Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thiếu niên miêu cương Chương 4

Cài Đặt

Chương 4

Ta ôm lấy vòng eo của Lăng Thương, cảm thán về cảm giác mềm mại, trêu đùa: "Nói đi, là hồ ly tinh nào đã hút sạch tinh lực của ta vậy?"

Lăng Thương nhẹ nhàng xoa bóp đầu đang nhức nhối ch ta: "Tỷ ơi, đừng chọc ghẹo ta nữa mà."

Nhìn hắn e thẹn ta không hiểu: "Sao ngươi dễ ngại thế? Đêm ngươi có vậy đâu."

Nghe thấy ta nói vậy, mặt thiếu niên đỏ bừng nhưng vẫn cúi người sát gần tai ta, nhỏ giọng kéo dài âm thanh: "Tỷ ơi, vậy tỷ có muốn thử lại không?"

Ái chà, thách thức đấy à?

Ta nhướn mày hứng thú nhìn hắn cũng không thèm động đậy.

Hắn hiểu ý ta, mang theo hơi thở mát lành của gió, từ từ áp sát đến.

Trong phút giây mơ hồ, ta bỗng nhớ tới ai đó từng nói: "Thiếu niên Miêu Cương giỏi dùng cổ."

Nhưng giờ đây, ta chỉ muốn cảm thán.

Còn giỏi hơn nữa là mê hoặc lòng người.

Giữa tháng Sáu, hoàng thành bỗng truyền chỉ, lệnh cho ta đánh chiếm Nam Cương.

Ta chau mày trầm tư, không rõ triều đình có chuyện gì mà ra một mệnh lệnh như thế.

Nam Cương địa hình phức tạp, dễ thủ khó công.

Hơn nữa lại đầy bí ẩn, người người đều giỏi sử dụng cổ, khiến quân trung nguyên của ta nhiều lần khổ sở không chịu nổi.

Nếu tấn công mạnh mẽ, e rằng “tổn thương địch một ngàn, tự hại mình tám trăm”.

Nhưng thái độ sứ giả hoàng thành cực kì ngang ngược.

Thực ra, điều họ muốn chỉ là quân Lâm gia phải chịu tổn thất.

Phụ thân ta là Trấn Quốc Đại Tướng Quân, nhưng lại bị người người kiêng dè.

Trong triều đình, bọn họ vừa muốn ta hết lòng phục vụ, vừa sợ "nuôi hổ gây hoạ".

Tình thế như vậy ta phải chọn ra hai vạn tinh binh lên kế hoạch tác chiến.

Lúc ấy, ta biết rằng, trận chiến này ta đã thua.

Dù gì ta cũng chủ quan.

Cổ thuật của người Miêu Cương này, không phải là thứ ta có thể khống chế.

Ta mở mắt ra lần nữa, phát hiện mình đã bị xích lại.

Xích sắt đen được chế tạo từ huyền thiết buộc chặt tứ chi, trên cổ ta cũng bị đeo một sợi xích.

Cứ như sợ sức mạnh của ta sẽ phá hủy được đống xích ấy vậy.

"Tỷ tỉnh rồi à?"

Ta quay đầu lại, thấy Lăng Thương ngồi cách đó ba thước, cười tươi như hoa.

Ta không bất ngờ chút nào, nhẹ chu môi như hôn gió hắn: "Để thái tử tủi thân uất ức rồi, diễn vở kịch với ta chắc là khó xử cho ngươi lắm."

Hắn chẳng quan tâm đến lời mỉa mai lại còn nở nụ cười càng tươi đến gần ta.

Hắn di chuyển phát ra tiếng leng keng làm ta chú ý đến chuông bạc trên chân hắn.

Lăng Thương ngồi xổm xuống, nâng mặt ta lên, hôn ta một cái đầy yêu thương.

Chỉ nhẹ nhàng chạm như chuồn chuồn lướt nước.

Khoảng cách giữa chúng ta chỉ một tấc, hơi thở như hương sen thoảng vào mặt ta.

"Tỷ, nếu Lê Bắc đối xử với tỷ như vậy, vậy tỷ ở lại Nam Cương cùng ta có được không?"

Nghe vậy, ta đưa tay ôm lấy cổ hắn, đáp lại bằng một nụ hôn, cười nói, "Được thôi, đương nhiên là được, không phải sống những ngày gian khổ trên sa trường nữa, ta còn mong chẳng hết."

Tay hắn chậm rãi trượt xuống, vuốt ve eo ta.

"Tỷ luôn biết thời thế, nếu không thì sao ta lại thích tỷ chứ."

Ta tưởng rằng hắn sẽ đối xử với ta giống như trong những giấc mơ mị cổ trước đây.

Nhưng tay hắn tiếp tục trượt xuống, đến tận mắt cá chân ta.

Lúc này ta thật sự có chút ngạc nhiên.

Ta nhướn mày, quan sát động tác của hắn.

Chỉ thấy hắn dùng một tay tháo chiếc chuông bạc trên chân mình, gắn lên chân ta.

Chiếc chuông leng keng ấy, khi hắn di chuyển không ngừng vang lên, giờ đây đã nằm trên người ta.

"Ta thấy tỷ rất thích nó, vậy tặng tỷ đeo nhé."

Nói xong, hắn còn nghịch ngợm gảy một chút, một chuỗi âm thanh nhẹ nhàng vang lên từ chân ta.

Chết tiệt thật, nhìn người khác đeo là một chuyện, còn tự mình đeo thì lại là chuyện khác.

Nhìn thiếu niên trước mặt cười ngọt ngào, ta nghiến răng đến mức muốn nuốt hết vào bụng.

Tên biến thái nhỏ này.

Tên nhỏ biến thái mặc dù giam cầm ta, nhưng cũng cho ta ăn ngon mặc đẹp, hầu hạ chu đáo.

Hắn đã thẳng thắn thừa nhận, nên cũng chẳng cần tiếp tục giả vờ nữa, cứ để mọi thứ theo ý mình.

Hôm qua ta chỉ vô tình nhìn thêm vài cái với tên thị vệ đưa cơm.

Hôm nay hắn đã đổi hết thành mấy bà thím lớn tuổi.

Còn nghịch ngợm gảy nhẹ cái chuông bạc mà chính tay hắn ấy buộc trên chân ta, nhẹ nhàng cắn môi ta.

Khi ta bắt đầu bối rối thì hắn lại rút lui, y như cái cách ta từng đối xử với hắn ấy.

Thật sự là... chẳng chịu thua thiệt chút nào.

Hai chúng ta cứ như đang ganh đua, mỗi ngày rảnh rỗi lại bày trò hành hạ lẫn nhau.

Ta là tù nhân, đương nhiên thời gian còn nhiều vô kể.

Nhưng Lăng Thương thì đã quay về Nam Cương, chắc chắn công việc trùng trùng điệp điệp.

Mấy ngày nay ta vui vẻ nhàn rỗi, chẳng phải lo nghĩ gì nhiều.

Mỗi ngày chỉ có ăn và ngủ.

Cuộc sống thảnh thơi như thế này đúng là suốt cả cuộc đời bôn ba của ta chưa từng được trải qua.

Thảo nào người xưa nói: "Vui quên cả về."

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc