Cơ thể Xảo Vân mềm nhũn, ngã lăn ra vũng nước mưa. Nàng không thể nào ngờ tới kết quả này, đã đến nước này thì không còn đường lui nữa rồi: “Tại sao lại như thế? Tại sao có thể như vậy?” – Tuy trước đây rất lâu nàng đã thề độc, cả đời này sẽ nguyện chết vì Thái tử phi, nhưng khi đối diện với cái chết, nàng lại vô cùng sợ hãi. Sau khi hồn bay phách lạc tự lẩm bẩm vài câu, nàng ta ngẩng đầu phẫn nộ trừng mắt nhìn Mộ Dung Ca, gằn giọng lạnh lẽo, giống như muốn ăn tươi nuốt sống cô: “Mộ Dung Ca, ngươi là đồ lòng lang dạ sói.”
Vốn dĩ Mộ Dung Ca có chút cảm thương với Xảo Vân, dù sao nàng ta chỉ bị Lâm Thiện Nhã lợi dụng mà rơi vào kết cục này, vậy mà bây giờ nàng ta vẫn khăng khăng cho rằng Lâm Thiện Nhã vì bất đắc dĩ nên đành phải hy sinh mình, quá trung thành! Mộ Dung Ca lạnh lùng lên tiếng: “Nếu không có ta cầu xin thì giờ ngươi đã bị mang đi lăng trì. Nếu không muốn uống Hạc Đỉnh Hồng, ta sẽ tới gặp Thái tử để cho ngươi được lăng trì.”
Dứt lời, cô định đi khỏi Phù Dung Các.
Sắc mặt Lâm Thiện Nhã tái nhợt, nàng xoay người chắn trước mặt Mộ Dung Ca, chăm chú nhìn cô như muốn xuyên thủng cơ thể cô, giết chết cô để trừ hậu họa. Nàng ta tức giận thở dốc, cố kìm nén nói: “Như thế là đủ rồi.”
“Đồ độc ác! Đừng tưởng ngươi dụ dỗ mê hoặc Thái tử là sau này sẽ được sủng ái. Không bao lâu nữa ngươi bị thất sủng, lúc ấy ta ở dưới hoàng tuyền chờ ngươi! Nhất định phải nhìn thấy số phận thê thảm của ngươi!!” – Xảo Vân nghe thấy lời nói của Mộ Dung Ca, nàng ta tuy hoảng sợ nhưng vẫn bất mãn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)


-150561.jpg&w=256&q=75)