chuyện đó mà lau không ít mông.

Làm chủ nhân làm tới mức nào cũng là không có mấy người, người khác nuôi dưỡng sủng vật là làm cha, cô ấy nuôi sủng vật là làm cháu trai.

Tâm lực của Trần Băng Băng lao lực quá độ, nhưng mà cô ấy không có biện pháp, nuôi sủng vật thì phải có trách nhiệm với sủng vật.

Cho nên cô ấy đã nghĩ cách tránh đi, nhưng vẫn có sơ suất.

Vốn cho rằng chính là những người đó, nhưng thật sự không ngờ đại sư lắc đầu.

Tống Từ An như hiểu rõ gì đó, hiểu được ý của Ngu Phán Phán: “Là gạo nếp sao?”

Cái đầu trọc lại hơi gật.

“Vì sao?” Không chỉ là Tống Từ An mọi người vây xem cũng có chút tò mò.

Tất cả mọi người dựng tai nghe, con chó này làm sao vậy?

Sao lại bị người ta trả thù?

Đã tìm được gạo nếp nên lúc này Trần Băng Băng không sốt ruột lắm, nhưng mà nghe thấy thế vẻ mặt cô ấy hơi ngượng ngùng.

Người khác không biết đức hạnh của con chó thối tha của cô ấy, nhưng cô ấy biết rất rõ, lúc này trên mặt cô ấy tràn ngập xấu hổ.

“Tiểu bậy.”

Tống Từ An và cô tâm ý tương thông, trực tiếp mơ mộng ra được đoạn sau.

“Cho nên là gạo nếp tiểu vào người ta, sau đó người ta thẹn quá hóa giận, bắt nó đi ném tới trong vòm cầu sao?”

Ngu Phán Phán gật đầu.

Mọi người ăn dưa xong đều lộ ra biểu cảm như táo bón.

Con chó này…

Vẫn có chút thiếu ăn đòn.

Mọi người tò mò nhìn cô, đợi cô nói tiếp.

Nhưng mà từ đầu tới cuối Ngu Phán Phán đều không có ý giải thích.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc