Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thiếu niên miêu cương Chương 2

Cài Đặt

Chương 2

Ta há miệng định nói, nhưng lại không phát ra được âm thanh.

Ta nhíu mày quan sát xung quanh mới nhận ra bản thân đang đứng giữa đồng không mông quạnh.

Dường như hắn không hài lòng với việc ta không chú ý vào hắn.

Hắn khẽ thở dài, nhẹ nhàng vuốt ve, xoay gương mặt ta lại đối diện với hắn.

Hành động tuy dịu dàng, nhưng thái độ cứng rắn và áp đảo.

Ta bắt đầu thấy khó chịu.

Từ trước đến giờ chỉ có ta ép người khác, chưa từng có ai khiến ta cảm thấy bị khống chế như vậy.

Nhưng ta đã đánh giá mình trong mơ quá cao.

Ta không thể dùng chút sức nào, cứ như một miếng bùn mềm oặt để mặc hắn ôm lấy.

Và rồi... hắn lại tự ý cúi xuống hôn ta.

Điều quan trọng hơn cả là... ta lại còn thấy khá dễ chịu.

Nhưng, chuyện này liên quan đến tôn nghiêm của bổn tướng quân!

Sao ta có thể ngoan ngoãn mềm nhũn để người khác thao túng như vậy được chứ?!

Sau đó ta tức giận mà tỉnh giấc.

Vừa mở mắt, đã thấy gương mặt trong mơ đang ở ngay sát trước mặt mình.

Ta nhanh chóng ra tay, xoay người siết cổ hắn, khóa chặt hắn dưới thân.

"Thưa... thưa tướng quân, ngài sao vậy?" Hắn lo lắng, sợ hãi hỏi.

Ta không quan tâm từ trên cao nhìn chằm chằm xuống hắn.

Ta cúi đầu ghé sát cổ hắn hít một hơi thật sâu.

Nhìn tai hắn đỏ bừng như sắp cháy ta mới hài lòng thả ra.

Trong lòng nghĩ, như thế này mới đúng chứ.

Ta bắt đầu nghịch ngợm đôi tai đỏ hồng như ngọc máu của hắn, hỏi: "Nghe nói người Miêu các ngươi giỏi về thuật dùng cổ trùng, vậy ngươi biết loại nào?"

"Ta... ta không biết cổ trùng... tướng quân, ngài có thể thả ta ra được không?"

Hắn co rúm lại, muốn tránh khỏi tay ta, nhưng bị ánh mắt ta liếc đến, lại ngoan ngoãn chịu trận.

Nhìn hắn như vậy, vừa muốn né tránh lại vừa không thể trốn được, ta lại càng thấy hứng thú, trong lòng như có một con sâu tinh quái, cứ ngứa ngáy không thôi.

"Ôi chao, ngươi không biết cổ trùng thật à?"

"Ta cứ tưởng ngươi đã dùng tình cổ lên ta, sao ta lại cứ bị ngươi mê hoặc đến thế nhỉ?"

...

Mỗi lần ta nói một câu, mặt hắn lại đỏ thêm một chút.

Đến cuối cùng, dường như đến cả xương trắng ngọc của hắn cũng như muốn bùng cháy.

Cảnh tượng này khiến ta cực kỳ sảng khoái, chỉ muốn ra ngoài đánh vài bộ quyền.

Sau khi đã trêu chọc đủ, ta mới buông hắn ra, để hắn giúp ta mặc đồ, chuẩn bị đi tuần sớm.

Cho đến tận cuối ngày, ta vẫn quên mất không hỏi hắn.

Giữa đêm khuya không ngủ, lại nằm bò ra bên cạnh giường nhìn chằm chằm ta là có ý gì đây chứ?

Ta là tướng quân Lâm Huyết Vi của Lê Bắc, quanh năm trấn thủ biên cương.

Cuộc sống quân ngũ vốn khô khan, ta không có sở thích nào khác, chỉ là thích mỹ nhân.

Vậy tại sao ta không ra tay với Lăng Thương, đến bản thân ta cũng không hiểu được.

Có lẽ là vì thấy có chút không đành lòng.

Nghe cũng thật kỳ quặc.

Gần đây, ta thường mơ nhiều hơn.

Hơn nữa, trong mỗi giấc mơ, ta luôn vô lực mặc cho Lăng Thương muốn làm gì thì làm.

Điều này khiến ta rất tức giận, nhưng lại không thể nói ra được.

Ta là một tướng quân sĩ diện.

Vì vậy, chỉ có thể tỉnh dậy rồi trêu đùa ngược lại hắn một phen, để xoa dịu cơn giận trong lòng.

Cứ thế kéo dài cho đến khi ta xuất binh hành quân.

Hai tháng liên tiếp giết địch, sau khi trở về doanh trại, ta đã quên bẵng Lăng Thương.

Ta sai người tìm cho mình một mỹ nhân, chuẩn bị uống rượu, tán gẫu đôi câu cho vui.

Nhưng không ngờ người mang rượu vào lại chính là Lăng Thương.

Hắn tái nhợt cúi người rót rượu cho ta.

Tay ta bỗng run lên, rượu đổ cả xuống người mỹ nhân.

Ta cũng không hiểu vì sao lại cảm thấy chột dạ đến thế.

Khẽ ho hai tiếng, ta hỏi hắn: "Dạo này sao rồi?"

Hắn mím môi, nhẹ nhàng trả lời: "Mọi chuyện vẫn ổn thưa tướng quân."

Câu này chẳng có chút sát thương nào, vậy mà lại khiến ta khó chịu cả người.

Vì thế, ta đuổi mỹ nhân đi, giữ hắn lại.

Ta hỏi hắn có phải đang giận không.

Nhưng ta không hiểu sao lại cảm thấy xấu hổ, ngại ngùng gãi mũi, giải thích: "Ta không có quên ngươi, chỉ là ta bận quá."

Nghĩ đi nghĩ lại, thấy nói vậy thôi là chưa đủ, ta vội vàng chữa cháy: "Đừng gọi tướng quân tướng quân nữa, nghe xa cách quá, ta hơn ngươi vài tuổi, cứ gọi ta một tiếng tỷ đi."

Hắn ngạc nhiên ngẩng đầu nhìn ta, đôi mắt sáng trong như pha lê hiện rõ niềm vui.

Ta đắc ý, hóa ra mỹ nhân dễ dỗ thế này sao.

Nhân tiện, ta cũng bày tỏ lòng mình: "Không phải ta không muốn động đến ngươi, chỉ là vì ta trân trọng ngươi mà thôi."

Dường như để chứng minh lời mình nói, ta để hắn ở lại.

Giống như trước lúc ta xuất binh, cùng ta chung giường chung chăn.

Hai tháng trôi qua, ta lại mơ thấy một giấc mơ khác.

Trong mộng, Lăng Thương với thân hình cao lớn đứng giữa trời tuyết, nhẹ nhàng liếc mắt về phía ta.

Ngoại hình hắn như thần linh không vướng bụi trần.

Nhưng lần này ta vẫn không phản kháng được.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc