“Thái tử Hạ quốc?” – Sắc mặt Mộ Dung Tẫn đại biến. Chính là Thái tử Hạ quốc Nguyên Kỳ? Kẻ đó chẳng phải còn đáng sợ hơn Triệu Tử Duy sao? Vì lẽ gì hắn ta lại đưa tỷ tỷ cho y? Chẳng lẽ trong đó còn có âm mưu?
Tỷ tỷ chỉ là một nữ tử nhu nhược bị ép đưa tới đưa lui, hôm nay lại gặp phải Nguyên Kỳ thâm sâu khó lường kia, tỷ có thể ứng phó nổi y sao?
Người thiếu niên mím chặt hai cánh môi đỏ sẫm, khí tức luôn trầm tĩnh ở trên người hắn trong nháy mắt trở nên hung bạo, hắn phải nhanh chóng nắm quyền hành trong tay, phải trở nên mạnh hơn! Bằng không hắn khó lòng tự bảo vệ được mình, chứ đừng nói gì đến chuyện bảo vệ được nàng!
“Thập hoàng tử, có phái người tìm cách cứu tiểu thư không ạ?” – Người nọ thấy hắn bỗng thay đổi sắc mặt liền thấp giọng hỏi.
Mộ Dung Tẫn nhíu mày, trầm mặc nửa khắc sau mới ra lệnh: “Các ngươi tìm thời cơ ra tay một lần nữa, chớ để đánh rắn động cỏ. Không được hành động thiếu suy nghĩ, bảo hộ tỷ tỷ an toàn mới là điều quan trọng nhất.”
Người nọ lập tức cúi đầu hành lễ, sau đó lui đi.
Mộ Dung Tẫn rời ghế bước tới phía trước, nhìn chén cháo trắng trên bàn khiến hắn nhớ đến những ký ức chạy trốn cùng tỷ tỷ mấy tháng trước. Hắn đã được thưởng thức tay nghề nấu ăn của nàng, tuy rằng lúc đó cả hai đang chạy trốn nên chật vật vô cùng, nhưng đó lại là quãng thời gian vui vẻ nhất của hắn từ sau khi Mộ Dung gia lụi bại.
Hôm nay, hắn cùng nàng cách xa vạn dặm, nếu chỉ dựa vào chút năng lực ít ỏi hiện nay không thể nào bảo vệ được nàng, hắn phải mau chóng đủ lông đủ cánh thì mới có thể làm được việc đó.
-
Nghe câu hỏi của Như Băng, Mộ Dung Ca bừng tỉnh nhìn nàng, cô cười nói: “Ngày mai tôi và cô mỗi người mỗi ngả rồi, sau này chúng ta khó có thể gặp lại nữa.” – Sau khi trở về, Mộ Dung Ca không thể ngủ được, nhìn bóng đêm thâm trầm lại khiến đầu óc cô trở nên hỗn loạn. Ngày mai sẽ là… một tương lai khác, rời khỏi Nguyên Kỳ khiến con đường tương lai của cô trở nên rõ ràng hơn nhiều, nhưng vẫn còn có rất nhiều chông gai ở phía trước. Kỳ thực, nếu không phải con đường phía trước khó đi thì hắn đã không thả cô ra, còn dự liệu cô sẽ chủ động tìm tới, nhờ vả hắn.
Mộ Dung Ca nhẹ nhíu mày, sau khi ra ngoài hoàng cung này, cô phải mau chóng đi khỏi Phong quốc, còn ở đây ngày nào thì càng thêm nguy hiểm ngày ấy. Huống hồ gì, cô cũng chưa bao giờ nghĩ tới chuyện sẽ tìm đến và nương tựa vào Triệu Tử Duy, hắn và cô đã là hai đường thẳng song song không thể cùng gặp nhau được nữa, mà cô càng không có ý định tới tìm Tẫn Nhi. Hôm nay Tẫn Nhi đã là người mang trọng trách lớn, một đứa trẻ mới mười hai tuổi như nó có thể sinh tồn trong hoàng cung Tề quốc đã không dễ dàng gì, cô không thể gây thêm phiền toái cho nó. Vả lại, Nguyên Kỳ cũng đã đưa ra yêu cầu không được tới gặp hai người họ.
Như Băng nghe vậy liền ngồi xuống bên cạnh, kinh ngạc hỏi: “Sao cô lại nói những lời này?” – Đêm nay vừa thị tẩm xong mà ngày mai đã vội rời đi? Có phải đã xảy ra chuyện gì rồi không?
Nhìn vẻ lo âu hiện rõ trong mắt Như Băng, Mộ Dung Ca cảm thấy lòng mình thật ấm áp, cô vỗ vỗ tay của Như Băng, cười nói: “Không có việc gì hết. Ngày mai cô phải theo Thái tử quay về Hạ quốc, dọc đường đi nhớ phải cẩn thận với Ánh Tuyết, cô gái này tâm cơ thâm trầm ác độc, lại không hề biết cố kỵ, nếu có chuyện gì cứ đến tìm Gia Kiệt tiên sinh nhờ giải quyết.”
Gia Kiệt là phụ tá đi theo Nguyên Kỳ đã nhiều năm, những người hầu cận bên cạnh Nguyên Kỳ đều biết y, nếu Như Băng thật sự gặp phải khó khăn, cách duy nhất cũng chỉ có thể tìm đến Gia Kiệt xin giúp đỡ.
Như Băng mơ hồ đoán ra được Mộ Dung Ca có điều khó nói không thể tiết lộ với nàng, chắc hẳn cô ấy không muốn liên lụy đến nàng. Ở dưới tình huống khó khăn này mà cô ấy vẫn nghĩ cho nàng, thật là… Như Băng lau dòng lệ đang trực trào ra từ khóe mắt, bi thương nhìn ra bên ngoài, nàng đành thở dài dặn dò: “Lời cô nói tôi sẽ ghi nhớ. Nhưng cô cũng phải cẩn thận, đừng làm điều gì lỗ mãng nhé.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)