Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Hắn không còn dịu dàng như trước nữa
Trong mắt hắn ngập tràn âm u bạo lực.
Hắn bóp chặt cổ ta, nghiêng đầu trao cho ta một nụ hôn.
Toàn thân hắn lạnh lùng bình thản, như một vị thần quyền uy cao vời vợi, đang trừng phạt ta.
Ta khẽ nhướn mày, cảm nhận sự thách thức.
Vì thế, ta đưa tay ôm lấy cổ hắn, đảo khách thành chủ.
Cơ thể hắn bất chợt cứng đờ.
Ta hài lòng nhếch môi.
Ta đoán có bao giờ sai đâu.
Tự mình bấu chặt lấy cánh tay, bóp thật đau.
Ta mở bừng mắt.
Nhanh như chớp, ta tóm lấy cổ người trước mặt, mạnh mẽ ép hắn xuống đất.
Lăng Thương đau đớn nhíu mày cố nhịn rên rỉ.
Ta nhếch môi cười khẩy: "Sao hả, nhanh như vậy mà đã lộ đuôi hồ ly rồi?"
Lăng Thương đáng thương cầu xin ta, cố gắng gỡ bàn tay đang kẹp chặt cổ hắn.
Những ngón tay thon dài, đốt xương rõ ràng, trắng như ngọc lạnh.
Đặt trên bàn tay đã quen cầm binh khí của ta, tạo nên sự khác biệt hoàn toàn.
Bất giác trong lòng ta dâng lên cảm xúc khó tả.
Ta muốn nhìn xem đôi tay yếu ớt này muốn làm gì.
Cho nên ta thả lỏng một chút.
Hắn vội vàng hít thở sặc ho khù khụ không ngừng.
Vành mắt đỏ hồng còn đau đớn chảy nước mắt sinh lý.
Ta quan sát chờ hắn tự thân ngoan ngoãn lại.
Thế mà hắn lại để mặc ta bóp cổ hắn không giãy giụa nữa.
Hắn thản nhiên dâng chiếc cổ trắng nõn yêu ớt ấy vào tay ta.
"Nam Cương Vương dùng mạng sống của gia đình ta uy hiếp, buộc ta phải đánh cắp cơ mật quân sự của Lê Bắc."
"Thất bại rồi, ta nguyện dùng mạng mình để chuộc tội.”
Nói xong, hắn nhắm mắt, như sẵn sàng phó mặc bản thân cho ta.
Chỉ có điều, hầu kết lên xuống không ngừng đã tố cáo sự căng thẳng của hắn.
Ta liếm đôi môi khô khốc, rút con dao găm bên hông ra, lướt qua khuôn mặt nhợt nhạt kia.
Lưỡi dao lạnh buốt khiến hắn co rụt người lại.
Lưỡi dao từ từ lướt qua, nhẹ nhàng tách phần cổ áo đang khép chặt.
“Ngươi dùng vu thuật gì với ta?”
Nghe thế hắn ngạc nhiên mở mắt không biết tại sao ta vẫn chưa ra tay.
Ta lạnh lùng cười nói: "Giết ngươi thì nhanh thôi, nhưng ta lại thích cảm giác vui thú khi chơi đùa kẻ khác hơn."
Vừa dứt lời, con dao trong tay ta đã gọn lẹ cắt phăng áo ngoài của hắn, rồi xé toạc cả lớp áo lót bên trong.
Ta tiếp tục câu chuyện dang dở: “Đây là vu thuật của Nam Cương sao?”
Chắc là ta đã dọa được hắn, hai mắt hắn hoảng sợ gật đầu lia lịa.
“Là một loại mê cổ, có thể ảnh hưởng đến giấc mơ của ngài.”
“Vậy những thứ ta thấy trong mơ là thật hay giả?”
“Vừa thật vừa giả. Mê cổ cần người hạ cổ ở gần đó để điều khiển, và phải dựa theo sở thích của người bị điều khiển để thay đổi giấc mơ.”
“Sở thích?” Nghĩ đến ngoại hình cường tráng của Lăng Thương trong mơ, ta không biết nói gì hơn: “Ngươi nghĩ ta thích... kiểu đó?”
Ta nói xong Lăng Thương ngượng ngùng đỏ bừng mặt.
“Là... là Nam Cương Vương nói vậy. Ngài ấy nói ngài thích kiểu mạnh mẽ... còn ta thì quá...”
Hắn không nói nữa nhưng ta đã hiểu ý.
Trời đụ, những người bên ngoài kia đang đồn ta thành thế nào vậy.
Nhìn Lăng Thương ngượng ngùng, ấp úng cúi đầu nhìn ta, trong mắt tràn đầy sự bất lực, còn ta vẫn còn say hơi rượu đêm nay khiến tâm trạng ta bừng lên như đang bị đun sôi.
Ta nhìn hắn một lúc lâu, càng nhìn càng thấy trong lòng ngứa ngáy khó chịu.
Nghĩ đến đôi tay như ngọc và khóe mắt đỏ hồng của hắn, những sự việc xảy ra trong đêm nay dần hòa vào nhau trong tâm trí ta.
Ta không kiên nhẫn nổi, cộc cằn chậc một tiếng, quyết định cứ để cảm xúc chi phối.
Ta không thương hương tiếc ngọc nữa mà xốc hắn lên vai sải bước vào trong trướng.
Ta vỗ mông hắn, bảo hắn ngoan ngoãn yên lặng, rồi nhẹ nhàng nói: “Ta không thích những thứ ngươi nói đâu, ta chỉ mê cái kiểu ngươi thế này thôi.”
Ta dùng hành động của mình dạy cho hắn một bài học nhớ đời.
Bằng chính hành động thực tế, ta nói rõ với hắn rằng lòng tự tôn của tướng quân này không phải thứ để đùa giỡn.
Đừng có mà giở những thứ hoa mỹ vô dụng đó trong giấc mơ của ta.
Đêm đó, bên cõi biên thùy lạnh lẽo hoang vắng, chỉ có tiếng chuông bạc nơi mắt cá chân thiếu niên, vang lên như tiếng chim sơn ca trong màn đêm u tịch.
Ta mang theo Lăng Thương bên mình, theo quân đi khắp nơi.
Mỹ nhân kề cạnh, ta cũng bớt ngông cuồng.
Mọi người đồn rằng ta đổi tính rồi, từ tên lưu manh trở thành quân tử.
Ngoài mặt ta không biểu hiện gì, hôm sau tổ chức buổi huấn luyện quân đội toàn doanh.
Từ sau lần ta hứa sẽ không giết hắn, còn sẽ cứu gia đình hắn ra, Lăng Thương phục vụ ta đến mức chân không chạm đất.
Ta cũng trượt dài trong sự sa đọa, đêm đêm vui chơi yến tiệc, đến nỗi thuộc hạ mấy lần thỉnh cầu, khuyên ta đừng chìm đắm trong sắc dục.
Thiếu điều chỉ mặt Lăng Thương mà mắng hắn là hồ ly tinh.
Ta dựa lưng trên đệm mềm, hờ hững liếc mắt nhìn Tả tướng một cái, hắn lập tức ngậm miệng, lui xuống.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)