Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Tất cả là do ta tham lam sắc đẹp mà ra.
Trên đường nam phạt đi ngang qua Nam Cương, ta nhặt được Lăng Thương.
Thiếu niên mặc trang phục tộc Miêu rách nát tả tơi, hoảng sợ đứng trước ngựa đại quân.
Trên đôi chân trần ấy buộc một chiếc chuông bạc.
Gió thổi qua, tiếng chuông vang lên thanh thúy.
Âm thanh ấy vang vọng tâm trí khiến ta rung động.
Ta ngồi trên lưng ngựa, từ trên cao nhìn xuống, nheo mắt đánh giá.
Hắn đứng dưới đất, run rẩy, e dè ngước nhìn ta.
Trông càng hợp ý ta.
Ta nhảy ngay xuống ngựa, cúi người vác hắn lên vai.
Giữa tiếng huýt sáo trêu chọc của các tướng sĩ, ta vác mỹ nhân về doanh trại.
Vào đến trướng, ta ném hắn vào trong màn giường.
Hành quân đơn giản nên ván giường rất cứng, hắn đập cả người lên ván giường đau đớn rên rỉ.
Ta chẳng quan tâm được nhiều đến thế.
Ta đè lên, vội vàng xé áo hắn ra.
Khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt, hoảng loạn đẩy ta ra.
"Ngươi... Ngươi định làm gì?"
Ta nghe thế dừng tay, nhướng mày trêu chọc nói: "Ta định làm gì ngươi biết rõ mà?"
Mặt hắn lúc trắng lúc đỏ, lại đỏ rồi lại trắng, như một con hồ ly ngơ ngác mới lần đầu trải đời.
Ta vui vẻ hứng thú tiếp tục lột vỏ hắn.
Hắn lại hốt hoảng lùi ra phía sau, trốn tránh tay ta.
Ta bắt đầu bực mình, muốn đưa đẩy kéo co cũng được thôi.
Nhưng mà nhiều quá thì mất hứng đấy, không biết điều thì ra chuồng gà.
Ta ngồi dậy, tự rót cho mình một tách trà cạnh bàn để hạ hỏa.
Ta lạnh lùng liếc nhìn hắn: "Ngươi trông cũng thông minh đấy, có những việc không cần tướng quân ta đây phải nhiều lời chứ nhỉ."
"Theo ta, đảm bảo ngươi ăn sung mặc sướng, sống một đời không lo toan."
"Không theo, ta cũng không ép, cứ để người thả ngươi về."
Ta uống ngụm trà, nheo mắt nhìn hắn, chờ đợi câu trả lời.
Nhưng trong lòng ta đã sớm đoán được, hắn chắc chắn ở lại.
Từ cái lúc ta vác hắn đi mà hắn không hề phản kháng đã nói rõ mọi điều rồi.
Xuất thân là kẻ xông pha trận mạc nhiều năm, mắt nhìn người ta vẫn có.
Thiếu niên môi đỏ răng trắng, hàng mi dài cong vút, đôi mắt trầm tư nhìn xuống, biểu cảm như một con bướm bị mưa làm ướt cánh, mang vẻ đẹp mỏng manh dễ vỡ.
Ta không khách sáo, trừng mắt nhìn hắn, đúng chuẩn một tên thổ phỉ hung hãn ức hiếp trai nhà lành.
Tai hắn đỏ bừng bò từ trên giường xuống chạy về phía ta.
Tiếng chuông bạc leng keng trên mắt cá chân hắn vang lên theo từng bước chân, thu hút toàn bộ ánh nhìn của ta.
Chưa kịp suy nghĩ thêm, hắn đã quỳ ngồi dưới đất, cúi đầu phủ phục bên đầu gối.
Hàng mi dài nhẹ rung, khẽ gọi ta một tiếng "Tướng quân".
Ta hài lòng cong môi, nâng cằm hắn lên, thưởng thức gương mặt hắn.
Lông mày, ánh mắt của hắn tinh tế vô cùng, xương cốt trời sinh mảnh mai nhưng không yếu ớt, nữ tính.
Có lẽ vì còn quá trẻ, thân thể chưa kịp phát triển đầy đủ, trông có phần gầy guộc yếu đuối.
Chọc ghẹo thành công, ta hài lòng rời đi, để hắn tự mình "tắm rửa sạch sẽ".
Trước khi khép cửa lều, ta thoáng thấy hắn vẫn ngồi tại chỗ, đầu hơi cúi, hàng mi quá dài che lấp đôi mắt, khiến ta không thể nhìn rõ biểu cảm của hắn.
Mắt ta giật giật, trong lòng đột nhiên dâng lên một cảm giác bất an vô cớ.
Chưa kịp nhìn kỹ thêm, ta đã bị phó tướng đến báo cáo tình hình chiến sự kéo đi, quên bẵng cảm giác đó.
Ta vốn không thích loại thiếu niên yếu mềm như vậy.
Nhưng khi thấy hắn hoảng hốt đứng trước ngựa lại quá mức say đắm lòng người.
Đến nỗi trong mơ ta vẫn còn thấy hắn.
Chỉ là thiếu niên trong giấc mơ có gì đó thật kỳ lạ.
Ta nắm lấy tay hắn, nâng hắn đứng dậy.
Hắn đứng thẳng lên ta mới phát hiện hắn cao lớn hơn ta nghĩ rất nhiều.
Ta vốn đã cao hơn hẳn so với phụ nữ bình thường, vậy mà hắn vẫn cao hơn ta cả một cái đầu.
Nhìn kỹ lại, thân hình hắn dường như cũng thay đổi, đã có khí chất trầm ổn của một người đàn ông trưởng thành.
Đến cả gương mặt tuyệt mỹ kia cũng toát lên sự khác lạ khó diễn tả thành lời.
Ánh mắt hắn không còn e dè sợ hãi nữa, mà trở nên lãnh đạm, lạnh lùng như cơn gió mùa đông rét buốt.
Hắn chăm chú nhìn ta, nở một nụ cười nhạt.
Hắn không nói lời nào chỉ nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay ta.
Trông thì có vẻ như không dùng chút sức lực nào, nhưng lại khiến ta không thể nào rút tay về được.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)