Sáng nay bà ta tới công viên Thanh Sơn, là muốn hồi tưởng lại tình tiết ngày đó của con trai mình, nhìn xem mình có thể nghĩ ra được manh mối quan trọng gì đó hay không.
Khi đi ngang qua bên này, nghe thấy tiếng mõ đầu óc bà ta bình tĩnh trước nay chưa từng có, ma xui quỷ khiến đi tới bên này.
Nhìn thấy vậy mà là một thiếu nữ đầu trọc, tiếng mõ là bên cô truyền ra, trước mặt cô viết mấy chữ to.
Bày quán đoán mệnh, một quẻ 200.
Mà trên người bà ta vừa vặn có 200 tệ, không nhiều không ít.
Vì thế bà ta tính.
Chẳng qua bây giờ nghe thấy câu này, bà ta lập tức cảm thấy chẳng lẽ vừa rồi mình choáng váng đầu óc.
Vậy mà cảm thấy có thể tin tưởng cô.
Những người khác trong đám người cũng cảm thấy kỹ thuật lừa đảo của Ngu Phán Phán chẳng ra sao.
Như vậy không phải rõ ràng nói với người ta, ha ha, tôi chính là lừa cô đấy.
Còn quang minh chính đại lừa người ta.
Nhưng mà ông ta là người văn nhã, tuy tức giận nhưng cũng không ra tay, chỉ tức giận trừng Ngu Phán Phán, giọng nói không được tốt lắm nói:
“Cô nói linh tinh gì đấy? Con chúng tôi đã mất tích hơn một năm, cảnh sát còn đang tìm kiếm, cô đột nhiên muốn tôi gọi điện về hỏi mẹ tôi là có ý gì, là hoài nghi đứa bé bị mẹ tôi ôm đi có phải không?”
Ông ta không cảm thấy bị lừa 200 tệ là chuyện lớn gì, chẳng qua ông ta sợ vợ ông ta nghe tin tức của con trai, lại chịu đả kích lần nữa.
Hơn nữa cô gái nhỏ trước mắt này nói gì thế?
Cái gì mà gọi điện thoại hỏi mẹ ông ta sẽ biết?
Cô như vậy không phải là hoài nghi mẹ ông ta sao?
Tuy mẹ ông ta không thích ông ta lắm, tương đối thích em trai ông ta hơn.
Ngay cả sau khi vợ ông ta mang thai cũng không tới giúp đỡ một lần, dù vậy mẹ ông ta cũng không làm ra loại chuyện trộm cháu nội mình.
Hơn nữa Dương Dương mất đi xong, bên quê quán vẫn luôn gọi điện tới hỏi, mẹ ông ta còn xoay 2000 tệ cho ông ta, tuy không nhiều lắm nhưng cũng là tình thương của mẹ.
Cho nên Trương Lượng nghe thấy lời Ngu Phán Phán nói thì vô cùng tức giận, người này đúng là ăn không nói có, nói linh tinh!
Quả nhiên đúng là kẻ lừa đảo!
Vương Tú Liên vốn còn chưa hiểu ý của Ngu Phán Phán, vừa nghe thấy lời chồng nói, làm sao vậy?
Chẳng lẽ chuyện này liên quan tới mẹ chồng bà ta?
Nhưng mà bà ta nghĩ mãi không rõ, sao mẹ chồng mình lại đưa cháu nội đi.
Tuy bọn họ không ở cùng nhau, nhưng mẹ chồng không phải là loại người như thế.
Ngay khi bà ta đang suy nghĩ có phải mình đắc tội mẹ chồng chỗ nào không, thì nghe Ngu Phán Phán lạnh lùng nói.
“Không phải mẹ ông, là mẹ bà ấy.”
Ngu Phán Phán vươn tay chỉ Vương Tú Liên nói, thậm chí có chút khó hiểu vì sao bọn họ đột nhiên tức giận, không phải tìm được đứa bé thì nên vui vẻ sao?
Trương Lượng vốn còn muốn xắn tay áo, nói chuyện với cô một lát, nghe thấy câu này của cô tay áo của ông ta treo ở giữa cánh tay rớt trở về, thoạt nhìn có chút buồn cười.
Đặc biệt là biểu cảm của ông ta, run rẩy một lát, không chắc chắn nhìn chằm chằm Ngu Phán Phán, suy nghĩ một lát.
Cô gái nhỏ đầu trọc này mới mắng chửi người ta có phải không?
Tống Từ An thấy thế vội vàng chạy tới, tuy cô không phải là em gái của anh, đầu óc còn có vấn đề, nhưng dù sao người vẫn là anh mang tới, nhỡ đâu xảy ra chuyện gì sao.
Nhưng mà cô gái này đúng là dám nói, bây giờ còn mắng người ta.
“Ừm, hiểu lầm hiểu lầm thôi…”
Vương Tú Liên nghe thấy thế lập tức sững sờ tại chỗ.
Trương Lượng cũng có chút không kiên nhẫn, cô gái đầu trọc này làm sao vậy?
Lúc thì nói mẹ ông ta, lúc lại nói là mẹ vợ ông ta, như vậy không phải là ăn nói linh tinh ư?
Ông ta đang định gọi điện báo cảnh sát, vợ ở bên cạnh lại mở miệng.
Ánh mắt bà ta tràn ngập chờ mong nhìn Ngu Phán Phán: “Ý của cô là nói mẹ tôi biết tung tích của Dương Dương sao?”
Ngu Phán Phán gật đầu.
Sau khi bà ta kết hôn ít khi liên lạc với nhà mẹ đẻ, vốn dĩ là gả xa, ngoại trừ ngày lễ ngày tết gọi điện thoại thăm hỏi một tiếng, chuyển tiền cho bọn họ ra, bà ta về chẳng được mấy lần.
Sau khi Trương Dương sinh ra bởi vì trông đứa bé nên càng không quay về.
Nghe thấy lời Ngu Phán Phán nói, bà ta lấy di động ra gọi điện cho mẹ mình.
“Tú Liên! Sao em có thể tin tưởng mấy lời linh tinh của cô ta?” Trương Lượng thấy vợ mình bị cô gái nhỏ này lừa gạt, càng thêm sốt ruột.
Điện thoại nhanh chóng kết nối.
“Con còn biết người mẹ này nữa sao?”
Vẻ mặt Vương Tú Liên hơi khó coi, giọng nói có chút chua xót: “Mẹ…”
“Lâu như vậy không gọi điện, còn tưởng con đã chết rồi cơ…”
Gương mặt Vương Tú Liên chua xót, mẹ bà ta vĩnh viễn như vậy, bà ta không tìm mẹ mình mẹ mình vĩnh viễn không tìm bà ta.
“Mẹ, mẹ nhìn thấy Dương Dương không?” Chẳng qua bây giờ bà ta không muốn nghe mẹ mình mắng, bà ta có chuyện càng quan trọng hơn.
“Không phải Dương Dương ở chỗ con sao?” Tuy mẹ Vương Tú Liên chưa từng gặp cháu ngoại mình, nhưng mà cũng biết, thỉnh thoảng còn gọi video call.
“Mẹ, Dương Dương mất tích…”
Vương Tú Liên nói hết mọi chuyện trải qua ra.
“Mất thì đi tìm đi, gọi điện cho mẹ làm gì?” Mẹ Vương bĩu môi, không vui cao giọng nói.
Giọng nói to tới mức Vương Tú Liên không mở loa mọi người vây xem đều nghe thấy được.
Mọi người đều liếc mắt nhìn một cái, không dám mở miệng.
“Ừm, đại sư nói cho con biết…” Vương Tú Liên nghe thấy lời mẹ nói thì rụt cổ theo bản năng, ngay sau đó mới nhớ tới hiện giờ mình không ở trong nhà.
Khi bà ta ở nhà, chỉ cần mẹ bà ta cao giọng nói chuyện, nhất định sẽ đi kèm đánh bà ta.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)
