“Bích Nhu..??” – Cô khẽ gọi, giọng nói êm dịu như sợ đánh thức người đang nằm ngủ.
Cô ngồi xuống giường nhìn Bích Nhu, trái tim không ngừng run rẩy.
Bích Nhu mở trừng trừng hai mắt, gương mặt nghẹn tím lại tựa như đang tố cáo cảm giác sợ hãi và không cam lòng trước khi chết. Dung mạo xinh đẹp như hoa trở nên dữ tợn, nhìn xuống phía cổ của nàng có một vệt màu đỏ gai mắt, bao xung quanh là chằng chịt vết cào xước của móng tay, máu thịt nhầy nhụa.
Cô không tài nào nhìn tiếp nổi!
Mộ Dung Ca định cầm chăn đắp cho Bích Nhu, vô tình chạm vào tay nàng, cảm giác lạnh lẽo như băng truyền tới khiến cô giật mình. Bích Nhu đã đi thật rồi…!
“Em ấy treo cổ tự vẫn, tối hôm qua Tình Văn mới phát hiện ra.” – Như Băng đứng sau nức nở nói.
Lưu Vân trong chốc lát đã ổn định lại tâm trạng, hắn cố kìm nén: “Nàng ấy không thể nào tự vẫn được, nếu không sao lại chết không nhắm mắt? Nàng là người dịu dàng hoạt bát, nếu thực sự có chuyện, nhất định sẽ không nói gì mà đã tự tìm tới cái chết được.” – Tối hôm qua hắn đã thử vuốt mắt cho nàng, nhưng Bích Nhu vẫn không nhắm mắt. Tuy trong phòng không có dấu vết của tranh chấp, thậm chí không có chút khác thường, tất cả giống như Bích Nhu đã tự vẫn, nhưng dù thế nào đi nữa hắn cũng không tin.
Như Băng lau nước mắt, im lặng không nói gì.
Mộ Dung Ca run rẩy khẽ vuốt mắt Bích Nhu, dịu dàng nói: “Bích Nhu, rốt cuộc tối qua đã xảy ra chuyện gì?” Thế nhưng Bích Nhu vẫn trợn mắt không nhắm nổi, trong lòng hẳn oán hận không ít.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
