Sau khi tắm trong một bồn nước nóng rải đầy cánh hoa hồng, toàn thân người con gái có dáng vóc làm say lòng người ấy toát lên một mùi hương hoa dịu nhẹ, ngay cả khóe môi đỏ tươi cười lên cũng quyến rũ xinh đẹp bội phần.
Gió xuyên qua cửa sổ thổi bay tấm màn sa, khiến vạt áo lụa mỏng của Mộ Dung Ca khẽ lay động, làm lộ ra chiếc cổ trắng ngần cùng phần xương quai xanh xinh đẹp. Chiếc yếm trắng cùng chiếc khố nhỏ bó sát người lấp ló sau làn lụa mỏng nhẹ nhàng chuyển động theo từng bước chân của Mộ Dung Ca, cô như một mỹ nhân bước ra từ trong bức tranh, diễm lệ, xinh đẹp.
Nguyên Kỳ đặt sách xuống, tư thế nằm của hắn vô cùng nhàn nhã, hương hoa hồng nồng đậm xộc thẳng khiến hắn gay mũi, đôi mắt sâu thẳm khẽ giật mình.
Đôi mắt thản nhiên đến đáng sợ của hắn chạy dọc người cô, ánh mắt kia dường như có thể nhìn thấu tâm can của Mộ Dung Ca, khiến cô muốn trốn tránh cũng không được.
Mộ Dung Ca vẫn điềm tĩnh tiếp nhận ánh mắt soi mói của hắn, khi nhìn thấy một tia khác thường chợt lóe lên trong mắt Nguyên Kỳ, nụ cười trên môi Mộ Dung Ca lại càng xinh đẹp hơn vài phần.
Dù nhìn từ góc độ nào thì Mộ Dung Ca vẫn rất đẹp, da thịt trắng nõn nà, dáng người thướt tha cùng nụ cười quyễn rũ mê hồn, ngay cả quần áo mặc trên người và đồ dùng hàng ngày của cô cũng có một loại hương thơm đặt biệt. Tình cảnh này nếu rơi vào mắt của gã đàn ông khác, hẳn cô đã bị lột trần sạch sẽ, vứt lên giường, sau đó… bla bla bla Nhưng hắn lại chỉ dùng một đôi mắt đen trắng rõ ràng nhìn cô.
Ánh mắt kia lạnh đến thấu xương, tiết trời đang ở giữa tháng tám, mặc dù không khí buổi tối không đến mức quá nóng bức nhưng vẫn khiến cơ thể toát ra một chút mồ hôi. Nhưng ở dưới ánh nhìn của hắn, không khí khô nóng liền trở nên lạnh giá, bên môi Nguyên Kỳ bỗng nở một nụ cười trào phúng buốt xương.
Hay cho câu vui mừng hầu hạ! Nàng vui mừng thật ư?
Mộ Dung Ca làm như không nhìn thấy sự thay đổi trong ánh mắt hắn, cô bước tới gần hơn, mùi hương hoa hồng nồng nặc trên thân cô tràn ngập quanh hắn.
Thật không ngờ sống hai kiếp người nhưng cô vẫn phải lao tâm khổ tứ chỉ vì hai chữ "tự do", mà kiếp này lại càng khó khăn hơn kiếp trước.
Đầu óc xoay chuyển cực nhanh, Mộ Dung Ca mỉm cười dịu dàng, tay nhanh chóng tấn công chiếc đai lưng của Nguyên Kỳ.
Ánh mắt Nguyên Kỳ vẫn rất bình tĩnh, nhưng đáy mắt hắn hiện rõ vẻ không hài lòng. Ngay lúc bàn tay của Mộ Dung Ca chạm vào chiếc đai lưng, cả người cô cũng đổ về phía trước khiến khuôn ngực đầy đặn quyến rũ lộ ra trước mắt hắn, theo đó là một mùi hương hoa nồng nàn sộc vào mũi khiến hắn khẽ nhíu mày.
Hắn chỉ hất tay một cái đã khiến Mộ Dung Ca bị đẩy ra khỏi giường, cách xa hắn năm thước.
Trong khoảng khắc Nguyên Kỳ hất tay, Mộ Dung Ca cảm nhận được nhiệt độ băng lạnh trên tay hắn, bàn tay kia rất lạnh, như thể tay hắn là một tảng băng có tuổi thọ vạn năm vậy.
Tay đã như vậy thì cơ thể hắn sẽ như thế nào? Có phải cũng lạnh lẽo khiến người khác không thể đến gần, thậm chí còn muốn chạy xa ngàn dặm?
Mộ Dung Ca chỉnh đốn lại tư thế, hành động hất tay của Nguyên Kỳ không khiến Mộ Dung Ca tức giận, trái lại nó còn giúp cô cởi bỏ được nỗi lo lắng ở trong lòng. Khóe môi khẽ cười, ánh mắt như xuyên thấu của cô nhìn Nguyên Kỳ đầy dịu dàng: "Thái tử ghét bỏ thiếp?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

