Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Hơn nữa giọng mẹ bà ta to như vậy, những người khác nhất định cũng đã nghe thấy, chuyện này khiến bà ta có chút lúng túng.
Đột nhiên có chút hối hận nghe lời cô gái nhỏ này, gọi điện cho mẹ cô ta.
“Đầu con bị lừa đá à, đồ ăn cháo đá bát lòng lang dạ sói! Không phải là con bị người ta lừa đấy chứ? Mẹ thì biết cái gì, mẹ là mẹ ruột con, Dương Dương là cháu ngoại của mẹ, mẹ có thể hại thằng bé sao? Đồ ngốc, vậy mà tin vào mấy lời đó tới chất vấn mẹ, con còn có lương tâm hay không?”
“Mẹ nuôi con lớn như thế kết quả con nghĩ mẹ như vậy?” Giọng nói không dám tin của mẹ Vương truyền từ bên kia điện thoại tới, sau đó là một đoạn mắng dài không lặp lại, còn không có chút thô tục nào, hơn nữa những lời này khiến người ta không biết phải nói như thế nào.
Vương Tú Liên bị những lời này làm cho ngây ngốc, cả người ước gì có thể tìm lỗ chui vào, có mất mặt, cũng có hổ thẹn.
Mẹ bà ta đều không giống người nhà khác dùng con gái kiếm một khoản lễ hỏi, sao bà ta có thể nghĩ mẹ mình như thế?
Nghĩ như vậy bà ta nhìn về phía Ngu Phán Phán, trong đôi mắt có chút mơ hồ.
Nhĩ lực của Ngu Phán Phán hơn người, cho dù bà ta không mở loa cô cũng có thể nghe thấy rõ, nhìn thấy Vương Tú Liên nhìn qua cô còn tưởng bà ta muốn biết đứa bé ở đâu.
Còn ánh mắt đó, cô không nhìn ra được có ý gì.
Bởi vì cô thiếu cảm xúc, khi cô còn nhỏ cô đã biết, cho nên nhìn thấy sinh ly tử biệt của người khác cũng không có quá nhiều cảm xúc.
Ngay cả khi sư phụ cô chết đi, cảm xúc của cô cũng không phập phồng nhiều.
“Nhà chú hoặc bác của Vương phu nhân, bé trai bốn năm tuổi.”
Vương Tú Liên nghe thấy những lời này của Ngu Phán Phán, thì trợn to hai mắt.
Có chút không dám tin, nhưng mà bà ta không quen biết cô, sao cô biết nhà mình có bác cả?
Vương Tú Liên lại nhanh chóng nói những lời này với mẹ bà ta.
Đối diện lập tức á khẩu không trả lời được, lúc này bà ta cũng đột nhiên nghĩ tới gì đó.
Đúng rồi, lão nhị nhà anh cả bà ta vẫn luôn không có con trai, năm ngoái nhà bọn họ thật sự đột nhiên có đứa bé.
Tuy nói là con nhà thân thích, nhưng đều ở cùng một chỗ nên biết rõ, đứa bé kia là cháu ngoại bà ta sao?
Nghĩ tới đây, thật sự là càng nghĩ càng cảm thấy có khả năng.
Trương Lượng ở bên cạnh căn bản không chen miệng vào được, nhìn thấy tình hình này nói không chừng thật sự có manh mối của con trai, không dám chậm trễ nữa, lập tức báo cảnh sát nói có manh mối.
Vì thế hai người lập tức nắm tay rời khỏi đám người, mua vé xe lửa.
Hai người rời đi, người trong đám người đều hai mặt nhìn nhau.
Chuyện này, là thật hay giả vậy?
Có người tin, có người không tin, đâu có mơ hồ như vậy, con mình bị lừa bán, nhà bán vừa vặn là nhà anh họ mình?
Như vậy không phải là chuyện linh tinh sao?
Kẻ điên Vương Tú Liên này tin thì thôi, sao Trương Lượng cũng tin như thế?
Cho dù người khác nói thế nào, cuối cùng không ai mắng Ngu Phán Phán là kẻ lừa đảo.
Tống Từ An thấy không xảy ra chuyện gì thì yên tâm hơn.
Tiếp tục ngồi trở lại quầy hàng của mình, cả buổi sáng không ngừng bận rộn.
Hôm nay tuy Ngu Phán Phán khai trương, nhưng ngoại trừ Vương Tú Liên thì không còn ai, cô cũng không nóng vội.
Biết hôm nay không còn ai đến, nên ngồi ở đó tu luyện.
Căn bản không để ý tới ánh mắt khác thường của mọi người xung quanh.
Đợi đến khi Tống Từ An dọn sạp, dẫn cô trở về.
Anh xem như nhìn ra được, em gái này nhà mình còn có thể chất chiêu tài.
Sáng sớm ngày hôm sau, hai người lại đến công viên Thanh Sơn từ sớm.
Lúc này mới tới thì thấy có rất nhiều người vây quanh vị trí bọn họ bày sạp, nhìn thấy bọn họ tới đều sôi nổi nhường đường, để bọn họ đi qua.
Nhưng mà ánh mắt bọn họ nhìn Ngu Phán Phán lần này đã không còn giống trước, nhìn thấy bọn họ tới đều sôi nổi nhường đường, để bọn họ đi qua.
Nhưng mà lần này ánh mắt bọn họ nhìn Ngu Phán Phán không còn giống như hôm qua, ngày hôm qua bọn họ đều nghĩ là cô gái nhỏ này chỉ muốn lừa chút tiền, đều chỉ chỉ trỏ trỏ với cô, bảo cô lạc đường thì biết quay lại.
Ai ngờ Vương Tú Liên thật sự đi tìm cô tính mệnh, bọn họ lại cảm thấy cô gái nhỏ này không có lương tâm, cũng nói không ít lời khó nghe với cô.
Cuối cùng nghe như lọt vào trong sương mù, không biết thật giả, nhưng mà hôm nay ánh mắt bọn họ đều thay đổi.
Bởi vì đứa bé nhà Trương Lượng thật sự tìm trở về!
Còn thật sự trùng hợp như vậy, đứa bé kia là bị anh họ của Vương Tú Liên mua đi.
Chuyện này vừa có tin tức lập tức truyền ra, hiện giờ có di động nên tốc độ lan truyền rất nhanh, không lâu sau gần như mọi người hóng dưa đều thấy được, trong lòng đều cảm thấy thỏa mãn.
Lần này thanh danh của Ngu Phán Phán xem như đánh ra, cho nên hôm nay thật sự có những người khác tìm cô đoán mệnh.
Người đầu tiên đoán mệnh là một nữ sinh hơn hai mươi tuổi, để tóc mái, buộc tóc đuôi ngựa cao, thoạt nhìn sạch sẽ lanh lợi, đeo kính đen che hơn nửa gương mặt.
Ngày hôm qua cô ấy cũng ở đây, đương nhiên biết chuyện của Trương gia, không biết là trùng hợp hay nữ sinh này thật sự có bản lĩnh, cô ấy thật sự không có biện pháp nào, gạo nếp đều đã mất tích quá một ngày.
Cô ấy nhắn tin trong nhóm Wechat của tiểu khu, tin nhắn đều như đá chìm đáy biển, không có chút bóng dáng nào.
Sáng sớm hôm nay cô ấy tới công viên Thanh Sơn từ sớm, lòng mang bán tín bán nghi, tính một quẻ.
“Cô gái nhỏ đại sư, chó của tôi mất tích, cô có thể tìm chó giúp tôi không?” Trần Băng Băng đứng trước quầy của Ngu Phán Phán, giọng nói hơi vội vàng, nói xong cô ấy nhìn trên quầy hàng của Ngu Phán Phán, phát hiện không có mã QR.
“Chỉ nhận tiền mặt.” Ngu Phán Phán biết cô ấy đang nhìn gì, trả lời.
Trần Băng Băng vội vàng lật xem túi của mình.
Trợ lý nhỏ Tống Từ An nhìn thoáng qua Ngu Phán Phán trước, sau đó cúi đầu hỏi bên tai cô:
“Có thể tìm không?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)








-494595.png&w=640&q=75)






