Mộ Dung Ca thoáng thấy trên lưng Lâm Khinh Trần đeo một chiếc tay nải, theo sau hắn là hai gã hộ vệ. Đây là...?
Mộ Dung Ca cúi đầu nhìn Phong Nhi, hẳn kiếp trước nó đã tích nhiều phúc đức nên kiếp này mới có được một người phụ thân như vậy. Dù sao ở cái thời loạn này, quyền lợi là thứ chẳng ai dễ dàng buông bỏ.
Lâm Khinh Trần khẽ thay đổi sắc mặt, từ lần đầu tiên gặp mặt, y đã mơ hồ nhận thấy cô gái này không giống với những nữ tử y đã từng gặp qua, không ngờ chỉ nói chuyện với nhau mấy câu mà cô đã hiểu hết suy nghĩ của y. Nhưng cũng bởi vậy lại khiến y cảm thấy hổ thẹn. Kỳ thực không phải y thấu rõ được bộ mặt của nhân thế, hiểu ra đời chỉ là hư ảo chẳng đáng để tranh giành quyền lưc mà rời khỏi hoàng cung. Chỉ là sau khi trải qua chuyện của Yên Nhi, y đã không còn tha thiết tranh giành bất cứ thứ gì nữa, ngay cả khi biết rõ phụ hoàng muốn thông qua lần hòa thân này để giúp Phong quốc tạm thời được yên ổn một thời gian, đây không phải là phương pháp tốt, nhưng y cũng không ngăn cản.
Vì, y mong muốn Phong quốc thật sự bị diệt vong, phụ hoàng sẽ phải trả giá cho tất cả những gì người đã gây ra.
"Mộ Dung cô nương dự định đi đâu?" - Ánh mắt Lâm Khinh Trần khẽ động, y nhẹ nhàng hỏi.
"Mộ Dung tỷ tỷ, hay là tỷ đi du ngoạn cùng Phong Nhi và cha?" - Lúc này Phong Nhi đã điều chỉnh được tâm tình, nó ngẩng đầu dùng khuôn mặt nhỏ nhắn đáng yêu đề nghị với Mộ Dung Ca.
Lâm Khinh Trần nhẹ nhíu mày, giọng nói có phần trầm xuống: "Con không được đề nghị lung tung." - Tuy Nguyên Kỳ để Mộ Dung Ca ở lại rồi quay về Hạ quốc, nhưng trong đó chắc chắc có bí mật không thể để cho ai biết, hơn nữa, chắc hẳn Mộ Dung Ca cũng có việc cần phải đi làm.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)