Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
“Tú Liên!” Trương Lượng vừa nhận được tin tức đã lập tức chạy qua đây, cũng may hôm nay ông ta được nghỉ không cần phải đi làm.
Sau khi đứa con mất tích, hơn một năm nay ông ta sống rất khó khăn, Vương Tú Liên bị đả kích mà phát điên lại càng khiến ông ta lao lực quá độ.
Bình thường ông ta sẽ ngồi uống rượu giải sầu một mình trong đêm, ông ta biết chuyện đứa con mất tích không thể trách vợ mình nhưng vợ lại không nghĩ như thế, cho dù ông ta có chỉ dẫn thế nào cũng vô dụng cả. Ông ta cũng không thể không đi làm, bọn họ vẫn phải sống, từ sau vợ mang thai, bởi vì thai nghén quá nặng nên đã xin thôi việc.
Sau khi đẻ con xong, bà ta vẫn luôn ở nhà trông con, vốn dĩ cuộc sống của gia đình ba người bọn họ trôi qua rất hạnh phúc, nhưng ai có thể ngờ được con trẻ lại mất tích chứ?
Sau khi đứa trẻ mất tích, bởi vì các loại hành vi mà Vương Tú Liên thể hiện ra nên ông ta không dám cho bà ta ra ngoài nữa.
Bình thường ông ta đi làm sẽ khóa ngoài vào, ở nhà có đồ ăn đồ uống, cũng không cần lo vợ sẽ đói bụng.
Ông ta tan làm sẽ vội trở về nhà ngay, vì hôm nay được nghỉ cho nên ông ta không khóa cửa nhà.
Có điều, tối hôm qua vì bàn một hợp đồng, ông ta uống hơi nhiều cho nên buổi sáng cũng không để ý vợ ra ngoài từ lúc nào.
Nghe điện thoại của người quen, ông ta mới vội vàng rời giường chạy tới bên này.
Vương Tú Liên vừa nghe được giọng nói của ông ta, cả người chợt run lên, có hơi sợ hãi ông ta lại định bắt mình về rồi nhốt lại.
Trương Lượng đứng trước mặt bà ta, thấy bà ta không bị thương gì cả mới thở phào một hơi nhẹ nhõm, người gọi điện thoại chỉ nói vợ ông ta đang ở công viên Thanh Sơn, kêu ông ta tới nhanh một chút vì vợ ông ta sắp bị tên lừa đảo lừa rồi.
Khi ấy ông ta nghe được cuộc gọi này vẫn còn chưa tỉnh rượu, còn tưởng mình đang nằm mơ, nhưng liếc mắt nhìn quanh nhà mới phát hiện ra vợ thật sự không có ở nhà.
Lúc này ông ta mới vội vội vàng vàng chạy ra ngoài, cũng may nhà trọ của bọn họ cách công viên Thanh Sơn không xa.
“Cô chính là tên lừa đảo?” Trương Lượng thấy vợ mình không sao mới nhìn về phía Ngu Phan Phan chếch ở đối diện với ông ta. Ông ta không ngờ đối phương lại là một cô gái trẻ đầu trọc nên còn sững sờ một lúc, có điều, nghĩ đến đối phương là một tên lừa đảo, giọng điệu của ông ta cũng chẳng tốt được đến đâu.
“Tôi không phải.” Giọng nói trong trẻo của Ngu Phán Phán vang lên.
Bên phía Tống Từ An vốn đang bị vây chật như nêm cối, lúc anh vẽ hoàn toàn tiến vào trạng thái quên mình, không còn hay biết gì về mọi chuyện xung quanh.
Nhưng anh vừa mới kết thúc một tác phẩm xong đã nghe thấy giọng nói truyền tới từ bên cạnh.
Cái quỷ gì vậy, thật sự có người đến tìm con nhỏ đó sao?
Tống Từ An trừng to hai mắt, cũng không muốn vẽ tranh cho người tiếp theo nữa.
Cũng may mà vị khách tiếp theo của anh cũng là người thích hóng hớt, không đợi Tống Từ An lên tiếng, cô ta đã ngứa ngáy chen lên hàng trước.
Bên Tống Từ An không còn khách nên anh cũng chen vào trong đám người luôn, chỉ thấy một nam một nữ đứng trước sạp hàng của cô gái trẻ.
Anh hơi nhíu mày, bọn họ tới kiếm chuyện sao?
“Cô ta còn 1 quẻ 200, vừa rồi chúng tôi đều tận mắt nhìn thấy vợ anh đưa cho cô ta 200 tệ, hỏi cô ta tung tích con của hai người.”
“Cô ta cầm tiền xong không làm gì, chỉ hỏi sinh thần bát tự và quần áo bên người, sau đó nói địa chỉ.”
“Như vậy không phải là gạt người thì là gì?”
“Nếu thật sự dễ tìm được đứa bé như vậy, còn cần cảnh sát làm gì?”
“Đúng thế, bên cảnh sát cũng tìm kiếm hơn một năm, đều không tìm được mà cô ta chỉ thuận miệng nói, như vậy còn không phải là kẻ lừa đảo.”
Mọi người bà một câu tôi một lời nói rõ mọi chuyện ra, tiếng lên án công khai càng lúc càng to, từng người đều cảm thấy mình vô cùng chính nghĩa.
Cho dù giọng nói của bọn họ rất to, Ngu Phán Phán vẫn không bị ảnh hưởng, vẫn là dáng vẻ lạnh nhạt đó.
Cô thậm chí đều không nâng mắt nhìn về phía Trương Lượng, giống như ông ta là người râu ria, cô bấm đốt ngón tay tính kết quả, sắp xếp ngôn ngữ nói với Vương Tú Liên:
“Bà gọi điện cho mẹ bà, hỏi bà ta tình hình cháu trai của bà.”
Vương Tú Liên ngây ngốc, dường như nghe hiểu, lại dường như không nghe hiểu: “…”
Cô bảo bà ta tìm ai cơ?
Không phải là bà ta thật sự gặp phải kẻ lừa đảo đấy chứ?
Trong lòng thấp thỏm một lát, nhưng mà cảm xúc của bà ta không mãnh liệt như người bên cạnh.
Tính một quẻ chỉ 200 tệ, cho dù bị lừa thì thế nào?
Hơn nữa ở đây có nhiều người như thế, tuy cô gái nhỏ này trẻ tuổi nhưng sẽ không chọc nhiều người tức giận đúng không?
Tuy hiện giờ cô đã chọc nhiều người tức giận, người vây xem vẫn luôn nói cô là kẻ lừa đảo, khiến trong lòng bà ta cảm thấy buồn cười.
Bà ta đều không kích động như vậy, những người khác đã kích động trước cả bà ta.
Sáng hôm nay bà ta chỉ đi ra cửa một lát, tuy trong khoảng thời gian đứa bé mới mất bà ta có chút điên cuồng, nhưng trong khoảng thời gian này tới nay bà ta đã tỉnh táo.
Hôm nay bà ta chỉ muốn ra cửa một lát hít thở không khí, 200 tệ nhăn nheo trong túi là lúc trước bà ta nhét vào.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




